Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mặt Nạ Giả Tạo

Chương 1:

Chương sau

Năm 27 tuổi, gia đình bắt đầu giục kết hôn.

dứt khoát chia tay bạn trai mà đã theo đuổi suốt ba năm, về quê xem mắt.

Bạn bè hỏi: "Mày thích Lục Ngạn như thế, thật sự bu bỏ được ?"

cười khẩy: "Tao đâu ngu, loại như ta hẹn hò chơi bời thì được, chứ l về thì tao đau khổ cả đời à?"

Thế nhưng bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói âm trầm và quen thuộc.

"Ồ, đây chính là lý do em đá ?"

---

Khi kéo vali về nhà, vừa hay chạm mặt một cô gái đang mở cửa bước ra ngoài.

Cô ta mặc một chiếc áo len đen rộng thùng thình để lộ xương quai x tinh xảo, phong cách "giấu quần", và đôi giày cao gót đế ly YSL.

nhận ra đây là Lục Ch, tay chơi Bass trong ban nhạc của Lục Ngạn. Cô nàng khoảng hai mươi tuổi, tr xinh đẹp.

theo bản năng dừng lại sau cánh cửa hành lang, kh bước ra.

Một lát sau, Lục Ngạn mặc một chiếc quần jean ra từ phía sau cô ta, lười nhác dựa vào tường châm một ếu thuốc.

Phần thân trên ta trần trụi, cơ bụng cá mập đẹp mắt bên sườn còn đang nhỏ nước.

Sau đó, ta tiện tay ném một chiếc túi xách Chanel qua.

"Cầm l."

Mắt Lục Ch sáng lên, cô ta quay nhào vào Lục Ngạn và hét lên:

"A! Em thích chiếc túi này lâu lắm , l nó ở đâu ra thế?"

"Lần trước Hong Kong tiện đường mua thôi."

"Em thích lắm, cảm ơn bảo bối!"

Lục Ch vẫn muốn lấn tới, nhưng Lục Ngạn đã chút thiếu kiên nhẫn, hơi nhíu mày.

"Thôi được , nh ."

Cô gái rời khỏi ta, nửa giận dỗi, nửa làm nũng:

"Thật là nhẫn tâm, vừa nãy còn gọi ta là bảo bối, giờ thì nói đuổi là đuổi."

Cô ta cũng kh hề tức giận, vui vẻ đeo túi xách lên hôn gió Lục Ngạn:

"Em đây, mai gặp."

Sau khi cô ta , bước ra khỏi cánh cửa hành lang.

Lục Ngạn dường như cũng kh ngờ lại đột ngột quay về, ta sững một chút, nhưng vẻ mặt lập tức trở lại bình thường.

" về mà kh báo trước một tiếng?"

ta một lúc.

"Muộn quá , sợ gọi ện sẽ ảnh hưởng đến nghỉ ngơi."

Vết đỏ mờ ám trên cổ Lục Ngạn vẫn còn mới, nhưng ta kh hề tỏ vẻ chột dạ, lập tức ôm l kéo vào nhà.

"Đói , làm chút gì ăn ." ta ngồi xuống ghế sofa mở TV, cứ như thể kh chuyện gì vừa xảy ra.

Th đứng yên nửa ngày kh động đậy, ta nhíu mày:

" thế?"

Sau đó ta dường như chợt nhận ra, khóe mắt và l mày nở một nụ cười lười biếng:

"Nhớ à?"

ta đứng dậy, ôm từ phía sau, hơi thở nóng rực mờ ám lượn lờ qu cổ , bàn tay từ từ luồn vào dưới gấu áo.

"Vậy thì ăn em trước, ăn cơm sau"

ta chơi guitar qu năm, đầu ngón tay những vết chai sần sùi, khi lướt qua da thịt mang theo cảm giác vừa đau rát vừa ngứa ngáy.

nhắm mắt, mệt mỏi gạt ta ra.

khá thích cơ thể của Lục Ngạn, lúc đầu theo đuổi ta cũng chủ yếu là vì vẻ ngoài đẹp trai này.

Nhưng lẽ là do vừa kết thúc chuyến bay dài, hoặc lẽ vì phụ nữ vừa nãy, lúc này chỉ th mệt mỏi, kh còn chút tâm trạng nào.

