Mạt Thế: Mỗi Ngày Cô Ấy Đều Vất Vả
Chương 27:
Tóc dài bu xõa, trang ểm xinh đẹp, khi đường dáng thướt tha, đùi ẩn hiện, yểu ệu quyến rũ, thu hút ánh mắt của một đám .
Xung qu truyền đến tiếng xì xào.
"Đẹp quá."
"Cô kh là đại minh tinh U Thủy Thủy ?"
"Nghe nói cô bây giờ là phụ nữ được chủ Cốc Đăng của Khu Nguyên Du yêu thích nhất..."
Khác với những khác bàn tán, chỉ đội của Nghê Dương mặt kh biểu cảm, như kh th.
Kh cách nào, gu thẩm mỹ của họ dưới sự trợ giúp của Tô Nhuyễn Nhuyễn và Lục Thời Minh, đã kh thể nổi phàm phu tục tử.
Khi U Thủy Thủy và Thượng Vị ngang qua nhau, Tô Nhuyễn Nhuyễn tinh mắt th tay của phụ nữ vuốt qua đầu ngón tay của Thượng Vị.
Cũng kh biết là vô tình, hay cố ý.
Thượng Vị mặt kh biểu cảm tiếp tục về phía trước.
Sau đó sau khi sắp xếp xong cho hai đội kia, mới đưa Nghê Dương và những khác đến nơi nghỉ ngơi.
"Đây là nơi ở của các ."
Lại th giường tập thể.
"Những lúc nãy kh ở giường tập thể!" trong đội kháng nghị.
Thượng Vị hừ lạnh một tiếng, "Thích ở thì ở."
Đối mặt với sự đối xử khác biệt, Nghê Dương đè lại đàn kích động đó.
"Chúng phụ nữ và đàn ." Nghê Dương nhíu mày.
Thượng Vị kho tay trước ngực, vô cùng khinh thường họ nói: "Thì ? Các chỉ mang theo chút vật tư đó, chúng chịu đổi đã là cho các mặt mũi ."
Thôi được, trong mạt thế này, kẻ mạnh làm vua, kh bản lĩnh cũng chỉ thể nhẫn nhịn.
"Vậy đồ ăn..."
"Trong 3 ngày này, chúng kh chịu trách nhiệm cung cấp đồ ăn."
Thượng Vị nói, ánh mắt sắc bén chuyển hướng sang Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn với khuôn mặt đen thui đó về phía Thượng Vị.
Tuy mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn bị bôi đen, nhưng đôi mắt của cô vẫn đẹp đến kinh .
Trong veo, đen trắng phân minh.
Thượng Vị một thoáng sững sờ, quay đầu nói: "Đừng nghĩ đến việc động vào ruộng lương thực của chúng . Lúc đó bị đ.á.n.h c.h.ế.t kh liên quan đến ."
Tô Nhuyễn Nhuyễn chột dạ giấu cái đuôi nhỏ của .
Trời vừa tối.
Mọi còn chưa kịp tắm rửa đã ngủ.
Lính vũ trang chiếm giữ vị trí đắc địa nhất trên chiếc giường lớn, cung kính nhường chỗ cho Nghê Dương, sau đó ngỏ lời mời Tô Nhuyễn Nhuyễn.
m gã đàn cao to thô kệch, Tô Nhuyễn Nhuyễn tỏ vẻ xin kiếu, sau đó bị Lục Thời Minh xách đến một góc hẻo lánh.
"Em kh muốn ngủ với ..."
Tô Nhuyễn Nhuyễn còn chưa nói hết câu, đã bị thứ trong tay Lục Thời Minh thu hút toàn bộ sự chú ý.
"Ực."
Tô Nhuyễn Nhuyễn nghe th tiếng nuốt nước bọt của chính .
"Ngủ kh?"
Tô Nhuyễn Nhuyễn lập tức gật đầu, ngủ ngủ ngủ.
Trong phòng kh đèn.
Góc mà Lục Thời Minh chọn vừa hay một ô cửa sổ nhỏ.
Mọi mệt mỏi cả ngày, tiếng ngáy vang như sấm.
Cô và Lục Thời Minh hai nép trong góc, xì xào nói chuyện.
Bàn tay trắng nõn tinh tế đến gần như trong suốt của đàn , cầm một quả táo đỏ rực, mê hoặc nói: "Muốn ăn kh?"
