Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly + Mạc Hành Viễn

Chương 56: Anh về rồi, sao không quyến rũ nữa?

Chương trước Chương sau

Kh khí giữa hai chút căng thẳng.

Tô Ly gần như sắp kh chống đỡ nổi sự hấp dẫn này nữa.

Cô kh sức kháng cự với vẻ ngoài hoàn hảo này của ; lúc nào cô cũng cảm th thể nhào tới, ăn tươi nuốt sống ngay lập tức.

Điều duy nhất giúp cô giữ lại được chút tỉnh táo là cô hiểu rõ Mạc Hành Viễn kh yêu cô, và bản thân cô cũng kh cái gọi là tình yêu với .

Nếu làm bừa, lẽ sẽ phá vỡ cục diện cân bằng hiện tại.

Tô Ly cố gắng gồng , kh muốn chịu thua, bởi cô lo sợ nếu nhượng bộ lần này, sau này cô sẽ kh còn cơ hội để quyến rũ nữa.

" về , kh quyến rũ nữa?" Mạc Hành Viễn vô tình thốt ra câu này.

Nói xong, chính cũng hơi hối hận.

Dường như đang thực sự mong chờ ều đó.

Tô Ly mở to mắt. Chẳng lẽ, muốn?

"Bây giờ em kh tâm trạng." Tô Ly sẽ kh dễ dàng bị nắm đằng chuôi.

càng muốn, cô càng cố tình phớt lờ.

🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷

"Hừ." Mạc Hành Viễn nhếch mép, cười lạnh lùng, "Chỉ dám nói miệng thôi ?"

Tô Ly kh bị khích tướng, "Ừm, đúng vậy."

lẽ kh ngờ cô lại xuống nước nh như vậy, ngọn lửa vừa được nhóm lên lập tức bị dập tắt kh thương tiếc.

Bu cô ra, quay thẳng về phía phòng ngủ của , "Cô nên mừng vì kh loại dễ dụ."

Tô Ly bĩu môi, lẩm bẩm: " kh nói là 'kh được'?"

Vừa dứt lời, đàn vừa bước vào phòng lại quay phắt ra.

Đôi mắt hơi trầm xuống, "Cô nói gì?"

Tô Ly nuốt khan, lần này kh dám trêu chọc thêm.

Cô nhận thua ngay lập tức, nở nụ cười xã giao: "Kh gì. là quân tử, ừm. Chúc ngủ ngon, quân tử." Nói cô vội vã lủi về phòng , đóng sầm cửa lại.

Ngồi thụp xuống giường, cô ôm l ngực, tim đập mạnh đến mức rung cả lòng bàn tay.

Nếu lúc nãy cô kh nhụt chí… thì họ đã…

Trong đầu cô lờ mờ hiện ra vài hình ảnh kích thích, khiến cô kh khỏi ngại ngùng. Tô Ly nằm úp xuống giường, hai chân đá nhẹ trong kh khí vài cái, lại lăn lại, ôm mặt, cảm th nóng bừng.

Con là vậy, sau khi sự việc xảy ra, ngẫm lại luôn cảm th đáng lẽ kh nên làm thế này, mà nên làm thế kia mới .

Tô Ly cầm ện thoại lên lướt trang mạng xã hội, cố gắng trấn an bản thân.

Cô nhấn like từng bài viết một.

Nhưng khi th nội dung Bạch Tri Dao vừa đăng, cơn dư chấn ái trong lòng cô lập tức bị dội một gáo nước lạnh buốt giá.

[Cửa hàng hoa khai trương, cảm ơn bạn bè đã ủng hộ.]

[ nói, tên cửa hàng hoa hay.]

Ba bức ảnh được đính kèm.

Bức thứ nhất là bảng hiệu cửa hàng hoa, tên là [Cửu. Hợp].

Bức thứ hai là vài bóng mờ ảo, nhưng những quen thuộc thể dễ dàng nhận ra bóng lưng quen thuộc kia là ai.

