Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mạt Thế: Mỗi Ngày Cô Ấy Đều Vất Vả

Chương 67:

Chương trước Chương sau

Khó khăn lắm mới giãy giụa ra khỏi nền tuyết, Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa ngẩng đầu, liền th Nghê Dương đang treo ở cửa sổ phòng tắm.

Tô Nhuyễn Nhuyễn nhặt cây kẹo mút trên nền tuyết lên, bóc gi gói kẹo màu mè nhét vào miệng, sau đó với bàn chân to đang ấn trên vai, cô ngẩng đầu.

"Nghê Dương! Chị đang làm gì vậy!"

"Im miệng! Đồ ngốc!"

"Cạch" một tiếng, cửa sổ phòng tắm lại mở.

Nghê Dương trốn kh kịp, đập mặt vào, "A" một tiếng ngã xuống.

Tô Nhuyễn Nhuyễn vội vàng né tránh, sau đó căng thẳng nói với Tiêu Trệ: " nội gián, ngừng giao dịch."

Tiêu Trệ: ...

Nghê Dương chảy hai hàng m.á.u mũi, từ trên tuyết bò dậy, hung tợn lườm Tô Nhuyễn Nhuyễn, ngón tay giơ lên lấp lóe một chút ánh sáng tím.

Tô Nhuyễn Nhuyễn lập tức quay bỏ chạy!

Oa, đ.á.n.h trẻ con, đ.á.n.h trẻ con!

Trong phòng bếp, mười em và Phạm Mạch ngồi xổm cùng nhau thương lượng.

Phạm Mạch khóc lóc kể lể: "Kh ăn một miếng đồ ăn nào của chúng ta. Ngay cả nước cũng kh uống một ngụm, thật sự kh cách nào."

Nếu là trước đây, th đồ ăn ngon như vậy, đã sớm nhét đến mức như vịt bị nhồi.

Đâu giống những này cảnh giác như vậy.

"Theo nói, trực tiếp trói lại cho xong." ba nóng nảy hét lên.

" th vẫn là đợi lão đại về nói sau." hai cẩn thận đưa ra kiến nghị.

"Lão đại khi nào về?"

"Đi ra ngoài cũng nửa tháng , ngày thường hai tuần là về mà."

Phạm Mạch: Hai tuần với nửa tháng kh là giống nhau .

Mười em thương lượng một lúc lâu kh ra kết quả, cuối cùng vẫn là cả quyết định: "Chúng ta nhất định trước khi lão đại về làm nên một sự nghiệp lớn cho lão đại xem, chứng minh chúng ta kh là kẻ ăn kh ngồi !"

"Đúng!"

Mọi lần lượt hưởng ứng, nhiệt huyết dâng trào gặm bánh bao.

Phạm Mạch: "Cái đó, bên trong này bỏ t.h.u.ố.c..."

Bánh bao và màn thầu buổi sáng hơn một nửa đã bị bỏ t.h.u.ố.c.

Phạm Mạch đều đã làm dấu trên đó.

Mười em nhiệt huyết dâng trào lần lượt ngã xuống đất.

Phạm Mạch: ...

Bên kia, Tô Nhuyễn Nhuyễn ngậm cây kẹo mút của khắp nơi trốn Nghê Dương.

Vừa vặn th Lục Thời Minh một vào sân sau.

Ngôi nhà lầu nhỏ ở n thôn này chia làm sân sau và sân trước.

Được rào bằng song sắt, còn dùng lưới sắt chắc c vây qu.

Trừ phi zombie biết bò, biết bay, biết nhảy, nếu kh thì kh vào được.

đàn vác chiếc ba lô nhỏ của , tiến vào sân sau, đến trước một ngôi nhà cũ kỹ.

Ngôi nhà kh khóa, là một nhà trệt.

Tr vẻ đã nhiều năm tuổi.

Lục Thời Minh đưa tay, đẩy cửa ra.

"t két" một tiếng, bụi bay mù mịt.

Tô Nhuyễn Nhuyễn th Lục Thời Minh kh hề chớp mắt bước vào.

Cô lập tức vui vẻ đuổi theo.

Đây là một phòng chứa đồ.

Tô Nhuyễn Nhuyễn ngẩng đầu qu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mat-the-moi-ngay-co-ay-deu-vat-va/chuong-67.html.]

