Mạt Thế: Mỗi Ngày Cô Ấy Đều Vất Vả
Chương 7:
Cũng kh biết là ảo giác kh, cảm th phụ nữ trước mặt dường như xinh đẹp hơn hôm qua một chút?
"Đúng vậy, đói, vô cùng đói."
Trương Chí Hạo nói giọng kỳ quái, đôi mắt thèm thuồng.
Tô Nhuyễn Nhuyễn bộ dạng đói lả của Trương Chí Hạo, vội vàng đưa đồ trong tay cho , "Vậy, vậy ăn ."
Trương Chí Hạo cúi đầu say mê, kh rõ chữ trên đó.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nói: "Kh đâu, cái này là giả, làm từ bột mì thôi."
Giọng nói mềm mại của cô bé vang lên bên tai, Trương Chí Hạo cảm th dù bảo ăn t.h.u.ố.c độc cũng sẽ kh chút do dự.
Trương Chí Hạo ngửa đầu, một hơi ăn hết.
Sau đó l.i.ế.m môi, gò má trắng nõn của Tô Nhuyễn Nhuyễn, thân hình thơm tho mềm mại, ánh mắt mê đắm nói: "Ngon thật."
Tô Nhuyễn Nhuyễn l lại cái chai rỗng, nghĩ bụng còn thể đựng kẹo ăn.
Bên kia, Nghê Dương và Lục Thời Minh đã lên kế hoạch xong lộ trình.
Cô kinh ngạc Lục Thời Minh nói: "Trí nhớ của tốt vậy ? Xem bản đồ một lần là thể nhớ kỹ?"
Theo thiết lập nhân vật, chỉ số IQ của Lục Thời Minh cao, vượt xa mọi .
Về ểm này, Tô Nhuyễn Nhuyễn sửa lại: Kh, là nghiền nát.
Vì vậy những gì Lục Thời Minh muốn làm, con kh thể ngăn cản.
Trương Chí Hạo đứng dậy, liếc xéo tấm bản đồ, tùy ý nói: "Trên đường đến khu sinh tồn sẽ ngang qua một siêu thị nhỏ, lúc đó chúng ta kiếm ít đồ ."
Giọng ệu kh thương lượng, mà là ra lệnh.
Nghê Dương nói: "Chúng đề nghị đến siêu thị lớn cách đây hai mươi km."
Từ khi Trương Chí Hạo dị năng, lòng tự tin của tăng vọt, đã quen với việc được khác tung hô.
Bây giờ đột nhiên gặp đám kh biết ều như Nghê Dương, lập tức cảm th vô cùng khó chịu.
"Cô kh biết trong siêu thị lớn bao nhiêu zombie ?"
"Trong siêu thị nhỏ zombie cũng kh ít." Nghê Dương mặt kh biểu cảm phản bác.
Trương Chí Hạo nheo mắt đầy uy hiếp.
Thuận ta thì sống, nghịch ta thì c.h.ế.t.
sẽ cho những này th thế nào là kẻ mạnh thực sự.
Dị năng của đã kh thể kìm nén được nữa!
...
Khi Trương Chí Hạo mở cửa gara, mọi chuẩn bị cùng nhau xuất phát, Nghê Dương chiếc vali chứa đầy quần áo, trang sức, hàng xa xỉ của Đoạn Trân, nhíu mày nói: "Thức ăn và nước uống của các đâu?"
"Ăn hết ."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Khi nói những lời này, sắc mặt Trương Chí Hạo chút khó coi.
Tuy Trương Chí Hạo dị năng, nhưng thực ra, chưa bao giờ ra ngoài tìm kiếm vật tư.
Vì sợ zombie.
vẫn chưa thể kiểm soát tốt dị năng của .
Nỗi sợ hãi khi lần đầu ra ngoài bị zombie vây qu vì dị năng mất kiểm soát vẫn còn ám ảnh trong lòng . Vì vậy chỉ cố thủ trong biệt thự của .
May mắn, trước khi thức ăn hết, Nghê Dương và những khác đã đến.
"Ý gì đây?"
Nghê Dương đột nhiên kho tay trước ngực, sắc mặt lạnh băng về phía Trương Chí Hạo.
Trương Chí Hạo nói: "Chúng ta kh cùng một nhóm ? đã cho các xe, lẽ nào các kh chia vật tư cho ?"
