Mặt Nạ Ngọc
Chương 7:
Bụng đã tròn một vòng, Chu Ngọc còn cố nhét thêm nhiều món ăn cho ta.
"Liên Liên, bánh củ năng này ngon lắm, nàng nếm thử ."
"Liên Liên, nàng gầy quá, phụ nữ sinh nở đã kh dễ, nên ăn nhiều một chút thì tốt hơn."
editor: bemeobosua
khẽ giữ l eo ta, sau lưng là đám bà vú, nha hoàn vây qu, dọn đường cho ta.
"Cửa hiệu bận rộn như thế, Ngọc Lang kh cần cùng đâu, kẻo phụ thân lại tức giận."
Ta ân cần nói, Tức Nguyệt nghe vậy vội bước lên một bước:
"Lang quân, nô tỳ sẽ chăm sóc phu nhân thật tốt."
Mọi chuyện đang rơi vào bế tắc, trong lòng Chu Ngọc cũng đang lo lắng, sau khi suy nghĩ, gật đầu:
"Các ngươi hãy hầu hạ phu nhân cẩn thận, việc gì thì phái đến báo."
dặn dò đám hạ nhân xong, mới bu tay ta ra, sải bước xa.
Tức Nguyệt đỡ tay ta, được một lát, nàng nghiêng đầu đám theo phía sau.
"Vừa mới nhớ ra, phu nhân thai, Lang quân mới đặt mua một chiếc ghế gỗ trắc vàng, thêm đệm mềm, tính ngày thì hôm nay cũng đã đến lúc l , hai ba các ngươi đến Bảo Trai Các l về nhé, cẩn thận chút, đừng để sứt mẻ gì."
M bà v.ú và nha hoàn , phía sau chỉ còn lại hai .
Ta chỉ vào Chiết Liễu nói: "Ngươi đến nhà cô nương họ Vương, hỏi xem loại son phấn hôm đó nàng dùng thế nào? Ngày kia, ta muốn mời nàng đến gần Quan Tương ngắm hoa."
Chiết Liễu vâng lời, nh, chỉ còn lại một nha hoàn nhỏ theo sau.
Tức Nguyệt lại sai nàng ta mua một ít bánh trái thức ăn, cũng đuổi .
được khoảng trống, ta lập tức quay bước trở lại, tay ôm bụng vội.
Đến hẻm Liễu, nơi này đã đổ nát, sâu vào trong, cửa nhà đóng kín, gần như kh bóng .
Giữa cảnh tiêu ều lộn xộn, ta đẩy một cánh cửa sân, vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-na-ngoc/chuong-7.html.]
Nơi đây tĩnh lặng, tiếng xiềng xích kéo lê và tiếng đập cửa yếu ớt nghe rõ hơn.
Nhưng như vậy cũng là vô ích.
Ta mở khóa cửa phòng, bên trong ngước đầu lên, th ta, giật hoảng sợ.
Tiếng xiềng xích kéo lê lại càng lớn hơn.
Ta lôi vào trong phòng, vùng vẫy cánh tay đầy kinh hãi, vô th gào thét.
Ta khẽ nhếch môi, ấn đầu vào bên trong. Ở đó, một bộ hài cốt đang mặc chiếc áo khoác màu hồng cánh sen.
chắc c còn nhớ, đó là màu sắc mà a tỷ thích nhất, là bộ quần áo mà ả hay mặc nhất.
bộ dạng kêu gào sợ hãi, cũng kh uổng c ta đêm khuya đào t/hi th/ể Chu Quỳnh lên.
Ta lại vặn đầu quay về phía , dịu dàng cất lời:
"Ngọc Lang, đừng sợ, đó là th/i th/ể a tỷ , ả là thân tỷ tỷ của , sẽ kh hại đâu."
"Tên Chu Ngọc giả đã đổi khuôn mặt của , chiếm l thân phận của , làm Lang quân của Chu phủ, oai phong biết bao, phụ thân vẫn chưa phát hiện ra đâu, nhưng sẽ giúp đ/oạt lại thân phận."
" mau nói cho biết, đã đổi khuôn mặt với như thế nào, sẽ nói với phụ thân, bằng kh phụ thân sẽ kh tin đâu."
Ta l bút mực trên bàn xuống, đặt trên mặt đất, giúp mài mực.
"Viết xuống , Ngọc Lang, khi về phủ, sẽ mời thầy thuốc chữa giọng cho , lúc đó thể nói được ."
Chu Ngọc run rẩy, mềm nhũn ngã trên mặt đất.
Ta trừng mắt , nước mắt lưng tròng, vờ như đứng dậy bỏ :
"Thôi vậy, lẽ chỉ là A Sửu mà thôi, chỉ là đêm đêm mơ th Lang quân của bị đổi thân phận, bị ta bắt nạt, nên mới nghĩ sai , trên đời này làm gì thuật hoán đổi dung mạo chứ?"
Ta lau nước mắt, xoay định bước .
Đằng sau, tiếng gi sột soạt vang lên, Chu Ngọc chảy nước mắt, chấm mực viết lên gi.
Nét chữ xiêu vẹo, tay run rẩy viết kh ngừng.
Vẻ mặt ta cuối cùng cũng giãn ra, miệng nở một nụ cười.
Chưa có bình luận nào cho chương này.