Mạt Thế: Mỗi Ngày Cô Ấy Đều Vất Vả
Chương 42:
Khiến Tô Nhuyễn Nhuyễn ngưỡng mộ kh thôi.
Trong phòng, Lục Thời Minh và Tô Nhuyễn Nhuyễn vẫn là giường tầng trên dưới.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nằm ở giường dưới, liếc đại đệ ở giường trên.
Kh th gì cả.
Cô thò đầu ra, lén lút đặt cằm lên mép giường trên.
Đầu đàn gối lên chiếc ba lô cũ, ngủ say sưa.
Tô Nhuyễn Nhuyễn liếc chiếc ba lô đựng rìu, nghĩ chẳng lẽ kh cấn đầu ?
đàn nhắm mắt, vẻ mặt bình tĩnh.
Tô Nhuyễn Nhuyễn một lúc, kh nhịn được, đưa tay kiểm tra hơi thở của Lục Thời Minh.
Ừm, tốt, vẫn còn sống.
Tô Nhuyễn Nhuyễn rụt đầu về.
Sau đó sột soạt một hồi lăn lộn, cuối cùng cũng ngủ .
Ba phút sau, Lục Thời Minh mở mắt.
Một sợi dây leo nhỏ xíu theo đầu ngón tay d.a.o động, chạy xuống giường dưới.
Theo đầu ngón tay của Tô Nhuyễn Nhuyễn đang đặt bên cạnh chăn, từ từ chui vào.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nằm mơ.
Cô mơ th biến thành một cái bánh chưng, loại bị trói gô.
Thứ đang trói cô hỏi cô là nhân gì.
Tô Nhuyễn Nhuyễn khóc lóc nói kh biết, sau đó thứ đó liền nói c.ắ.n một miếng sẽ biết.
Sau đó Tô Nhuyễn Nhuyễn đã bị ăn mất.
"Nhân đậu x, nhân đậu x... hu hu hu, là nhân đậu x..."
Tô Nhuyễn Nhuyễn trên giường dưới lăn lộn, "rầm" một tiếng cả lẫn chăn rơi xuống đất.
"Nhuyễn Nhuyễn muốn ăn nhân đậu x à?"
Lục Thời Minh đã dậy từ sớm, ngồi trước bàn, thong thả bẻ đôi chiếc bánh mì trong tay: "Bánh mì hôm nay hình như là nhân đậu x đ."
Vừa nói, Lục Thời Minh vừa đưa nửa chiếc bánh mì nhân đậu x đến trước mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Bàn tay tinh tế trắng nõn đó mang theo vẻ xương xẩu, nhẹ nhàng bóp một cái, nhân đậu x bên trong liền bị bóp ra.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nhân đậu x mềm mại chảy đầy tay Lục Thời Minh, cả ngơ ngác.
Cô nhớ lại trong mơ bị từng miếng từng miếng ăn mất, nhân đậu x chảy đầy đất.
Hu hu hu, giấc mơ này thật đáng sợ!
vẻ mặt ngây thơ của cô bé, Lục Thời Minh đưa tay, nhét chiếc bánh mì vào tay cô, sau đó từ từ lau nhân đậu x dính trên tay lên khuôn mặt nhỏ trắng mềm của Tô Nhuyễn Nhuyễn nói: "Nghe nói hôm nay nhà ăn của Khu Mỏ sẽ mở cửa."
Bây giờ Khu Mỏ thực hành chế độ ăn tập thể.
Ngoài việc phát một số đồ dùng sinh hoạt định kỳ mỗi cuối tuần, việc cung cấp thực phẩm định lượng đã bị hủy bỏ, thay vào đó là mọi cùng đến nhà ăn giành cơm.
Tô Nhuyễn Nhuyễn dùng sức thẳng vào tay của dì nhà bếp.
Tay dì run lên, Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng run theo.
Dì lại run lên, Tô Nhuyễn Nhuyễn lại run theo.
"Được ."
Dì trả lại cái chậu cho Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn cúi đầu liếc cái chậu rửa mặt của , vô cùng thất vọng.
Dì nhiệt tình chào đón Lục Thời Minh theo sau Tô Nhuyễn Nhuyễn.
" đẹp trai."
đẹp trai tới, đưa hộp cơm của qua.
Dì múc một muỗng, lại một muỗng, lại lại một muỗng.
Ấy, dì ơi, thịt tràn ra ngoài .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mat-the-moi-ngay-co-ay-deu-vat-va/chuong-42.html.]
