Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly + Mạc Hành Viễn
Chương 609: Phụ nữ, cũng cần địa vị
Bộ phận quan hệ c chúng của tập đoàn Mạc Thị kh ngừng ra sức làm c tác c chúng, duy trì hình ảnh của Mạc Thị trước c chúng.
Thực ra mọi chuyện, đều vì Trì Mộ.
“Mánh lới nhỏ này, kh làm khó được Mạc Hành Viễn đâu.” Từ Diễm bưng ly nước cam vừa vắt cho Tô Ly, ngồi đối diện cô, mỉm cười nói: “Đi theo đàn như vậy, cô sẽ chứng kiến nhiều mưu tính. Đương nhiên, cô cũng sẽ biết nhiều thủ đoạn bẩn thỉu hơn.”
Tô Ly kh là cô gái nhỏ, cô đương nhiên biết thủ đoạn của những này bẩn thỉu đến mức nào.
sạch sẽ, kh thể làm giàu được.
“Cô biết tại thích cô kh?”
Tô Ly Từ Diễm, trực tiếp: “Vì là bạn gái của Mạc Hành Viễn.”
Từ Diễm cười.
Cô nhấp một ngụm nước ép: “Đó chắc c là lý do ban đầu. Nhưng, sau khi tiếp xúc với cô, phát hiện cô giống ngày xưa.”
Tô Ly khẽ nhướng mày.
“Hồi trẻ, quá rõ muốn gì. Vì vậy, kh từ mọi thủ đoạn để lên. Khi đã đạt đến một vị trí nhất định, những thứ muốn tự nhiên sẽ được.”
Tô Ly cúi đầu cười nhẹ: “ kh thể so sánh với chị Diễm được. Thực ra bây giờ, còn chưa biết rốt cuộc muốn gì.”
“Địa vị.”
Lòng Tô Ly thắt lại.
Cô ngẩng đầu lên, Từ Diễm thẳng vào mắt cô: “Phụ nữ, cũng cần địa vị. Cô đừng nói, cô kh muốn.”
Tô Ly hít một hơi thật sâu, cô nắm chặt ly thủy tinh, cười nhẹ.
“ tốt. Phụ nữ muốn tiền, mưu quyền, muốn địa vị, kh gì là mất mặt.” Từ Diễm nói: “Phụ nữ muốn sống tốt hơn trên đời này, nỗ lực nhiều hơn đàn . Chúng ta luôn bị ta coi thường, càng như vậy, càng nỗ lực.”
“Chỉ cần địa vị của cô đủ cao, đàn kiêu ngạo đến m đứng trước mặt cô, cũng cúi đầu.”
Trong mắt Từ Diễm, là sự kiêu hãnh, và sự tự mãn kh ai bì kịp.
Địa vị hiện tại của cô , đủ để khiến một số đàn khúm núm trước mặt cô.
Tô Ly đến tập đoàn Mạc Thị.
Điềm Điềm th Tô Ly bước ra khỏi thang máy, lập tức tiến lên đón: “Cô Tô, Mạc tổng đang họp. Nếu cô kh việc gì gấp, thể về trước. Mạc Thị gần đây xảy ra một số chuyện, Mạc tổng dồn hết tâm trí vào c việc .”
“Thời gian của quý báu.”
Tô Ly dừng lại.
Nghe câu cuối cùng, cô quay Điềm Điềm.
Điềm Điềm mặc bộ đồ c sở vừa vặn, kh làm cô tr già , mà ngược lại càng làm nổi bật thân hình trẻ trung, kiêu hãnh.
Tô Ly đương nhiên sẽ kh tin Mạc Hành Viễn suy nghĩ khác về cô , nhưng kh thể đảm bảo phụ nữ trước mặt này thể những suy diễn về Mạc Hành Viễn hay kh.
“ việc.”
Điềm Điềm nghe vậy, khóe môi đột nhiên nhếch lên, đường cong đó lọt vào mắt Tô Ly, giống như một nụ cười chế giễu.
Dường như đang chế nhạo cô, cô thì việc gì được chứ?
Tô Ly nhướng mày: “ vậy? tìm việc, cô th buồn cười, hay là khinh thường?”
“Kh .” Điềm Điềm đưa tay ra hiệu mời: “Vậy cô vào phòng chờ ngồi một lát, đợi Mạc tổng họp xong sẽ đến gặp cô.”
Tô Ly văn phòng tổng giám đốc cách đó kh xa: “ vào văn phòng đợi là được .”
“Văn phòng Mạc tổng là nơi quan trọng, nhiều tài liệu kh c bố ra ngoài. Mặc dù cô Tô là bạn gái Mạc tổng, nhưng đề nghị cô nên đợi ở phòng khách thì tốt hơn.”
Tô Ly nheo mắt lại.
Cô hoàn toàn kh ngờ lần này đến, Điềm Điềm kh chỉ nói chuyện mỉa mai, mà còn ngăn cản cô vào văn phòng Mạc Hành Viễn.
“ kh chấp nhận đề nghị của cô.” Tô Ly lười dây dưa với cô ta nữa.
Cô thẳng về phía văn phòng Mạc Hành Viễn.