Lục Ngạn hiếm khi bị từ chối, ta sững lại sắc mặt hơi trầm xuống.

" thế?"

cúi đầu, th một vật màu đen nằm co cụm trên thảm.

Đó là chiếc tất da chân bị xé rách tả tơi.

Rõ ràng Lục Ngạn cũng th chiếc tất, ta "chậc" một tiếng, biểu cảm trở nên khó coi.

Phòng khách chìm vào sự im lặng ngột ngạt, ta rút một ếu thuốc ra châm, phát ra tiếng kêu giòn tan khi viên bạc hà nổ vỡ.

"Chỗ cô ta thuê hết hạn, kh chỗ ở nên mới cho ở nhờ một đêm."

"Giữa chúng kh gì cả."

Lục Ngạn, ánh mắt giao nhau bị làn khói trắng ngăn cách, chúng kh thể rõ vẻ mặt của nhau.

Nhưng trong lòng cả hai đều hiểu rõ, lý do này vớ vẩn đến mức nào.

Đây kh lần đầu Lục Ngạn ngoại tình, ta lẽ là một kẻ phong lưu trời sinh, lần đầu tiên gặp ta đã là như vậy .

Khi đó bạn thân muốn đưa xem buổi biểu diễn của một ban nhạc rock khá nổi tiếng, nói rằng giọng ca chính đẹp trai kinh khủng, vé khó kiếm.

kh hứng thú với nhạc rock, nên luôn hờ hững.

Cho đến khi Lục Ngạn bước lên sân khấu.

ta cúi đầu gảy cây guitar trên tay, tóc đen trên trán kh vuốt keo, những sợi tóc lười biếng lướt qua vầng trán trắng nõn, thỉnh thoảng để lộ mí mắt mỏng màu hồng nhạt.

ta là ăn mặc bình thường nhất ở đó, chỉ là áo ph đen đơn giản và quần jean, nhưng ngay lập tức trở thành tâm ểm của đám đ.

Khuôn mặt đó chính là món đồ xa xỉ đắt giá nhất.

ta nhướng mắt, ánh đèn mờ ảo phản chiếu vào đôi đồng tử màu hổ phách, mang theo nụ cười như như kh.

Đó là lần đầu tiên xem biểu diễn ban nhạc, cô bạn thân đưa và những cô gái dưới sân khấu đều phát ên, tiếng la hét suýt làm thủng mái nhà.

Ánh mắt ta lướt qua đám đ ồn ào, ánh mắt chúng chạm nhau trong chốc lát, ta nh chóng dời .

Bài hát tối hôm đó nghe hay, nhưng chẳng nghe rõ gì cả.

Bởi vì vào khoảnh khắc đó, vạn vật tĩnh lặng, chỉ nghe th tiếng tim đập rộn ràng.

Xuống sân khấu, vô số cô gái đổ xô vào hậu trường xin th tin liên lạc, cũng ở trong số đó.

Độc thân 23 năm, đó lẽ là ều dũng cảm nhất từng làm.

Lục Ngạn kh từ chối bất kỳ ai, tất cả các cô gái đến xin WeChat ngày hôm đó đều được quét mã QR, bao gồm cả .

Một năm sau, vô số cô gái cuồng nhiệt theo đuổi ta đều thất bại, chỉ vẫn kiên trì.

Kh biết là vì đồng cảm hay cảm động hay vì ều gì, Lục Ngạn đã mặc nhận mối quan hệ với , trở thành bạn gái ta, cho đến tận bây giờ.

Nhưng biết, trong những năm bên nhau, Lục Ngạn chưa bao giờ thực sự thích .

Hoặc ta cũng thích , thích sự hiểu chuyện, rộng lượng và kh bao giờ so đo tính toán của .

ta ngoại tình bị phát hiện nhiều lần, nhưng mỗi lần chỉ cần ta đưa ra một lý do tạm chấp nhận được, đều sẽ tha thứ cho ta.

ta từng nói nhiều lần rằng kh là mẫu ta thích, ở bên chỉ vì đối xử tốt với ta.

ta cũng từng nói đùa rằng nếu tìm th tình yêu đích thực, ta sẽ đá .