Tô Nhuyễn Nhuyễn hộp thịt đầy ắp của Lục Thời Minh, ngưỡng mộ đến chảy nước miếng.
"Nhuyễn Nhuyễn ăn nhiều một chút."
Lục Thời Minh l thịt từ hộp cơm ra, để hết vào chậu rửa mặt của Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn được cưng mà sợ, hưng phấn run rẩy.
Nghê Dương ngồi đối diện: Mày đang cho heo ăn đ à?
Nghĩ đến heo, Nghê Dương lại nghĩ đến Tiêu Trệ.
Cô xa xa th Tiêu Trệ đang dắt Tiêu Bảo Bảo, lập tức ra sức vẫy tay.
Tiêu Trệ l cơm, dắt Tiêu Bảo Bảo lại gần.
"Hô hô hô..."
Tô Nhuyễn Nhuyễn lục lọi, móc ra một túi chân gà ngâm ớt đưa cho Tiêu Bảo Bảo.
Tiêu Trệ lập tức cảm ơn.
Nghê Dương cũng kh chịu thua kém, lập tức thể hiện sự dịu dàng, lương thiện, hòa ái, hiền từ như hoa của .
Bóp giọng nói: "Ái chà, Tiêu đội trưởng, thịt của lại ít như vậy? Ăn của em ."
Nghê Dương là dị năng giả, cơm c là đặc biệt.
Đặc biệt nghĩa là muốn ăn bao nhiêu thì ăn.
"Tiêu đội trưởng còn đang tuổi lớn, nhất định ăn nhiều một chút."
Tô Nhuyễn Nhuyễn tr thủ liếc thân hình cao to vạm vỡ của Tiêu Trệ.
Nghe nói vị đồng chí ứng cử viên số một cho vai phản diện này đã 27 tuổi, đâu còn đang tuổi lớn?
"Em cũng..." đang tuổi lớn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn còn chưa nói xong, Nghê Dương đã để hết thịt trong hộp cơm của cô vào bát của Tiêu Trệ.
Tô Nhuyễn Nhuyễn: Em cảm th chị kh yêu em.
Tô Nhuyễn Nhuyễn tức giận gắp miếng Tiếu Tiểu Trư, à kh, thịt heo.
Mọi đang căng thẳng ăn cơm tập thể, bên kia đột nhiên một trận xôn xao lớn, một bộ phận lớn bưng chậu cơm chạy ra ngoài.
Theo tôn chỉ nơi nào chuyện, nơi đó cô, Tô Nhuyễn Nhuyễn vội vàng ôm c.h.ặ.t chậu rửa mặt của theo sau.
"Ái chà, ai vậy, còn trẻ như vậy... thật đáng thương..."
"Nghe nói hình như tên là Hảo Thiểu Năng Trí Tuệ..."
Mọi vừa ăn cơm, vừa vây qu t.h.i t.h.ể xì xào.
đã c.h.ế.t.
Chuyện này đã thu hút sự chú ý của quản lý Khu Mỏ.
Bên kia một đội lính vũ trang chạy tới, dùng tấm vải trắng kéo qu khu vực đó, liền biến thành hiện trường vụ án.
Những hóng chuyện chưa thỏa mãn bị đuổi hết.
Nếu c.h.ế.t là thường, đương nhiên sẽ kh thu hút sự chú ý của tầng lớp dị năng giả trên cùng.
Bởi vì ở đây, còn kh bằng súc vật.
Một mạng thôi mà, còn kh bằng một con heo.
Nhưng c.h.ế.t là Trương Chí Hạo.
Tên dị năng giả ngốc tuy đã ngớ ngẩn, nhưng vẫn thể sử dụng dị năng.
Ngày thường chuyên chăm sóc, mỗi ngày sẽ bảo dùng dị năng để gia cố một chút tường cao xung qu Khu Mỏ.
Thi thể của Hảo Thiểu Năng Trí Tuệ bị chôn dưới tường đất, khi đào lên đầu đã bị gạch đá đập nát.
Là thường chăm sóc Hảo Thiểu Năng Trí Tuệ đã nhận ra đó qua quần áo.
Mọi bàn tán xôn xao.
"Nghe nói là bị tường đất rơi xuống đè c.h.ế.t."
"Kh đúng, kh đúng, cái đó của là phiên bản 0.1 , đây 0.2. Nghe nói là bị ta cố ý mưu sát, chính là cái tên số 3 bị đ.á.n.h c.h.ế.t đó..."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.