Tô Ly quá quen thuộc, cô nhận ra đó chính là Mạc Hành Viễn.

Bức thứ ba là hoa ly.

giống bó hoa ly Mạc Hành Viễn mang về.

Vậy, bó hoa đó được l từ chỗ Bạch Tri Dao mang về.

Vậy, kh bàn chuyện với Hạ Tân Ngôn, mà là cùng nhau ủng hộ Bạch Tri Dao.

Lồng n.g.ự.c Tô Ly bỗng tức nghẹn.

Cô kh thể chịu đựng nổi.

Cô bật khỏi giường, bước ra khỏi phòng, chằm chằm bó hoa ly đang tỏa hương trên bàn. Cô cầm l nó, kh do dự thẳng ra lối thoát hiểm phía sau, ném mạnh vào thùng rác.

Vừa quay vào phòng khách, cô đã th Mạc Hành Viễn đứng ngay trước cửa phòng ngủ của , ánh mắt thẳng về phía cô.

Tô Ly thẳng qua ánh mắt về phòng ngủ của , đóng sầm cửa lại.

Cô kh nên tức giận, nhưng cảm xúc lại kh thể kìm được.

Cộc cộc.

Tô Ly chằm chằm vào cửa, kh lên tiếng đáp lại.

lại gõ hai cái, "Nói chuyện."

Cô vẫn còn giữ lại sự bực bội, mở cửa ra, nhíu mày: "Nói chuyện gì?"

" ý gì?" Mạc Hành Viễn chất vấn cô, "Tại lại vứt nó?"

"Kh thích." Tô Ly đáp bằng giọng cứng nhắc. Cô đang bực , kh thể nào nở nụ cười giả lả được.

Mạc Hành Viễn cô chằm chằm, " gì thì nói thẳng."

Ban đầu kh nói, cùng lắm cô kìm nén một đêm là tiêu hóa được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-mac-h-vien-uhkd/chuong-56--ve-roi--khong-quyen-ru-nua.html.]

Bây giờ lại cố tình nhắc đến.

Tô Ly siết chặt tay, ngẩng mặt đối diện với : "Về cơ bản, mối quan hệ giữa chúng ta chưa đến mức hỏi tội nhau. Nhưng em nghĩ, chúng ta nên thẳng t với nhau một chút. gặp bạn gái cũ thì cứ , cần gì nói dối em?"

"Kể cả đến đó, thậm chí ngủ lại với cô , em cũng th chuyện đó hoàn toàn thể chấp nhận được. Đằng này, lại bịa chuyện để lừa gạt em. cần thiết làm thế kh?" Tô Ly níu kéo quá lâu, nói ra một hơi, trong lòng cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút.

Cô vốn dĩ kh thể nhẫn nhịn quá nhiều, kh thoải mái, thì nói ra.

Cô kh ghen, chỉ là kh chịu nổi lời nói dối của Mạc Hành Viễn.

Sống chung dưới một mái nhà, nói lời thật thì ?

" kh nói dối, chỉ là cảm th kh cần thiết kể với cô." Giọng Mạc Hành Viễn bình thản.

Tô Ly nắm chặt tay.

Cô hít một hơi thật sâu, gật đầu: ", quả thật là kh cần thiết. Thôi, là em đã tự xem quá quan trọng . Coi như em gây chuyện vô lý . Chúc ngủ ngon."

Cô đóng sầm cửa lại, còn khóa trái ngay sau đó.

Trút bỏ được cơn tức giận kh làm tâm trạng cô nhẹ nhõm hơn, ngược lại càng thêm trầm uất.

Thật sự quá khó chịu.

Tô Ly nằm trên giường, tắt đèn, trằn trọc kh ngủ được.

Rốt cuộc cô quan tâm đến mức này để làm gì?

Tô Ly càng suy nghĩ, đầu óc càng tỉnh táo, và càng tỉnh táo thì sự khó chịu trong lòng càng nhân lên gấp bội.