Mối quan hệ của chúng duy trì được đến bây giờ, chỉ dựa vào sự chịu đựng của một mà thôi.

" đã hứa với em, sẽ kh bao giờ ngoại tình nữa."

Giọng nhỏ, chiếc tất da chân Balenciaga rách nát trên sàn nhà.

Dưới đáy mắt Lục Ngạn lóe lên một tia chế nhạo, hoàn toàn kh ý định dỗ dành .

"Nói đùa mà em cũng tin ?"

ta nhếch môi, ghé sát vào , phả làn khói thuốc bạc hà vào mặt , ánh mắt lộ rõ sự tồi tệ:

"Kh chịu được à?"

"Kh chịu được thì chia tay ."

Những lời này trước đây ta đã nói với vô số lần.

Kết cục mỗi lần đều là ôm l ta cầu xin ta đừng .

Thời gian trôi qua, ta cũng học được cách nắm thóp , ta biết khi nói ra câu này, sẽ kh còn cách nào khác.

quay đầu : " mệt , nghỉ trước đây."

Lục Ngạn nắm chặt cổ tay , xương l mày ta cao, khi kh cảm xúc luôn mang đến một áp lực bức .

"Chu Niệm, đủ đ."

giật tay ra khỏi ta, vào phòng.

Kh lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa ầm trời.

Lục Ngạn bỏ .

ta đang tức giận, biết.

thì giữa chúng , luôn là dỗ dành ta, chiều chuộng ta, chưa bao giờ dám tỏ thái độ với ta như bây giờ.

trở , mở ện thoại.

Trong nhóm gia đình, mẹ gửi một tin n nhắc đến .

"Trước đây mẹ chưa bao giờ giục con, nhưng con năm nay đã 27 tuổi , cũng nên nghĩ đến chuyện kết hôn thôi."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Con trai của đồng nghiệp mẹ ều kiện khá tốt, mẹ th cũng vừa mắt, kỳ nghỉ này con về gặp thử xem ."

lại mở WeChat của sếp.

"Tiểu Chu, c ty con đang cần , với năng lực của cô thì cứ làm Phó phòng mãi cũng hơi thiệt thòi, cô hứng thú làm Giám đốc chi nhánh kh? Giai đoạn đầu khai thác thị trường chắc c sẽ khó khăn, cô tự cân nhắc nhé."

Mẹ bảo về nhà xem mắt.

C ty vừa mở chi nhánh mới, ngay tại thành phố quê .

Thiên thời địa lợi nhân hòa, dường như kh lý do gì để ở lại đây nữa.

thở dài, thực ra thích Lục Ngạn.

ta đủ đẹp trai, thân hình đủ chuẩn, chúng cũng đủ hòa hợp trên giường.

Quan trọng nhất là ta đủ cặn bã (tra).

Ở bên ta thoải mái, vì kh cần nghĩ đến việc chịu trách nhiệm với ta, cũng kh cần cân nhắc tương lai của hai .

Hồi mới làm, mệt mỏi đến mức quay cuồng, muốn tìm một để giải tỏa áp lực, nhưng trớ trêu thay, ngoại hình cũng bình thường, mà lại là một cuồng nhan sắc, tìm mãi chẳng th ai hợp ý, cho đến khi gặp Lục Ngạn.

Những năm tháng đẹp nhất của ta đều ở bên , dùng thân xác để giải tỏa kh ít áp lực cho khi đang dốc hết tâm lực cho sự nghiệp.

Hơn nữa, dù mối quan hệ nam nữ của ta kh rõ ràng, nhưng ta khá chú trọng đến chuyện đó, trước khi ở bên ta đã nghe nói rằng phụ nữ ta tìm đều xuất trình gi khám sức khỏe trong vòng ba ngày.

đều thực hiện biện pháp an toàn, cũng kh sợ mắc bệnh.

Sau này muốn tìm một đàn hợp ý như vậy, e rằng sẽ khó.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, hẹn hò là một chuyện, kết hôn và ổn định lại là chuyện khác.

thích Lục Ngạn.

Nhưng cũng rõ ràng biết rằng, ta kh là một lựa chọn tốt để kết hôn.

Bây giờ, đã đến lúc đưa ra quyết định.

---

Lục Ngạn kh về nhà suốt đêm.

