Mạt Thế: Mỗi Ngày Cô Ấy Đều Vất Vả
Chương 188:
Gà Trống nói: “Nghê Dương, cô nghĩ sẽ tin cô ? Chỉ bằng một cô… kh, chỉ bằng khu sinh tồn phía nam của các , mà đ.á.n.h bại được Nữ Vương Zombie, cô ên à?” Nói đến đây, Cung Quý lại như bừng tỉnh ngộ, đập đầu một cái: “Nghê Dương, cô bịa chuyện cũng bịa cho giống một chút. Zombie Vương thể là Nữ Vương Zombie được.”
Sắc mặt Nghê Dương trầm tĩnh: “Kh tin thì tự xem.”
Cung Quý cười lạnh một tiếng: “Nghê Dương, cô muốn c.h.ế.t cũng kh cần trực tiếp như vậy.”
Biết kh nói th, Nghê Dương kh nói nữa.
Cung Quý lại nói: “Nhưng xem hướng cô đến, đúng là thành phố zombie. Nếu là từ thành phố zombie đến, chúng ta vẫn nên kiểm tra kỹ xem trên các vết thương của zombie kh.”
Nghe Cung Quý nói, sắc mặt Nghê Dương trong nháy mắt trắng bệch.
th sắc mặt Nghê Dương thay đổi, Cung Quý tức khắc như hiểu ra ều gì, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn.
“Nghê Dương, cô biết đ, con và zombie kh đội trời chung. Dù là lãnh đạo khu sinh tồn bị zombie c.ắ.n, cũng bị xử lý.”
Nghê Dương theo bản năng vươn tay bảo vệ Tô Nhuyễn Nhuyễn phía sau, đẩy vào trong xe.
“Trốn vào .”
Tô Nhuyễn Nhuyễn vội vàng vểnh m.ô.n.g nhỏ bò vào trong xe, cố gắng làm một kẻ gánh nặng ngoan ngoãn.
Bên kia, Cung Quý nhân lúc cô kh chuẩn bị, lập tức tấn c Nghê Dương.
Nghê Dương với tính cảnh giác cực cao né tránh.
Lưỡi d.a.o kh khí cắt qua cửa sổ kính xe quân dụng, để lại một vệt xước sâu.
Ba ngày trước, Nghê Dương đối đầu với Nữ Vương Zombie, cơ thể còn chưa hồi phục, thậm chí thể nói là vô cùng yếu ớt.
Lưỡi d.a.o sắc bén của Cung Quý lại đến dồn dập, đao nào cũng muốn mạng cô.
Nghê Dương chật vật né tránh, bị cắt rách quần áo trên .
Cung Quý th băng vải quấn trên cánh tay Nghê Dương, mắt sáng lên.
Tìm được !
Lưỡi d.a.o sắc bén tiếp tục xé gió lao đến, đang định x.é to.ạc băng vải trên tay Nghê Dương thì đột nhiên, một cành dây leo từ cửa sổ xe bay ra, quấn c.h.ặ.t l Cung Quý.
Cung Quý tức khắc bị bọc thành một cái kén, treo lơ lửng giữa kh trung.
Nghê Dương thở phào một hơi, cô từ dưới đất đứng dậy.
Lại kh ngờ còn chưa đứng vững, cái kén bên kia đột nhiên run lên, sau đó lại run lên.
Cái kén bị phá vỡ, lưỡi d.a.o kh khí cắt qua dây leo, đao nào cũng cắt ra vết thương.
Dây leo đau đớn rụt lại, trốn vào lòng Tô Nhuyễn Nhuyễn “huhu” khóc.
Tô Nhuyễn Nhuyễn dùng sức nắm l lá non của nó: Đồ phế vật vô dụng!
Nghê Dương bị con gà trống đó bắt được.
Cung Quý x.é to.ạc băng vải trên tay Nghê Dương, th vết thương bị zombie c.ắ.n dữ dội trên đó, vẻ mặt kinh hỉ kh thể nào kìm nén được.
“Nghê Dương, cũng kh còn cách nào. Cô bị zombie c.ắ.n, cũng chỉ thể thay trời hành đạo.”
Cung Quý vươn tay, đầu ngón tay mờ mờ ảo ảo thể th lưỡi d.a.o kh khí đang xoay tròn.
Ánh mắt hung ác và tham lam của Cung Quý rơi xuống đầu Nghê Dương.
Nơi đó tinh hạch.
