Mạt Thế: Nếu Không Nũng Nịu, Phản Diện Sẽ Giết Tôi
Chương 94: MAU GIAO DỪA CỦA NGƯƠI RA ĐÂY! CHỦ NHÂN CỦA TA ĐANG KHÁT! ---
Lục Thiên Lân kéo Mục T.ử Ca vào một căn hộ trong khu chung cư.
Vừa bước vào, nghe th đồng đội lo lắng hỏi: "Trời sắp tối , Hân Nhụy đâu mất ? kh ở đây chờ tụi ?"
Sắc mặt Mục T.ử Ca thay đổi, đúng như cô nghĩ, bọn họ sống chung với nhau.
"Đội trưởng, lại kéo theo một cô gái lạ mặt về đây?"
Một vài tinh mắt th lôi kéo một phụ nữ xa lạ, chuyện này từ trước tới nay chưa từng xảy ra.
Lục Thiên Lân kh trả lời, kéo thẳng cô vào phòng, ép sát vào tường: "Nói , việc cô ta mất tích liên quan đến em kh?"
" kh hiểu đang nói gì hết."
Mục T.ử Ca bối rối, kiên quyết kh thừa nhận đã g.i.ế.c Lý Hân Nhụy.
Lục Thiên Lân chằm chằm vào biểu cảm của cô. Việc cô đột ngột xuất hiện ở đây chắc c kh trùng hợp.
Sau vài giây đối diện căng thẳng, giải trừ sự kiểm soát tinh thần.
Mục T.ử Ca lập tức thu lại Ma Đằng. Cô định đẩy ra nhưng bị giữ chặt tay.
Mục T.ử Ca giận dữ: " định làm gì nữa đây?"
"Nếu em kh thành thật khai báo, chỉ còn cách dùng biện pháp khác để đối phó với em."
(Bị tách dòng)
cúi sát vào cổ cô, môi gần như chạm vào, ý muốn hôn rõ ràng.
lại bị ện giật vào lòng bàn tay. Lục Thiên Lân nhíu mày: " kh ngại chơi trò mèo vờn chuột với em đâu."
Mục T.ử Ca cười lạnh: "Nhưng kh rảnh. Hy vọng chúng ta sẽ kh bao giờ gặp lại."
Cuối cùng, cô dùng 20 ểm tích phân để hủy thời gian hồi chiêu của Độn Thuật.
Mục T.ử Ca ngay lập tức biến mất trước mắt .
Lục Thiên Lân cười khổ: "Ha, kh gặp lại ư?"
......
Buổi chiều!
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ mặt biển, gió nhẹ thổi qua khiến sóng nước lăn tăn, ánh nắng vàng phản chiếu lung linh.
Mục T.ử Ca ngồi xếp bằng bên bờ biển, tâm trạng vô cùng phức tạp. Cô tự hỏi cảm giác bị đại dương bao qu là như thế nào?
Việc bị đưa đến một hòn đảo vô d thì kh nói làm gì, nhưng cái đảo này chỉ rộng bằng một sân bóng rổ.
Trên đảo chỉ đúng hai cây dừa với đám cỏ dại mọc um tùm. May mà cô còn vật tư dự trữ, nếu kh thì chẳng khác nào Robinson lạc trên đảo hoang cả.
Sau khi ngắm hoàng hôn, cô tiến lại gần cây dừa, ngẩng đầu lên nói: "Khát quá, cho xin một quả dừa ."
Cây dừa biến dị chẳng buồn phản ứng lại.
Cô đổi giọng: "Dừa ơi dừa rơi bị bà, bà về bà ngửi cứ bà kh uống!"
Cây dừa biến dị cấp 5: ...
Mục T.ử Ca tức giận chuyển sang đe dọa. Cô triệu hồi hoa ăn thịt và Ma Đằng ra:
" kh muốn dùng đến vũ lực đâu, mau thả một quả xuống đây nh lên."
Cây dừa biến dị cấp 5: Mặt cô dày thật đ!
Nó lắc lư thân cây, tỏ ý từ chối.
Ma Đằng nh chóng bám chặt vào thân nó: Mau giao dừa ra đây, chủ nhân của ta đang khát đ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///mat-the-neu-khong-nung-niu-phan-dien-se-giet-toi/chuong-94-mau-giao-dua-cua-nguoi-ra-day-chu-nhan-cua-ta-dang-khat.html.]