Tô Nhuyễn Nhuyễn nuốt nước bọt, mắt kh chớp , "Muốn."
Từ khi vào mạt thế, những cây ăn quả còn hung tàn hơn cả zombie.
Đâm chồi nảy lộc một cách tàn nhẫn.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tô Nhuyễn Nhuyễn đếm kỹ những ngày đến mạt thế, cô đã lâu lâu kh được ăn trái cây.
Tô Nhuyễn Nhuyễn kh hỏi nam chính quả táo này từ đâu ra.
Bởi vì cô biết, trong kh gian của Lục Thời Minh toàn là đồ ăn ngon!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-the-moi-ngay-co-ay-deu-vat-va/chuong-27.html.]
đàn giơ cao quả táo, vô cùng hứng thú.
Giống như đang trêu đùa thú cưng.
"Cầu xin , làm nũng một chút."
khuôn mặt đẹp trai biến thái của đàn , Tô Nhuyễn Nhuyễn quyết định vì một quả táo mà bán m.
Cô đưa tay ôm l mặt , chớp mắt to bán m.
Lục Thời Minh kh hài lòng, "Đáng yêu hơn nữa ."
Tô Nhuyễn Nhuyễn chu môi nhỏ.
Lục Thời Minh nở một nụ cười giả tạo, "Chậc, lại kh đáng yêu chút nào vậy, hửm?"
"Vậy thì chỉ thể cho em một chút thôi."
Một chút cũng tốt mà.
Tô Nhuyễn Nhuyễn mong chờ thẳng vào tay Lục Thời Minh.
đàn một tay cầm táo, một tay ấn lên.
Tô Nhuyễn Nhuyễn: Mong chờ (*?ω?)
"Cạch" một tiếng.
Lục Thời Minh moi ra một miếng thịt táo to bằng móng tay, đưa cho Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn: ... Cô khổ quá.
vẻ mặt muốn khóc kh khóc của cô bé, Lục Thời Minh cuối cùng cũng kh nhịn được.
cong khóe môi, đưa tay hung hăng véo một cái vào khuôn mặt nhỏ n của Tô Nhuyễn Nhuyễn, sau đó đưa quả táo cho cô nói: "Ăn , đều là của em."
Tô Nhuyễn Nhuyễn kh chút khách khí hung hăng c.ắ.n một miếng.
Bởi vì cô biết, trong kh gian của Lục Thời Minh cây ăn quả mọc khắp nơi.
Quả táo này đều là của cô! Cô sẽ kh chia cho nam chính đâu!
Ăn xong quả táo, Tô Nhuyễn Nhuyễn còn chưa kịp lau miệng, đã bị Lục Thời Minh kéo qua.
"Làm gì vậy?"
"Lau mặt."
Lục Thời Minh l khăn ra, nhúng nước, lau mặt cho Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nói: "Nghê Dương nói kh được lau."
"Kh ngứa ?"
Tô Nhuyễn Nhuyễn phồng má, thành thật nói: "Ngứa."
"Ngày mai dậy bôi lại là được."
"Ồ."
Tô Nhuyễn Nhuyễn ngoan ngoãn ngồi đó, để Lục Thời Minh lau mặt.
"Xong chưa?"
"Chưa."
"Vẫn chưa xong à?"
"Ừm, chưa."
đàn cầm chiếc khăn, từ từ lau.
Từ vầng trán trắng nõn của Tô Nhuyễn Nhuyễn, lau đến đôi mày xinh đẹp của cô, lướt qua chiếc mũi nhỏ cao thẳng, sau đó phủ lên đôi môi hồng phấn của cô.
Da thịt cô bé cực tốt, trắng nõn mềm mại còn hơn cả những củ cải mọng nước th ban ngày.
Lục Thời Minh xoa xoa, lực trong tay bất giác lại mạnh hơn một chút.
Tô Nhuyễn Nhuyễn hơi lùi lại, nói, "Đau."
Giọng nói mềm mại mang theo âm mũi nũng nịu.
Ánh mắt Lục Thời Minh tối sầm lại, nâng mặt cô lên, kỹ.
Vẫn là khuôn mặt này, vẫn là cơ thể này, nhưng lại như thay đổi một .
"Nhuyễn Nhuyễn."
"Hửm?"
"Nhuyễn Nhuyễn."
"Hửm hửm?"
Lục Thời Minh cuối cùng cũng l khăn ra, nụ cười trên mặt ôn hòa, giống như một quý lịch lãm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.