Giọng ệu vô cùng tự nhiên.
Nghê Dương im lặng một lúc, sau đó từ thùng xe sau dọn ra một thùng nước và một túi thức ăn, đưa cho Trương Chí Hạo nói: "Một chiếc xe, đổi l những thứ này."
Trương Chí Hạo nheo mắt, "Ý gì?"
"Chỉ ý đó thôi." Nghê Dương vô cùng cứng rắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-the-moi-ngay-co-ay-deu-vat-va/chuong-7.html.]
Trương Chí Hạo đột nhiên cười lạnh.
Để xem các biết Trương Chí Hạo ta lợi hại thế nào kh.
Đột nhiên, bên cạnh Trương Chí Hạo mọc lên một dãy tường đất.
"Rầm" một tiếng, giống như hiệu ứng đặc biệt trong phim, đột ngột mọc lên từ mặt đất, cao đến 1 mét 3.
Sắc mặt Nghê Dương kh đổi, dường như đã đoán trước được.
Kh khí căng như dây đàn, chỉ chờ một mồi lửa là bùng nổ.
"Cho họ ."
Lục Thời Minh đột nhiên đưa tay ra, giữ l Nghê Dương.
hờ hững đặt tay lên cánh tay Nghê Dương, kh dùng chút sức lực nào, nhưng Nghê Dương lại đột nhiên bình tĩnh lại.
Đúng vậy, họ kh gian, hà tất lãng phí thời gian với tên ngốc này.
Trương Chí Hạo l hết thức ăn và nước uống của Nghê Dương và những khác.
Sau đó đắc ý lái xe nghênh ngang .
Nghê Dương nhếch mép cười khinh.
...
Cuối cùng cũng xuất phát.
Vẫn là Nghê Dương lái xe, vì chỉ cô biết lái.
Cặp đôi yếu đuối cùng nhau ngồi ở ghế sau, Tô Nhuyễn Nhuyễn đang đổ kẹo vào chai rỗng.
Lục Thời Minh nhướng mày, "Thuốc ngủ bên trong đâu? Ăn hết à?"
"Ừm a."
Tô Nhuyễn Nhuyễn gật đầu nói: "Vừa Trương Chí Hạo nói đói, nên cho ăn hết ."
Lục Thời Minh cầm chai t.h.u.ố.c bằng đôi tay xinh đẹp, nhẹ nhàng xoay một vòng, " ăn bao nhiêu?"
Tô Nhuyễn Nhuyễn: "Ăn hết ."
Lục Thời Minh cười nhẹ một tiếng, "Vậy ."
Tô Nhuyễn Nhuyễn đột nhiên cảm th da đầu tê dại.
"Thuốc này, kh là giả ?" Tô Nhuyễn Nhuyễn cẩn thận hỏi.
Nụ cười trên mặt Lục Thời Minh càng sâu hơn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn với ánh mắt dịu dàng kh thể tưởng tượng.
Giống như mưa thuận gió hòa, như tuyết tan mùa đ.
"Đúng vậy."
...
Xe được kh bao lâu.
Nghê Dương phát hiện con đường phía trước đã bị chặn.
Đó là một đoàn xe dài. Lờ mờ thể th những lính vũ trang mang súng.
"Đi xem ." Lục Thời Minh đột nhiên lên tiếng.
Nghê Dương đang định vòng qua thì dừng xe lại.
Sau đó phát hiện chặn những lính vũ trang này là Đoạn Trân.
Lớp trang ểm trên mặt Đoạn Trân đã lem luốc, khóc lóc như một ên.
Mà Trương Chí Hạo sau lưng cô ta còn giống một ên hơn.
"Kia kh là Đoạn Trân ?" Tô Nhuyễn Nhuyễn ló nửa cái đầu ra.
Bị Nghê Dương nhét trở lại, thuận tiện đóng chặt cửa sổ xe.
Đoạn Trân khóc lóc chạy tới, "Cầu xin các , cầu xin các , cứu Chí Hạo ."
Trương Chí Hạo quỳ trên mặt đất, vừa nôn vừa mửa, cả hôi thối vô cùng.
những lính vũ trang cảnh giác xuống xe xem xét.
Chưa có bình luận nào cho chương này.