Mật Ngọt Của Kẻ Này
Chương 8:
th ta lười biếng dựa vào góc tường, rõ ràng là kh định tham gia trò chơi. Lợi dụng việc bị “ma” đuổi, la hét chạy đến gần Bùi Nghiễn Tư. Bị đôi chân dài của ta vấp ngã, Bùi Nghiễn Tư vươn cánh tay dài, ôm vào lòng. ta vừa định bu ra, nhưng đã ôm chặt l cổ ta, thở hổn hển nói: “Đừng, sợ.”
Bên tai truyền đến tiếng cười khẩy nhẹ nhàng.
"Tạ Phùng, biết ngay sẽ đến mà." níu Bùi Nghiễn Tư, khiến ta cúi xuống, tựa vào tai ta cười.
Dù ta quay lại xác minh với Tạ Phùng, kết quả cũng sẽ như vậy. vốn dĩ đã hẹn Tạ Phùng. Nếu Tạ Phùng đến, đương nhiên nhiệm vụ c lược quan trọng hơn. Nếu Tạ Phùng kh đến, vậy thì coi như Bùi Nghiễn Tư ta xui xẻo.
ta tr đẹp như tiên, tới mức khiến khác nổi lòng tham. Bùi Nghiễn Tư kh nói gì, đưa tay siết cằm , kéo mặt ra xa ta một khoảng dường như đang dò xét xem đang giở trò gì.
Ngẩng đầu lên, chạm môi vào đôi môi mỏng của ta. lạnh, mềm, bất ngờ lại chút ngọt ngào. Bùi Nghiễn Tư bừng tỉnh khỏi cơn sững sờ, bàn tay đặt bên h dùng sức thật mạnh, hận kh thể nghiền nát . ta cố gắng đẩy ra, nhưng nh hơn, cắn ta một miếng đau ếng.
Bùi Nghiễn Tư hít một hơi vì đau, ngay sau đó biến thành nụ cười lạnh. lẽ chưa bao giờ bị khác xúc phạm đến vậy nên ta đã nổi giận. Khẽ mở môi mỏng, ta lấn át ngược lại, vừa hung dữ vừa tàn nhẫn, thà nói là trút giận còn hơn là ái .
Mùi m.á.u thoang thoảng lan tỏa, hơi thở hoàn toàn bị ta đoạt l, càng lúc càng ngột ngạt, gần như muốn chết. đẩy mạnh ta ra, loạng choạng về phía giữa căn nhà, mò mẫm tìm đến lối ra, mang theo giọng khóc lóc đập cửa: “Mở cửa! sợ!”
Bạn học mở cửa giúp, cúi đầu x ra ngoài. Trong nhà vệ sinh nữ gương, kh ngừng vốc nước tạt lên mặt, hạ nhiệt. Ánh mắt dừng lại ở vết thương trên khóe môi dưới bên , vẫn còn rỉ máu. ta cắn thật mạnh mà.
về căn hộ tắm rửa trang ểm, thay chiếc đầm dạ hội quây n.g.ự.c màu đỏ, đeo mặt nạ đen. Cẩn thận ngắm trong gương, dáng thướt tha mảnh mai, vòng một gợi cảm nhấp nhô, eo nhỏ như liễu, da trắng như sứ. Chỉ vóc dáng, đã là một tuyệt sắc giai nhân bẩm sinh.
Thay giày cao gót, vừa ra khỏi cửa đã chạm mặt Bùi Nghiễn Tư trong bộ vest đen. Mặt nạ của ta móc trên ngón trỏ, vẫn chưa đeo. Rõ ràng đã là trang phục chỉnh tề, nhưng khí chất bất cần của thiếu niên ở ta lại nổi bật hơn rõ rệt.
Môi mỏng của ta nhạt màu, vết thương đỏ tươi kia lại càng trở nên rõ ràng. Bùi Nghiễn Tư lướt thật nh, hàng l mày dài khẽ nhếch lên một độ cong gần như kh th.
“ bạn nhảy chưa?" thân thiện mỉm cười với ta.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngón trỏ của Bùi Nghiễn Tư đang móc chiếc mặt nạ khẽ siết chặt, lại thả lỏng: "Chưa."
Th vẫn cười, Bùi Nghiễn Tư đưa tay đeo mặt nạ lên, che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đường xương hàm tuyệt đẹp.
“ thế?" ta đút tay vào túi quần, che giấu những cử động nhỏ kh thể kiềm chế khi hơi căng thẳng.
cười càng tươi hơn, ghé sát lại ta, hơi ngẩng đầu, đôi môi đỏ mọng cách ta một gang tay: "Đương nhiên là thương hại và chế giễu .”
“ căng thẳng làm gì, kh lẽ nghĩ muốn mời ?" hơi nghiêng đầu, nói thêm: “ đã nói , kh hứng thú với .”
Đằng sau chiếc mặt nạ, vẻ mặt lạnh lùng hiện rõ qua đôi mắt hơi nheo lại. Bùi Nghiễn Tư dùng bàn tay thon dài hơi thô bạo siết cằm , mượn lực đẩy lùi lại nửa bước: "Đừng đến gần như vậy.”
Nói ta quay ra ngoài, ta cao ráo chân dài, bước vội vã, chốc lát đã biến mất trong hành lang. Thì ra, ta nghĩ còn muốn hôn ta. Vậy thì, lần sau vậy.
Trên đường đến hội trường, trả lời tin n của Tạ Phùng: “ qu nhà ma lớp ba vòng mà kh th đâu, định đùa với à?”
“Cố Lạc, nói chuyện .”
“Đợi mãi kh th đến, về tắm rửa thay đồ . Ở hội trường, đồ đỏ, đợi đến nhảy cùng .”
Bên kia trả lời ngay lập tức: “Cũng biết cách thu hút đ chứ.”
“Trang phục chỉnh tề, gặp quan trọng.”
Tạ Phùng vốn trả lời ngay lập tức giờ lại im lặng. Dòng chữ “đang nhập” hiện lâu, cuối cùng chỉ còn lại một chữ: “Ừ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.