Mạt Thế: Mỗi Ngày Cô Ấy Đều Vất Vả
Chương 92:
Tô Nhuyễn Nhuyễn thậm chí cảm th còn thể nghe th những đứa trẻ đó phát ra, những âm th yếu ớt. Từ cổ họng xé ra, tiếng khóc nức nở như mèo con.
Nhưng chúng thực ra đều đã c.h.ế.t.
Tô Nhuyễn Nhuyễn đứng ở cửa, trực giác dạ dày cuộn trào, m lần muốn nôn.
Nàng mở to cặp mắt ướt át, cả cứng đờ.
Một bóng mảnh mai cao gầy xuất hiện trước mặt nàng, vươn tay, che khuất tầm mắt nàng.
Tô Nhuyễn Nhuyễn chớp mắt, l mi quét qua lòng bàn tay đàn .
"Đừng sợ, ta ở đây."
Mùi hương tuyết lạnh quen thuộc che trời lấp đất mang theo hương vị nước th khiết bị nghiền nát lan tràn đến, Tô Nhuyễn Nhuyễn an tâm nhắm mắt, mềm mại ngã vào lòng Lục Thời Minh.
đàn ôm ngang cô gái nhỏ say đến kh nhẹ trong lòng, sau đó giơ tay, từ trên cửa sắt gỡ xuống một tờ gi:
Cưng à, món quà thứ hai, thích kh?
Yêu em mãi, Kiến Nhân.
Lục Thời Minh hai mắt nheo lại, giơ tay lên, tuyết trắng ngập trời từ mặt đất cuộn lên, "ầm vang" một tiếng, chôn vùi toàn bộ kho hàng này.
……
"Nàng làm vậy?"
Nghê Dương căng thẳng Lục Thời Minh ôm Tô Nhuyễn Nhuyễn từ bên ngoài về.
Tô Nhuyễn Nhuyễn rên rỉ nhăn nhó khuôn mặt nhỏ.
Đầu ngón tay Lục Thời Minh nhẹ ểm, chạm vào trán nàng, đầu ngón tay hơi cong, dường như câu ra một ít thứ gì đó.
Khuôn mặt nhỏ rối rắm ban đầu của Tô Nhuyễn Nhuyễn lập tức bình tĩnh trở lại, sau đó như một con chim non dùng sức chui vào lòng Lục Thời Minh.
Nghê Dương cầm nhiệt kế lại: "Hình như sốt ? Vậy làm bây giờ? Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i kh thể ăn…"
"Nàng kh thai."
Lục Thời Minh l ra một viên t.h.u.ố.c hạ sốt, sau đó l ra một chai nước.
Trước tiên nhét t.h.u.ố.c hạ sốt vào miệng nhỏ của Tô Nhuyễn Nhuyễn, sau đó lại cho nàng uống một ngụm nước.
Ba phút sau, Tô Nhuyễn Nhuyễn từ từ tỉnh lại.
Nghê Dương an ủi: "Kh đâu, ngươi chỉ bị cảm một chút thôi."
Tô Nhuyễn Nhuyễn sốt đến mặt đỏ bừng, gắt gao túm c.h.ặ.t t.a.y Lục Thời Minh, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Chôn ta ."
Ô ô ô… Bệnh nặng kh cần chữa, bệnh nhẹ kéo một chút, thiên đường ở ngay trước mắt.
Ôi trời!
Trời mẹ ngươi!
Nghê Dương một cái cốc đầu, liền đem Tô Nhuyễn Nhuyễn, nửa đêm uống rượu ra ngoài chơi ên, cột vào trong chăn.
Cô bạn gái nhỏ ăn no say cuối cùng cũng ngủ .
Lục Thời Minh ngồi bên mép giường, cúi mắt nàng.
Cô gái nhỏ gương mặt hồng hào, hô hấp đều đặn, cuộn tròn nhỏ bé, giống một con mèo con ngoan ngoãn và đáng thương.
Tuy rằng mỗi ngày ăn nhiều như vậy, nhưng cả tr vẫn mảnh mai nhỏ gầy.
Mười ngón tay trắng như ngọc ểm một chút hồng phấn, túm l chiếc chăn nhỏ, yếu ớt và xinh đẹp, tựa như hoa tầm gửi leo lên cây cao to.
Nghê Dương đứng một bên, hạ giọng nói: "Làm ngươi biết nàng kh thai?"
Đầu ngón tay đàn nhẹ nhàng lướt qua gò má mềm mại của nàng, thử nhiệt độ trên đó, sau đó khẽ mở môi mỏng, thâm trầm phun ra hai chữ: "Tin tưởng."
