Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly + Mạc Hành Viễn
Chương 97: Khi hôn em, anh đang nghĩ gì
Tô Ly lập tức hối hận. Đáng lẽ cô nên quay lưng thẳng về phòng, thà ít chuyện còn hơn.
" đẹp trai nào cơ?" Tô Ly liếc mắt lên, cố tỏ ra thật tự nhiên: "Đã ở đây , làm gì còn chỗ cho đẹp trai nào khác nữa chứ."
Mạc Hành Viễn cô bằng nụ cười nửa miệng, vẻ mặt khó dò.
Tô Ly nhếch môi cười gượng với , "Em hơi buồn ngủ, nghỉ trước đây."
"Đứng yên."
"..." Tô Ly thầm muốn phớt lờ, nhưng chân cô lại phản chủ, cứ đứng chôn chân tại chỗ.
Ngón tay Mạc Hành Viễn khẽ cọ vào nhau, ánh mắt khóa chặt l cô: "Là ai?"
Tô Ly hít một hơi thật sâu, quay đối diện với : "Em đã hôn , coi như chuyện này đã cho qua, kh truy cứu nữa."
" kh đồng ý."
"Vậy trả lại em một cái." Tô Ly bước đến trước mặt , ra vẻ làm nũng: " hôn em một cái , em sẽ nói với ."
Mạc Hành Viễn hơi nhíu mày.
Tô Ly giấu hai tay ra sau lưng, bình thản nói: "Nếu kh hôn, vậy thôi, chuyện này bỏ qua."
Mạc Hành Viễn hạ chân xuống, đưa tay kéo cô về phía .
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
Tô Ly ngã nhào vào lòng , tư thế tr khá chật vật.
Mạc Hành Viễn nhẹ nhàng nâng cằm cô, bốn mắt giao nhau đầy căng thẳng.
"Lúc hôn em lần trước, kh như thế này." Tô Ly nhớ lại, tay giữ chặt thắt lưng, khiến cô kh thể cử động. Cô khẽ nhích : "Mạc Hành Viễn, em kh thoải mái khi ở tư thế này."
Mạc Hành Viễn hơi dang chân, ều chỉnh lại tư thế để cô dễ chịu hơn. Hiện tại, cô đang quỳ trên ghế sofa, ngay giữa khoảng kh gian được tạo ra bởi cơ thể .
Khoảng cách quá đỗi gần gũi, tư thế vô cùng mờ ám, Tô Ly chống tay lên vai , khẽ cắn môi, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì .
Bàn tay Mạc Hành Viễn đặt sau lưng cô khẽ di chuyển, động tác cực kỳ nhỏ, như đang gãi ngứa, khiến cô hơi rùng .
vẫn im lặng, chỉ chăm chú cô kh rời mắt.
Tô Ly bị ánh mắt đến nỗi toàn thân cứng đờ, tim đập loạn xạ, tê dại cả .
Cô bu môi ra, nhíu mày khó chịu: " em chằm chằm như thế làm gì?"
Bàn tay rảnh của Mạc Hành Viễn vuốt nhẹ lên đôi môi cô. Đôi mắt đào hoa sâu thẳm và âm trầm của chứa đựng quá nhiều bí ẩn, khiến Tô Ly chưa bao giờ thực sự hiểu được con này.
Giọng Mạc Hành Viễn trầm thấp, đầy ám chỉ: " kh hỏi em, nên em cũng đừng hỏi nữa."
Tô Ly nhướng mày, khẽ gọi: "Bạch Tri Dao?"
"Ừ."
Tô Ly thẳng vào , đột nhiên cười phá lên. đã tốn quá nhiều tâm tư và c sức chỉ vì Bạch Tri Dao.
Cô muốn rút lui, nhưng Mạc Hành Viễn ấn chặt eo cô, kh cho phép cô rời .
" làm gì thế?" Giọng Tô Ly rõ ràng là khó chịu.
"Kh được à?" Mạc Hành Viễn hỏi lại, giọng ệu phần thách thức.
Tô Ly khẽ hừ lạnh: "Được chứ. bảo kh hỏi nhau nữa mà? Kh hỏi thì còn gì để nói? Em buồn ngủ ."