Vừa đưa tay đẩy cửa, Điềm Điềm tiến lên c ngang cửa, lại một lần nữa ngăn cản hành động của Tô Ly.
Tô Ly đành rút tay lại, cô chằm chằm phụ nữ trước mặt.
Là một thư ký, Điềm Điềm quả thực tận tâm.
Nhưng, nếu thư ký này ý đồ khác với chủ, thì hành động hiện tại của cô ta lại là chuyện khác.
Điềm Điềm mạnh mẽ, đứng trước mặt Tô Ly, kh lùi bước nửa bước.
Tô Ly bật cười.
Cô mím môi, sờ vào chiếc nhẫn trên ngón áp út, cuối cùng nói: “Được, kh làm khó cô.”
Nói xong, cô về phía phòng khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-mac-h-vien-pamk/chuong-609-phu-nu-cung-can-dia-vi.html.]
Đẩy cửa bước vào, cô ngồi trong phòng khách trống trải, nén một hơi tức giận, từ từ tiêu hóa.
Điềm Điềm quả thật chuyên nghiệp, mang đến cho Tô Ly một ly cà phê.
“Xin mời dùng.” Điềm Điềm quay lưng .
Tô Ly ly cà phê, gọi cô ta lại: “Thư ký Điềm.”
Điềm Điềm dừng lại: “Cô còn chuyện gì nữa kh?”
Tô Ly cô ta, nếu kh bộ đồ c sở này, cô ta lại càng phong thái của phu nhân tổng giám đốc tương lai.
“Cảm ơn.” Tô Ly nâng ly cà phê lên, giơ về phía cô ta, cười dịu dàng.
Điềm Điềm hơi sững sờ, sau đó nói: “Kh gì. cần gì, cứ gọi bất cứ lúc nào.”
“Được.”
Điềm Điềm ra ngoài.
Tô Ly ngồi trên sofa, nhấp một ngụm cà phê, chờ Mạc Hành Viễn.
Cô kh việc gì tìm Mạc Hành Viễn, chỉ là ngang qua, kh gọi ện hay n tin trước cho , chỉ muốn lên xem một chút.
Làn sóng dư luận lần này, kh biết sẽ dùng cách gì để dập tắt.
Trì Đại Quân chưa tỉnh lại, Triệu Ngọc Bình liên tục mắng Trì Mộ là đứa con bất hiếu trước truyền th, ngụ ý là Mạc Thị đang bao che cho Trì Mộ, Mạc Thị chứa chấp g.i.ế.c cha như Trì Mộ, cũng kh là do nghiệp tốt.
Triệu Ngọc Bình khóc lóc càng t.h.ả.m thiết bên ngoài, Trì Mộ và Mạc Thị càng bị mắng nặng nề hơn.
Đã m ngày , bộ phận quan hệ c chúng của Mạc Thị dường như kh tác dụng gì.
Tô Ly chút lo lắng cho Mạc Hành Viễn.
Quản lý một c ty, ngoài c việc kinh do, còn nội bộ.
Nếu nội bộ tập đoàn vốn đã đoàn kết thì kh , chỉ sợ bên trong cũng vấn đề.
Uống hết ly cà phê, Tô Ly vẫn kh th Mạc Hành Viễn.
Cô đứng dậy, ra khỏi phòng khách.
Vừa bước ra đã th Điềm Điềm về phía cô.
“Vẫn chưa kết thúc à?”
“Mạc tổng đã ra ngoài .” Điềm Điềm bình tĩnh nói cho Tô Ly sự thật này.
Tô Ly nheo mắt lại.
Điềm Điềm kh hề né tránh: “Mạc tổng thực sự bận.”
Tô Ly cô ta, sau đó cười một tiếng: “ biết .”
Nói xong, cô qua trước mặt Điềm Điềm.
Đi được hai bước, cô dừng lại, quay đầu Điềm Điềm: “Thư ký Điềm tận tâm.”
Điềm Điềm mỉm cười: “Đó là trách nhiệm của .”
Tô Ly cười bước vào thang máy.
Cửa thang máy đóng lại, nụ cười của Điềm Điềm dần biến mất.
Tô Ly lên xe, chụp một bức ảnh tòa nhà Mạc Thị gửi cho Mạc Hành Viễn.
nh, ện thoại của Mạc Hành Viễn gọi đến.
“Em đến c ty à?”
“Vừa mới ra khỏi c ty .” Tô Ly bình tĩnh nổ máy, khởi động xe.
Mạc Hành Viễn quả nhiên ngạc nhiên: “Em đến c ty lúc nào? kh biết?”
“Đợi ở phòng khách.” Tô Ly đ.á.n.h tay lái.
“ lại ở phòng khách?”
Tô Ly kh thêm mắm thêm muối, chỉ nói sự thật.
Nếu Điềm Điềm kh để cô đợi lâu như vậy, lẽ cô sẽ bỏ qua.
Nhưng, ý đồ của Điềm Điềm, khiến cô khó chịu.
Thời gian của cô, cũng là thời gian.
“ biết .” Mạc Hành Viễn nghe xong, giọng trầm xuống: “Tối nay một buổi tiệc xã giao khá quan trọng, sẽ về muộn.”
Tô Ly hiểu: “Được.”
“Chuyện này, sẽ cho em một lời giải thích.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.