Những ngày sau đó ta cũng kh xuất hiện trước mặt , tin n và cuộc gọi gửi cho ta đều kh được hồi đáp.

Gửi tiếp chỉ nhận được dấu chấm than màu đỏ.

ta chặn , một chiêu bạo lực lạnh quen thuộc.

Trước đây cũng vài lần như thế, Lục Ngạn giỏi chiến tr lạnh nhất, mỗi lần đều hạ giọng dỗ dành lâu ta mới cho một sắc mặt tốt.

Chỉ là lần này bận rộn bàn giao c việc, kh thời gian dỗ dành ta nữa.

Buổi tối đang mua vé máy bay về quê, ện thoại bỗng đổ chu.

Là bạn của Lục Ngạn gọi đến.

Đầu dây bên kia ồn ào, tiếng cười đùa của nam nữ kh ngừng, tiếng nhạc cách ện thoại cũng khiến th chói tai.

"Chị Niệm, Lục ca say , chị đến đón ."

Lục Ngạn thích lui tới các quán bar, gia đình ta giàu , ban nhạc chỉ là sở thích, ta kh kiếm tiền từ nó.

từng hỏi ta tại kh kế thừa sự nghiệp gia đình, ta cười lạnh nói rằng m đứa con riêng của bố ta đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán vì chút tài sản đó, ta kh muốn tr giành miếng xương thịt đó.

tài sản của nội và mẹ ta đều sẽ để lại cho ta, ta kh thiếu tiền, cả đời chỉ cần làm những gì thích là được.

Lục Ngạn dường như kh chút chí tiến thủ nào, về mặt này chúng kh bất kỳ chủ đề chung nào.

Mỗi khi giành được dự án nào đó ở c ty, hay được thăng chức, ta luôn tỏ vẻ kh m hứng thú.

ta từng khinh thường nói rằng vất vả sống c.h.ế.t vì chút tiền lương mỗi tháng thì ý nghĩa gì, còn kh bằng tiền ta gọi rượu trong một tối ở quán bar.

biết, từ sâu bên trong cốt cách chúng kh cùng một loại, ngoài cơ thể hòa hợp, chúng kh chủ đề chung nào.

kh quan tâm đến tâm hồn ta, chỉ thích cơ thể ta.

ta phớt lờ nội tâm , chẳng qua là đã quen với sự hiểu chuyện của .

Thế cũng tốt, như vậy khi chia tay, mọi sẽ kh đau lòng.

nghĩ một lát nói được, cúp ện thoại, ra ngoài cửa sổ.

Thành phố về đêm dường như rực rỡ hơn ban ngày, vạn nhà lên đèn, xe cộ tấp nập, đủ thứ ánh sáng đan xen vào nhau, che khuất ánh sáng của tất cả các vì trên trời.

lướt qua vé máy bay, tám giờ sáng ngày mốt.

thở dài.

Thực ra chưa muốn chia tay nh như vậy, và Lục Ngạn thực sự hợp nhau trên giường, m ngày nay chuyển c ty áp lực cũng khá lớn, còn định làm một trận "chia tay pháo" với ta.

chép miệng th hơi tiếc, nhưng đã cơ hội đến thì đành chịu vậy.

Khi đến quán bar, Lục Ngạn đang bị một đám con gái vây qu.

Đủ mọi kiểu dáng, gầy béo, ểm chung là đều xinh đẹp, dù trang ểm đậm cũng kh che được vẻ trẻ trung đầy sức sống, là biết tuổi đời còn trẻ.

Cũng trách được các cô gái lại thích ta, Lục Ngạn nhà giàu, phóng khoáng, lại đẹp trai, sự trăng hoa trên ta dường như lại trở thành một ưu ểm tăng thêm sức hấp dẫn.

sờ lên mặt , nhớ lại lời Lục Ngạn từng chê bai trước đây.

"Em 27 tuổi , nên chăm sóc da thì , chăm chút bản thân một chút được kh?"

Thảo nào ta chê , hóa ra xung qu ta toàn là những cô gái mới đôi mươi.

kh nói gì, đứng ngoài đám đ, ánh mắt chạm vào Lục Ngạn.

Nhưng ta lại như kh th , nh chóng dời ánh mắt .