Hai tay Mạc Hành Viễn vẫn giữ chặt thắt lưng cô, khẽ siết lại.
"Trời còn chưa tối hẳn."
"Tối qua em thức trắng đêm, chưa ngủ bù đủ giấc."
"Bây giờ ngủ, tối làm em ngủ được nữa?"
"Kh cần bận tâm." Tô Ly gạt tay ra, dứt khoát: "Bu em ra."
Mạc Hành Viễn vẫn kh nhúc nhích.
"Mạc Hành Viễn, còn cứ thế nữa, em sẽ động thủ đ." Tô Ly giơ tay lên, vẻ cảnh cáo.
Mạc Hành Viễn biết cô chỉ là một chú mèo con, chứ kh hổ dữ. Cùng lắm là tức giận sẽ cào cấu vài cái, tuyệt đối sẽ kh ra tay thật.
"Kh nói muốn hôn một cái ?" Mạc Hành Viễn dùng tay khóa sau gáy cô, cúi xuống chiếm l đôi môi cô.
Tô Ly kinh ngạc mở to mắt.
Mạc Hành Viễn dứt môi, khàn giọng ra lệnh: "Nhắm mắt lại."
Tô Ly dường như bị giọng nói trầm khàn của mê hoặc, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Cơ thể cô vốn đang ngẩng cao lại bị ấn xuống, mềm nhũn ra, hoàn toàn chìm đắm trong vòng tay .
Nụ hôn của nhẹ nhàng, kiên nhẫn, cứ như đang chậm rãi thưởng thức một món ăn tinh tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-mac-h-vien-uhkd/chuong-97-khi-hon-em--dang-nghi-gi.html.]
Tim Tô Ly đập rộn ràng kh kiểm soát. Cô thích cách trân trọng nụ hôn này. Khoảnh khắc , cô đã cảm giác, yêu cô.
Ý nghĩ này khiến Tô Ly choáng váng. ... yêu cô ?
Tô Ly đẩy ra. Mạc Hành Viễn khó hiểu cô.
"Khi hôn em, rốt cuộc đang nghĩ gì?" Tô Ly tò mò muốn biết. Đó là hành động vô tình, hay chỉ đơn giản là đáp ứng yêu cầu của cô mà thôi?
Mạc Hành Viễn nheo mắt lại, hỏi ngược: "Em muốn nghĩ ều gì?"
"Mạc Hành Viễn!" Tô Ly bực bội thốt lên: " thể trả lời thẳng vào câu hỏi của em được kh? Đừng cứ hỏi ngược lại em mãi!"
Cô ghét cái kiểu nói chuyện né tránh này. Chẳng qua là kh muốn trực tiếp trả lời, nên mới đẩy ngược vấn đề, buộc hỏi tự suy diễn. Nói trắng ra, là kh muốn chịu bất cứ trách nhiệm nào cho câu trả lời của chính . Còn hỏi tự suy nghĩ ra ều gì, đó là chuyện riêng của họ.
Mạc Hành Viễn bu tay. Tô Ly lập tức đứng dậy, tránh xa khỏi .
"Tại cứ truy hỏi những ều kh cần thiết?" Mạc Hành Viễn cô, chất vấn: "Mọi chuyện vốn dĩ đơn giản, nhất thiết phức tạp hóa nó lên như thế ?"
"Ý là, vấn đề nằm ở em ?" Tô Ly nhíu chặt mày, cười tự giễu đầy bất lực: "Em thắc mắc, nghi ngờ, chẳng lẽ em kh quyền hỏi?"
Mạc Hành Viễn đứng bật dậy: " về c ty."
Rõ ràng, đang cố tình kết thúc cuộc nói chuyện với cô.
Tô Ly cũng nóng giận theo, cô vơ l túi xách: "Được, em cũng về." Thật ra cô kh nên đến đây mới .
Mạc Hành Viễn nắm chặt l cổ tay cô.
Tô Ly lườm , gằn giọng: "Làm cái gì?"
"Về đâu?"
