Mạt Thế: Nếu Không Nũng Nịu, Phản Diện Sẽ Giết Tôi
Chương 3: BỊ BẠN TRAI BẮT NẠT ---
Mục T.ử Ca lẳng lặng ăn sáng, thỉnh thoảng lại lén ngước khuôn mặt góc cạnh của Lãnh Thần Dực.
gần thế này lại càng cuốn hút hơn, từ cặp l mày rậm, sống mũi cao đến đôi môi mỏng gợi cảm. Quả là tuyệt tác của tạo hóa!
Lúc bị đè trong phòng, cô còn chẳng thời gian mà quan sát kỹ, trong lòng chỉ toàn sự hoảng loạn, cứ ngỡ đụng độ kẻ sát nhân nào đó.
Biết là bạn trai của nguyên chủ, cô cũng đỡ sợ hơn phần nào. Hơn nữa, cô còn hệ thống hỗ trợ. Sau này nếu thực sự trở thành phản diện, lúc đó chạy trốn cũng chưa muộn.
" đủ chưa?" Giọng nói trầm thấp của vang lên.
Mục T.ử Ca lập tức quay mặt . Đúng là nhân vật phản diện, khí thế áp đảo khiến cô chẳng dám hé răng.
Đúng lúc đó, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng hét thất th của một phụ nữ.
"Bốp! Bốp! Bốp!" Cánh cửa bị vật gì đó va đập mạnh liên hồi.
Cherry
"Đừng c.ắ.n ! Á...!"
Tiếng kêu từ thê lương dần trở nên yếu ớt lịm hẳn.
Nghe th tiếng động, động tác ăn uống của Mục T.ử Ca khựng lại. Cô nuốt nước bọt khó khăn, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh.
Lãnh Thần Dực đột nhiên đứng dậy, kéo cổ tay cô, nh chóng đưa ra trước cửa chính: "Mở cửa ra mà ."
muốn cô qua lớp cửa trong để th rõ cảnh tượng bên ngoài, để cô hiểu thế giới hiện tại đang diễn ra những gì.
"Kh, em kh muốn xem." Mục T.ử Ca ủy khuất lắc đầu, bắt cô xem m thứ rùng rợn đó ngay trong bữa sáng chứ.
Cô cần thời gian để làm quen dần dần.
"Em tin kh, hoàn toàn thể ném em ra ngoài ngay lúc này đ." Lời đe dọa lạnh lùng của Lãnh Thần Dực khiến cô run lên bần bật.
Mục T.ử Ca rưng rưng muốn khóc, nhưng vẫn cố nhịn, đáp: "Được, em mở là được chứ gì."
Cô biết là kiểu nói được làm được.
Thần kinh căng như dây đàn, cô chậm rãi mở cánh cửa trong ra.
Qua khe cửa, Mục T.ử Ca tr th một phụ nữ đang ngã quỵ xuống đất. Ả ta bị gã đàn khuôn mặt biến dạng c.ắ.n xé phần cổ, mùi m.á.u t nồng xộc thẳng vào mũi cô.
Cơn buồn nôn dâng trào khiến cô run rẩy. Cô định rùng đóng cửa lại, nhưng Lãnh Thần Dực đã nh chóng ngăn cản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///mat-the-neu-khong-nung-niu-phan-dien-se-giet-toi/chuong-3-bi-ban-trai-bat-nat.html.]
vòng tay ôm l cô từ phía sau, nắm chặt cằm cô, ép cô thẳng vào cảnh tượng ngoài cửa.
" cho kỹ vào. Nếu em còn dám phản bội , đây sẽ là kết cục của em." Lãnh Thần Dực thì thầm cảnh cáo.
Mục T.ử Ca nhắm chặt mắt, trong lòng âm thầm nguyền rủa tên khốn này. Kh cần đợi đến lúc trở thành phản diện, ngay lúc này cô đã muốn cao chạy xa bay .
Giọng nói máy móc của 001 vang lên: [Ký chủ, đừng hành động dại dột. Bây giờ cô chưa dị năng, ra ngoài chẳng khác nào tự sát. Hãy cứ nhẫn nhịn kiếm ểm tích lũy trước đã.]
Bị nhắc nhở, Mục T.ử Ca đành nén nỗi bực bội, mắt ngấn lệ: "Thần Dực, em sợ lắm, đừng như vậy mà."
Dứt lời, cô còn cố tình rơi vài giọt nước mắt.
Cảm nhận được sự run rẩy từ cô, Lãnh Thần Dực cúi xuống , cuối cùng vẫn kh đành lòng. bu tay, đóng sầm cửa lại.
Mục T.ử Ca thở phào nhẹ nhõm, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ hoảng sợ, tr vô cùng đáng thương.
"Hừ! Chỉ biết dùng chiêu trò này với ." kh muốn để cô xoay như chong chóng, nhưng cũng chẳng nỡ đối xử tàn nhẫn với cô.
Sau khi bu lời mỉa mai, bực bội quay bước thẳng vào phòng.
Vừa th khuất, vẻ yếu đuối của Mục T.ử Ca lập tức biến mất. Cô vỗ n.g.ự.c tự trấn an.
"Chiêu này vẫn hiệu quả. Đàn mà, m ai cưỡng lại được sự yếu đuối của phái đẹp đâu, trừ khi đó kh ngọc quý."
Âm th máy móc của 001 lại vang lên: [Ký chủ, diễn xuất xuất sắc lắm.]
Mục T.ử Ca sờ lên cằm, suy đoán: " lẽ virus zombie mới chỉ bùng phát được vài ngày."
Trong nhà hiện vẫn còn ện nước, việc cô cần làm bây giờ là tận dụng thời gian đưa những thực phẩm khó bảo quản vào kh gian lưu trữ.
Căn hộ cao cấp này do Lãnh Thần Dực mua cho cô, chỉ thỉnh thoảng mới ghé qua.
Vì thế, nếu mất mát chút ít, cũng khó lòng nhận ra.
Cô quyết định l nửa bao gạo còn lại làm cơm cuộn, bột mì thì nhào nặn làm bánh bao, nghĩ là làm, cô liền bắt tay vào việc.
Cô cần tận dụng tối đa thực phẩm trước khi mất ện nước. May thay, nguyên chủ vốn là một cô nàng cuồng mua sắm online.
Nguyên thùng nước collagen vẫn chưa dùng tới, giờ cũng trở thành trữ quý giá.
Cô lén giấu một nửa số thực phẩm trong phòng khách vào kh gian, để lại một nửa bên ngoài. Chỗ này cũng đủ để cầm cự thêm vài ngày.
Trong lúc bận rộn, Mục T.ử Ca kh quên liếc cửa phòng, đề phòng bất ngờ xuất hiện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.