Trong phòng chút tối, Tô Nhuyễn Nhuyễn cố gắng mở to mắt, th rõ cái bàn đã mục nát và một số đồ chơi trẻ em.

Lục Thời Minh ngồi xổm xuống, tìm kiếm trong một cái hòm gỗ.

Tóc đàn đã dài ra nhiều, chỉ cần hơi cúi đầu là thể hoàn toàn che đôi mày.

Trong bóng tối, đàn càng thêm âm u.

Tô Nhuyễn Nhuyễn rón rén theo sau, dưới chân kh biết bị thứ gì vướng, trực tiếp lao về phía trước.

Lục Thời Minh vốn đang quay lưng về phía Tô Nhuyễn Nhuyễn, dường như mắt sau lưng, nhẹ nhàng nghiêng né sang một bên.

Tô Nhuyễn Nhuyễn: ???

Tô Nhuyễn Nhuyễn ngã sõng soài trên đất.

Trên mặt đất là một lớp rơm rạ xám xịt, như thể bị ta tùy tiện ném ở đây để nhóm lửa nấu cơm.

Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng kh bị ngã đau, chỉ cảm th đau lòng.

Cô che l trái tim thủy tinh vỡ nát của đứng dậy, nước mắt lưng tròng, đáng thương.

Trái tim em~ từng mảnh từng mảnh tàn úa trước mắt~

đàn liếc cô một cái, đưa tay xoa khuôn mặt nhỏ của cô, để lại hai vệt đen, như râu mèo.

"Suýt nữa thì bị thương."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Đúng vậy đó!

Hu hu hu, quả nhiên vẫn yêu em.

Tô Nhuyễn Nhuyễn ra sức gật đầu, cố gắng thể hiện trái tim thủy tinh của .

Lại kh ngờ Lục Thời Minh đột nhiên chỉ ngón tay tinh tế trắng nõn vào .

Tô Nhuyễn Nhuyễn: ???

" suýt nữa thì bị thương đó." đàn cúi nói xong, sau đó mỉm cười: "Thật đáng sợ."

Tô Nhuyễn Nhuyễn: Em cảm th kh yêu em.

Tô Nhuyễn Nhuyễn phồng má, đối diện với khuôn mặt cười như kh cười của đàn .

Hắc, cái tính nóng nảy này của ta! Xem ta cho ngươi một bộ combo quyền! Ta muốn đại diện cho ánh trăng tiêu diệt ngươi!

Cây kẹo mút đang ngậm trong miệng đột nhiên bị Lục Thời Minh một tay rút ra, bỏ vào miệng .

Hơi thở của đàn , như sương mù mùa đ, phảng phất thổi vào mắt Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Trắng tinh tế mang theo một mùi hương cỏ cây x tươi.

Như nước cốt chảy ra từ lá non bị nghiền nát.

Tô Nhuyễn Nhuyễn chớp chớp đôi mắt mờ sương.

"Trẻ con kh nên ăn những thứ nguy hiểm như vậy." Lục Thời Minh ngậm kẹo mút trong miệng, giọng nói chút kh rõ.

Kh nguy hiểm, một chút cũng kh nguy hiểm! , xấu cướp kẹo của trẻ con mới nguy hiểm!

Tô Nhuyễn Nhuyễn cố gắng nhón chân l kẹo mút, đàn hơi ngẩng đầu, Tô Nhuyễn Nhuyễn ngay cả cây que cũng kh chạm được.

"Ngoan, buổi tối cho em ăn ngon."

đàn đưa tay, xoa đầu Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Nói xong, đàn xoay , con ngươi vốn mang vài phần ý cười nhàn nhạt về phía chiếc mũ cũ trên nóc hòm gỗ, nháy mắt âm trầm xuống.

đưa tay, l nó ra.

Cầm ở đầu ngón tay, như là ghét bỏ, lại như là căm ghét.

Nhưng dường như lại mang theo một tia cảm xúc kh thể diễn tả.

Đây là một chiếc mũ của già.

Trên đó phủ một lớp bụi dày, còn những cục len nhỏ rối vào nhau.

"Ông nội của , là tốt."

Giọng đàn mát lạnh như suối trong thung lũng, khi nói chuyện ánh mắt tối tăm, dường như chìm vào hồi ức.

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...