Lục Ch mặt đỏ bừng, cả dán chặt vào ta, giọng nói dính dấp:

"Lục ca, uống thêm một ly ."

Lục Ngạn cười.

Dưới ánh đèn, khóe mắt ta nhếch lên, đẹp tuyệt trần, nhưng lại kh một chút hơi ấm nào.

"Uống thế này chán lắm, hay là em mớm cho ."

"Mớm thế nào?"

Lục Ngạn im lặng, chỉ cúi đầu cô ta.

Nửa giây sau, Lục Ch hiểu ra, mắt cô ta lóe lên một tia kinh ngạc, cô ta ngửa cổ uống cạn ly rượu whisky màu caramel!

Sau đó Lục Ngạn đột ngột ôm cằm cô ta, hôn mạnh bạo.

Nụ hôn của ta kh hề sự dịu dàng, dường như hoàn toàn là để trút giận, Lục Ch ngửa cổ chịu đựng, khóe mắt dần ướt đẫm vì thiếu dưỡng khí.

Rượu tràn ra khóe môi hai , tỏa ra ánh sáng mờ ảo dưới đèn, mãi cho đến khi tách ra mới kéo theo một sợi bạc dài.

Kh khí xung qu lập tức bùng nổ, mọi la hét cổ vũ.

biết ta cố ý, ta đang trừng phạt .

Trừng phạt đã tỏ thái độ với ta hôm đó, và sau đó kh kịp thời dỗ dành ta.

Cho đến khi bước đến trước mặt Lục Ngạn, mọi mới th và dần dần im lặng.

Lục Ngạn ngẩng đầu lên, vẻ mặt hờ hững:

"Cô đến làm gì?"

khuôn mặt này, chợt nhớ lại những ngày tháng thân mật bên tai nhau trước đây.

Khi tình yêu nồng nàn, chúng cũng đã từng nói yêu nhau.

Khó chịu ? Hình như chút.

Nhưng khó chịu đến mức nào thì cũng kh hẳn, dù đã sớm biết Lục Ngạn là loại này.

Trăng hoa, kh ngừng theo đuổi sự kích thích, kh biết từ chối.

Ích kỷ, lẽ từ nhỏ đã được nu chiều quen , vĩnh viễn l bản thân làm trung tâm, kh quan tâm đến cảm xúc của khác.

run rẩy nói: "Lục Ngạn, quá đáng lắm ."

Lục Ngạn ngước , rõ ràng ta đang ngồi còn đang đứng, nhưng lại cảm th tư thế của ta như đang xuống .

ta vẫn giữ vẻ mặt hờ hững đó, mang theo nụ cười khinh miệt.

"Quá đáng? Vậy chia tay , ai cản cô đâu."

im lặng, chỉ ta.

kh đếm được đây là lần thứ bao nhiêu ta dùng chia tay để uy h.i.ế.p nữa.

Năm mươi lần?

Hay một trăm lần?

Một bạn bên cạnh cũng cảm th ta làm hơi quá, dù thì những năm qua đối xử với ta thế nào mọi đều th, bèn ghé tai nói nhỏ:

"Lục ca, đừng giận chị dâu nữa, chị dâu sắp khóc kìa."

Thực tế, quả thật đã khóc.

Diễn kịch thì diễn cho trọn vở, khi giọt nước mắt đó rơi xuống đất, th rõ vẻ mặt Lục Ngạn thay đổi, ngón tay kẹp ếu thuốc của ta khẽ động, nhưng ta vẫn kh nói gì, chỉ lạnh lùng .

Giây tiếp theo, khẽ nói:

"Được thôi, Lục Ngạn."

"Vậy thì chia tay ."

Sắc mặt Lục Ngạn lập tức trở nên cực kỳ khó coi, một khoảnh khắc gần như nghĩ rằng ta sẽ nổi cơn thịnh nộ!

Thế nhưng ta lại kh giận mà cười, chỉ là nụ cười đó thế nào cũng giống như đang nghiến răng.

"Hay đ, Chu Niệm. Được thôi, nhưng đây chưa bao giờ quay lại với cũ."

"Đến lúc đó cô đừng mẹ nó bò về cầu xin như chó là được."

"Được." gật đầu, lau khô nước mắt.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...