Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mật Ngọt Của Kẻ Này

Chương 1:

Chương sau

Hôm nay là sinh nhật , Châu Duẫn Từ đến muộn, cũng chẳng chuẩn bị quà. mặc chiếc váy trắng tinh khôi, tà váy kéo lê dưới đất. bị ta kéo đến góc cầu thang, loạng choạng suýt ngã. Thì ra ta đã chuẩn bị cho một món quà lớn khác – chính là hủy hôn.

Những lời từ chối và chất vấn đã đến tận môi, nhưng tâm trí lại đột nhiên bị ký ức lấp đầy, đôi môi mím chặt. tiêu hóa những ều này, giống như đang mơ nhưng chân thực đến lạ. Hóa ra cuộc đời chỉ là một vở tiểu thuyết hoang đường, rõ ràng đang ở trên đài cao, lại bị sự kh cam tâm kéo xuống bụi trần.

Châu Duẫn Từ vì một cô gái khác mà hết lần này đến lần khác sỉ nhục, tổn thương . Cuối cùng lại phát hiện thích là , quay về bên . Những ều này, đủ để tát ta một bạt tai, tát cho ta tỉnh và tát cho chính tỉnh.

Nhưng Châu Duẫn Từ đã nắm l cổ tay : "Bên ngoài , bình tĩnh chút.”

đúng là nên bình tĩnh, kh thể đánh mất giáo dưỡng. Nhưng là một thục nữ, một tiểu thư đài các, bị vứt bỏ mà còn cười cười nói nói như chẳng gì xảy ra ?

“Lý do, lý do hủy hôn.”

kh thích em, chúng ta chỉ tình cảm em.”

“Nhà họ Châu thật gia giáo, cả Châu ngay cả em gái cũng hôn, kh?”

Châu Duẫn Từ từ nhỏ đến lớn chưa từng th đ đá thế này, hơi sững sờ, bu tay ra: "Đợi em bình tĩnh nói chuyện.”

cười khẩy, giẫm gót giày cao gót bước ra khỏi góc cầu thang. Giữa những tràng vỗ tay của mọi , ngồi trước cây đàn piano, ngồi trong ánh sáng duy nhất của cả khán phòng. Yên lặng trình diễn một khúc “Ân Điển Kỳ Diệu”.

Ấn lên những phím đàn đen trắng quen thuộc, trái tim chợt nhói lên một cơn đau muộn màng nhưng nó đau đến mức muốn bật khóc.

Đột nhiên, trong đầu vang lên một giọng nói máy móc: “Chiếm được nam chính Châu Duẫn Từ, chiếm được nam phụ Tạ Phùng là thể thay đổi kết cục của tiểu thuyết.”

suýt chút nữa đã đánh sai một nốt nhạc. Kết cục của tiểu thuyết chẳng là gả cho Châu Duẫn Từ, ai ai cũng nói số tốt ? Kh, tuyệt đối sẽ kh chấp nhận kết cục như vậy.

Tạ Phùng là đối thủ kh đội trời chung của Châu Duẫn Từ, cả hai đều học ở Đại học Kinh. Kinh thành hai trường tư thục lớn, Đại học Kinh và trường nữ sinh Dục Trạch. lẽ là để thuận tiện cho Châu Duẫn Từ và bạch liên hoa Thiên Do Sở phát triển tình cảm, vẫn luôn học ở Dục Trạch.

Vì các đối tượng cần chinh phục của đều ở Đại học Kinh. Vậy thì, sẽ chuyển trường.

“Cha, con muốn chuyển sang Đại học Kinh.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Nói cha lý do.”

“Hôm qua Châu Duẫn Từ đã nói với con về việc hủy hôn, con đến Đại học Kinh ba việc cần xử lý. Thứ nhất, tìm ra lý do ta hủy hôn và giải quyết. Thứ hai, xem liệu thể níu kéo ta được hay kh, dù hôn ước là chuyện của hai gia tộc chúng ta, con kh muốn làm cha mất mặt. Thứ ba, cũng là đường lui, hôn ước là phương tiện để đôi bên cùng lợi, con sẽ tìm cho , cho gia tộc một đối tượng phù hợp hơn.”

Cuối cùng cha cũng ngẩng đầu khỏi tờ báo tài chính , hài lòng nhướng mày: "Kh tệ.”

Trong tiểu thuyết, hết lần này đến lần khác ngu xuẩn tự tìm đường chết, cũng khiến ghét bỏ, trở thành ngoài lề của gia đình họ Cố. Ông kh cho phép con gái , cũng là thừa kế tương lai của gia tộc, lại là một kẻ ngu ngốc. Mà thực ra chưa bao giờ ngu ngốc, chỉ là bị cốt truyện chi phối thành kẻ ên.

Khi chuyển đến lớp A năm ba của Đại học Kinh, tất cả mọi đều vỗ tay chào đón. Chỉ riêng Châu Duẫn Từ và bạn cùng bàn của ta, nữ phụ bạch liên hoa trong cốt truyện - Thiên Do Sở.

Cha Thiên Do Sở mất sớm, mẹ cô ta dựa vào việc bán trái cây để nuôi cô ta khôn lớn. Đại học Kinh vì để quảng bá cho , mỗi năm năm suất đặc cách xã hội, miễn toàn bộ học phí. Thiên Do Sở là nhờ vậy mà vào được.

Châu Duẫn Từ tán thưởng sự cố gắng, sự lương thiện của cô; thích sự mơ hồ, sự đáng yêu và cả sự lỗ mãng của cô. Trong những lần giúp đỡ nhau, ta đã đánh mất trái tim .

Giáo viên chủ nhiệm bảo tự chọn một chỗ, đứng cạnh Châu Duẫn Từ. Thiên Do Sở tự giác cúi đầu bắt đầu thu dọn đồ đạc, bờ vai yếu ớt của cô ta run rẩy, thì ra cô ta biết đây là chồng chưa cưới của .

mỉm cười, dịu dàng nói: “Đồ của nhiều quá, phiền phức lắm, cứ ngồi đây , kh đâu.”

Thiên Do Sở sững sờ, ngẩng đầu , đôi mắt hơi đỏ hoe: "Kh, kh , vốn dĩ thì…”

cười lạnh trong lòng nhưng trên mặt lại vẫn dịu dàng, nhẹ nhàng vỗ vai cô ta: "Đừng căng thẳng, cứ ngồi đây , th hàng ghế phía sau rộng rãi.”

Ánh mắt lướt đến hàng ghế phía sau, một nam sinh lười biếng dựa vào tường, cầm bút, kh ngẩng đầu mà viết bài tập. ta vẻ ngoài tinh tế đến mức khiến ta chú ý. Chính là ta , ngồi cạnh ta tâm trạng cũng sẽ tốt hơn.

ngồi xuống, ta liếc mắt , nhướng mày chào hỏi tiếp tục làm bài. Vừa định nhét cặp sách vào ngăn bàn, phát hiện bên trong toàn là thư tình và quà tặng. Do hành động của , một đống thư rơi lả tả xuống.

“Ở đây ?”

Nam sinh mỉm cười: "Kh đâu, bị chiếm .”

Thì ra đều là của ta. ta quả thực sức hút mà. cúi đầu trên bàn ta m chữ lớn bay bổng được viết bằng bút dạ đen: “Thư tình để ở bàn bên cạnh.”


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...