Cô cố ép nhắm mắt lại, nhưng vẫn kh tài nào ngủ được.

Cô lại cầm ện thoại lên lướt video, cho đến hơn ba giờ sáng, mắt cô mới chịu bu ện thoại, đầu óc quay cuồng, giấc ngủ cũng kh được trọn vẹn.

Ngày hôm sau, cô thức dậy với đôi mắt sưng húp và thâm quầng.

Cả mệt mỏi, kh tinh thần, đầu óc như bị cái gì đó bịt kín.

Bước ra khỏi phòng ngủ, kh ai ở nhà.

Tô Ly hoàn toàn kh quan tâm. Sau khi rửa mặt, cô ra ngoài.

Vừa ra khỏi khu chung cư, cô định bắt taxi thì xe của Mạc Hành Viễn chạy ra từ hầm, dừng lại trước mặt cô.

Cửa kính hạ xuống, gọi cô, "Lên xe."

Tô Ly phớt lờ, làm như kh th.

Mạc Hành Viễn cau mày, gọi tên cô, "Tô Ly!"

Cô nhớ mang máng, đây hình như là lần thứ hai gọi thẳng tên cô.

Tô Ly vẫn giả vờ kh nghe th. Vừa đúng lúc chiếc taxi cô gọi đã chạy tới.

Khi cô tiến lại gần, Mạc Hành Viễn đã xuống xe, nh chóng bước đến chặn trước mặt, ngăn tay cô chạm vào tay nắm cửa.

" đang làm cái quái gì vậy?" Tô Ly cau mày, "Tránh ra!"

Mạc Hành Viễn quay đầu nói với tài xế taxi, "Cô kh chuyến này nữa."

"Ơ, kh thể nào. ..." Tài xế chưa kịp phản ứng, Mạc Hành Viễn đã l ví, rút ra một tờ tiền mặt, đưa cho tài xế, "Làm phiền ."

Tài xế nhận tiền, lập tức lái xe .

Tô Ly trừng mắt Mạc Hành Viễn, "Rốt cuộc định làm gì?"

"Lên xe." Mạc Hành Viễn nắm l cổ tay cô, kéo cô đến chiếc xe của , mở cửa ghế hành khách, ra lệnh cô vào.

Tô Ly bướng bỉnh, nhất quyết kh chịu vào.

Mạc Hành Viễn cũng kh vội, thong thả nói: "Em trễ giờ, đó là chuyện của em."

"..." Tô Ly cắn răng, biết kh còn cách nào khác, đành ngồi vào xe của .

Mạc Hành Viễn đóng cửa xe, vòng qua ghế lái.

Xe khởi động. Tô Ly im lặng kh nói một lời.

Mạc Hành Viễn cũng giữ im lặng.

Dừng chờ đèn đỏ phía trước, Mạc Hành Viễn nghiêng đầu cô.

Yết hầu khẽ động, cuối cùng vẫn kh nói gì.

Đèn x bật sáng, xe tiếp tục lăn bánh.

Hơn mười phút sau, chiếc xe dừng lại bên ngoài cổng c ty Tô Ly.

Tô Ly tháo dây an toàn, đẩy cửa xe.

Cửa xe vẫn khóa. Cô nghiêng đầu Mạc Hành Viễn, giọng ệu lạnh lùng và xa cách: "Phiền mở cửa xe."

Mạc Hành Viễn cô chằm chằm. Sắc mặt cô quả thật kh tốt.

Vừa là biết tối qua cô đã kh ngủ ngon.

Và tất cả đều là do gây ra.

"Buổi trưa, chúng ta ăn cơm cùng nhau." Mạc Hành Viễn nói. " sẽ tới đón em."

kh mở khóa cửa, chỉ chờ cô trả lời.

Dường như nếu cô kh đồng ý, sẽ giữ cô ở lại đây mãi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...