Hơn nữa còn là tinh hạch dị năng hệ lôi ện cực kỳ mạnh mẽ, nếu ta thể được, biết đâu thể trở thành dị năng giả tam hệ!
Cung Quý hưng phấn đến mặt đỏ bừng.
Lại kh ngờ từ xa đột nhiên bay tới một cây dùi băng nhọn.
Cung Quý theo bản năng dùng lưỡi d.a.o kh khí ngăn cản.
Dùi băng bị đập vỡ.
Những mảnh băng vụn rơi xuống Cung Quý, phát ra tiếng “răng rắc” đóng băng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mat-the-moi-ngay-co-ay-deu-vat-va/chuong-188.html.]
Cũng nh ch.óng lan ra bao bọc, dọc theo cơ thể Cung Quý, trói c.h.ặ.t l ta. Cung Quý trong nháy mắt biến thành một bức tượng băng .
Và trước khi biến thành tượng băng , Cung Quý tức giận mắng về một hướng nào đó: “Bắc Đ Lạnh!”
Kẻ ngư đắc lợi là Bắc Đ Lạnh.
Là thành viên của hội “tất cả đều thể đóng băng”, Bắc Đ Lạnh là một nước ngoài cao lớn.
Trong ấn tượng của Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Nhân vật thể đóng băng mọi thứ đó làn da trắng như tuyết, mái tóc vàng dài, đeo găng tay ren, xuất hiện với nhạc nền “Let it go”.
Nhưng Tô Nhuyễn Nhuyễn kh ngờ, bạn nước ngoài xuất hiện này lại là một… da đen?
Sự chênh lệch này cũng quá lớn !
Bắc Đ Lạnh La Hằng đến trước mặt Cung Quý và Nghê Dương.
Cung Quý và Nghê Dương đều đã bị đóng băng.
Thậm chí cả chiếc xe quân dụng nhỏ bé, xám xịt của Nghê Dương phía sau họ cũng bị đóng băng.
Tô Nhuyễn Nhuyễn trốn trong xe quân dụng, xuyên qua lớp kính dày đặc, bị đóng băng, lại kỳ lạ thể th bên ngoài.
La Hằng là chuyên gia nhặt của hời.
Trên mặt kh giấu được vẻ đắc ý.
Sau đó phát hiện Tô Nhuyễn Nhuyễn trốn trong xe quân dụng.
Cô gái nhỏ cẩn thận chỉ ló ra nửa cái đầu nhỏ.
Đôi mắt to ngấn nước, xinh đẹp kh thể tưởng tượng.
Mắt La Hằng sáng lên, đầu ngón tay b.ắ.n ra, lớp băng trên xe quân dụng liền tan chảy.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Băng hóa thành nước, “ào ào” chảy đầy đất.
La Hằng tiến lên, vẻ mặt cung kính nói: “Thần Nữ đại nhân tôn quý.” Giọng của La Hằng chút kỳ quái, nhưng vẫn thể hiểu được.
La Hằng quỳ phục xuống, cũng mặc kệ mặt đất bẩn, thành kính cúi đầu thật sâu, miệng lẩm bẩm: “Thần Nữ đại nhân, Thần Nữ đại nhân kính yêu…”
Tô Nhuyễn Nhuyễn giơ tay sờ sờ đầu nhỏ, phát hiện chiếc mũ x nhỏ của cô kh biết đã rơi từ khi nào.
Tô Nhuyễn Nhuyễn hít một hơi thật sâu, mở một góc cửa sổ xe.
Mùi hoa ngọt ngào tức khắc ùa ra.
Mái tóc dài của thiếu nữ bay lượn trong kh trung, khuôn mặt tinh xảo đến mức tiên nữ cũng nhường một bước cứ thế lộ ra kh hề báo trước.
La Hằng kích động đến mặt đỏ bừng.
Thần Nữ, thật sự là Thần Nữ!
đã gặp được Thần Nữ!
“Thần Nữ đại nhân!”
“Ừm.”
Tô Nhuyễn Nhuyễn thâm trầm gật đầu, bắt đầu đóng vai chính .
“Thả Nghê Dương ra.”
La Hằng đứng dậy.
Lại kh về phía Nghê Dương, mà lập tức đến trước mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn theo bản năng ngẩn .
Cô ánh mắt ên cuồng của La Hằng trước mặt, đột nhiên cảm th nguy hiểm.
Tô Nhuyễn Nhuyễn luống cuống tay chân đang chuẩn bị đóng cửa sổ xe thì La Hằng đã vươn bàn tay to độc ác của ra, chặn cửa sổ xe lại.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.