Nghê Dương: Ta tin ngươi con gà mờ này mới là quỷ.
Rõ ràng ngày hôm qua mặt còn kéo dài như cái đế giày thối, như ai thiếu ngươi m trăm triệu mạng vậy.
Đối mặt với ánh mắt kh tin tưởng của Nghê Dương, Lục Thời Minh lại nói: "Sau khi mạt thế bắt đầu, nàng vẫn luôn ở bên cạnh ta. Nếu muốn thai, cũng là trước mạt thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/mat-the-moi-ngay-co-ay-deu-vat-va/chuong-92.html.]
Nghê Dương nghĩ nghĩ, sau đó gật đầu.
Cặp đôi yếu ớt này quả thực giống như vẫn luôn dính l nhau.
Hơn nữa là ngay cả vệ sinh cũng tay trong tay cùng .
Nghĩ đến đây, Nghê Dương đột nhiên cảm th nàng dường như đã làm một chuyện lớn sai lầm.
sai thì nhận, tuyệt đối kh lằng nhằng, Nghê Dương: "Xin lỗi nhé, ta kh làm rõ ràng đã…"
"Kh ."
Lục Thời Minh cúi mặt, mái tóc đen nửa rũ xuống, che khuất nửa bên mặt, biểu cảm trên mặt lại mang theo nụ cười dịu dàng và đầy ẩn ý.
"Ta còn cảm ơn ngươi nữa."
Cảm ơn? Cảm ơn nàng cái gì?
Nghê Dương vẻ mặt mờ mịt.
Đây kh là nói ngược ?
Nghê Dương cảm th đầu tương đối thẳng, kh hiểu được loại lời nói qu co này.
Lục Thời Minh quả thực đang cảm ơn Nghê Dương.
đàn đưa tay, b.úng một cái vào trán Tô Nhuyễn Nhuyễn.
"Kh bình tĩnh."
Sau đó lại b.úng một cái: "Kh kiềm chế."
Cuối cùng lại b.úng một cái: "Kh chỉ số th minh."
Đối với ểm cuối cùng, Nghê Dương vô cùng đồng tình.
Biểu cảm của đàn nhạt, ánh mắt lại sâu.
Nàng là sự kh bình tĩnh, kh kiềm chế, kh chỉ số th minh của .
Nàng cho biết cơn ác mộng kinh hoàng nhất trong lòng .
Giấc mơ đẹp của , cơn ác mộng của .
Toàn bộ đều gắn liền với nàng.
Nàng làm trở nên kh giống .
Trong phòng kh bật đèn, chỉ vài tia nắng ban mai của mùa đ lọt vào từ cửa sổ hẹp.
Chiếu vào thân hình thon gầy của đàn , những tia sáng vụn vặt đó leo lên mái tóc đen của , cả đàn đắm chìm trong ánh sáng thánh thiện, ưu nhã cao quý kh thể tưởng tượng.
Trong mắt cũng chứa đựng vài phần ánh sáng.
Nhưng con ngươi của lại cực kỳ tối.
Sau này Nghê Dương mới biết, hóa ra ánh sáng đó, căn bản kh là ánh sáng mặt trời, mà là Tô Nhuyễn Nhuyễn được chứa đựng trong mắt .
Ánh mắt đàn rơi xuống Tô Nhuyễn Nhuyễn, đầu ngón tay lướt trên gò má mềm mại của nàng, như chạm như kh, như tìm th một món bảo vật.
Vì quá trân quý, nên kh dám chạm, kh dám đụng.
Nghê Dương nghĩ, đây lẽ chính là dáng vẻ của tình yêu.
Nàng lặng lẽ lui ra ngoài, vừa vặn đụng Tiêu Trệ đang chạy gấp trên hành lang.
"Nghê Dương, ngươi th Bảo Bảo kh?" Sắc mặt Tiêu Trệ nôn nóng, đưa tay túm c.h.ặ.t cánh tay Nghê Dương.
Nghê Dương th hai cánh tay chạm nhau, trong đầu vang lên bài ca tình yêu.
A, đến đây, tình yêu ~ a, sung sướng a, tình yêu ~ a, làm màu a, tình yêu ~
Nàng sắc mặt ửng đỏ lắc đầu, cố gắng kiềm chế tâm trạng kích động của : "Bảo Bảo? Nó kh th ?"
Nghe th giọng nói cao ba quãng của Nghê Dương, Tiêu Trệ sững lại một chút.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Kh biết tại , lại nghe ra một chút hưng phấn?
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.