"Về căn nhà riêng của em." Tô Ly hiểu rõ tầm quan trọng của việc sở hữu một căn nhà riêng trước khi kết hôn. Chỉ cần kh vui, cô sẽ kh thiếu nơi để .
Ngón tay Mạc Hành Viễn siết chặt l cổ tay cô: "Cứ hễ kh vừa ý là em lại bỏ nhà ?"
" nhầm ." Tô Ly nghiêm túc đáp trả: "Chỉ thứ gì thuộc về em, mới là nhà của em. Nơi này, kh tính."
Sắc mặt Mạc Hành Viễn lập tức trở nên u ám.
Tô Ly giằng tay ra, kiên quyết nói: "Em quá nhiều khúc mắc, kh thích hợp để ở chung với lâu dài. Trước đây đã nói rõ , ai lo việc n, bây giờ cũng kh khác."
"Tô Ly!"
Tô Ly là lòng tự tôn cao. Cô từng tự nhủ, vì kh tình cảm quá sâu đậm với Mạc Hành Viễn, cô thể nhắm một mắt mở một mắt, để cuộc sống trôi qua yên ổn. Nhưng, một khi cơn giận đã bốc lên mà kh kịp xoa dịu, sự bướng bỉnh cứng đầu của cô sẽ kh ai thể làm dịu được.
" gì muốn nói thì cứ nói thẳng ."
Mạc Hành Viễn đã quá quen với tính khí của Tô Ly. Lúc này, e rằng cô sẽ kh nghe lọt tai bất cứ lời nào nói. Thôi vậy, quyết định giữ im lặng.
bước tới, mở cửa phòng làm việc. Thái độ đã quá rõ ràng, chính là ngầm cho phép cô rời .
Tô Ly tức nghẹn trong lòng, lườm cháy mắt sải bước nh ra khỏi cửa. Mạc Hành Viễn theo sát phía sau, đóng cánh cửa lại.
Trong thang máy, Tô Ly kho tay trước ngực, quay mặt sang một bên.
Mạc Hành Viễn đút tay vào túi quần, giữ im lặng.
Bốn bức tường thang máy bằng thép lạnh phản chiếu hình ảnh của cả hai, chẳng cần trực tiếp cũng cảm nhận rõ sự căng thẳng và thái độ lạnh nhạt của đối phương.
Tô Ly l ện thoại ra, giả vờ bận rộn xem tin tức.
Đúng lúc này, Tạ Cửu Trị gửi đến một tin n.
Tô Ly mở ra, là bức ảnh chụp cảnh cô xem mặt trời mọc sáng nay.
Trong ảnh, ánh nắng ban mai vừa lên dịu dàng, kh hề gay gắt chói lóa. Cô nhắm mắt tận hưởng làn gió mát và ánh dương đầu ngày. Khuôn mặt cô toát lên vẻ thư thái, khung cảnh tuyệt đẹp khiến bức ảnh như thể đang nói rằng thế giới này tươi đẹp biết bao.
“Sáng nay tiện tay chụp cho cô một tấm, gửi cô luôn nhé.”
Tô Ly trả lời: “Cảm ơn.”
Tạ Cửu Trị kh trả lời nữa.
Tô Ly đồng hồ, giờ này, ta chắc là đang chuẩn bị làm .
Cửa thang máy mở ra, Tô Ly tải ảnh xuống lưu lại, bước ra khỏi thang máy.
Mạc Hành Viễn th cô kh chào hỏi, thậm chí còn kh thèm ngẩng đầu . gọi một tiếng: “Để đưa em .”
Tô Ly xem như kh nghe th, cô bước thẳng ra ngoài, kh hề dừng lại.
Cô gọi xe trên ứng dụng. Kh lâu sau khi rời khỏi bãi đậu xe, chiếc xe đã đến.
Vừa lên xe, Tô Ly nh chóng báo địa ểm n tin cho Lục Tịnh, kể lể tội trạng của Mạc Hành Viễn một cách chi tiết.
Lục Tịnh hiểu cô, liền cùng cô mắng Mạc Hành Viễn một trận tơi bời.
Đợi Tô Ly bình tĩnh lại, Lục Tịnh mới nói: “Thực ra, cũng vấn đề.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.