Tiểu Hồng bên cạnh cũng há miệng đe dọa cây dừa.
Cây dừa vung lá, suýt chút nữa đ.á.n.h bay chúng: Các ngươi cũng là cây mà kh biết giữ ý tứ thế hả? Nói thì nói thôi, đừng đụng chạm vào ta!
"Cũng cứng đầu phết nhỉ." Mục T.ử Ca đưa tay chạm vào thân cây, truyền một luồng dị năng hệ Mộc vào đó.
Ban đầu cây dừa còn định chống cự, nhưng khi được dị năng hệ Mộc bao bọc, nó cảm th dễ chịu vô cùng. Những chiếc lá úa vàng dần chuyển sang x mướt.
Vài phút sau, cây dừa kh còn chút kháng cự nào, ngoan ngoãn thả xuống quả dừa ngon nhất: Uống !
"Cảm ơn nhé." Mục T.ử Ca đón l quả dừa, nằm lên chiếc võng do Ma Đằng dệt, vừa uống nước giải khát vừa suy tính cách rời khỏi đảo.
Âm th máy móc của hệ thống 001 vang lên: [Ký chủ, cô chỉ còn 3 ểm tích phân thôi.]
Cô mở cửa hàng hệ thống, vào mục phương tiện di chuyển. Du thuyền tốn 800 tinh hạch, tàu ngầm 900 tinh hạch, tàu biển tận 1000 tinh hạch.
Trong tay cô hiện chỉ 600 tinh hạch.
Cô xem tiếp các mục rẻ tiền hơn gồm tàu thủy và thuyền cứu sinh giá 500 tinh hạch, ván trượt cùng ván lướt sóng giá 300 tinh hạch. Còn thuyền gỗ thì rẻ nhất, chỉ 200 tinh hạch.
Mục T.ử Ca phân vân kh biết chọn gì cho hợp lý!
Biển cả bây giờ đầy rẫy sinh vật biến dị, vô cùng nguy hiểm, nếu kh cẩn thận sẽ bị quái vật biển nuốt chửng ngay.
Cuối cùng, cô đổi l tàu thủy giá 500 tinh hạch. Tốc độ này nh hơn thuyền cứu sinh và cũng chẳng lo về vấn đề năng lượng.
Sau khi l phương tiện ra, cô vào trong nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau!
Mục T.ử Ca hào hứng ngồi trên tàu, lao ra biển, cô vừa bản đồ ều hướng vừa lái tàu.
Tuy nhiên, mới được vài trăm mét, cô đã dừng lại. Phía trước 3 chiếc vây cá đang bơi về phía .
"Chắc kh cá mập đâu nhỉ?" Cô nhíu mày tự hỏi.
001 lên tiếng:[Ký chủ đoán đúng đ, đó là cá mập biến dị, một con cấp 5 và hai con cấp 4. khuyên cô kh nên đối đầu trực diện đâu.]
Mục T.ử Ca nhếch môi cười khổ, nh chóng quay đầu bỏ chạy.
Trở lại bờ, ba con cá mập đã biến mất, để đảm bảo an toàn, cô quyết định đợi thêm một lát nữa.
Cô đứng trên bờ, cả nóng ran vì nắng.
Hôm nay mặt trời thực sự quá gay gắt.
Dù ở đây cũng chẳng ai, Mục T.ử Ca thản nhiên thay một bộ đồ bơi màu x, để lộ đôi chân dài trắng trẻo cùng cánh tay thon thả.
Cô chân trần trên bãi biển, th khá nhiều cá và các loài vỏ sò bị mắc cạn.
Mục T.ử Ca chậm rãi bước xuống nước, khi mực nước dâng ngang eo, cô mới cảm th mát mẻ hẳn.
Khi cô đang nghịch nước, một con cá mập trắng lớn bất ngờ lao tới tấn c, khoảng cách ngày càng gần.
Mục T.ử Ca mỉm cười, khéo léo né sang một bên, phóng tia sét thẳng vào đuôi cá.
Cherry
Xẹt xẹt xẹt!
Dòng ện bùng nổ trong nước, uy lực tăng gấp đôi, khiến con cá mập trắng biến dị cấp 4 choáng váng hôn mê bất tỉnh.
Cô dùng Ma Đằng kéo cá lên bờ, rút d.a.o găm đ.â.m thẳng vào đầu nó, kết liễu hoàn toàn, cuối cùng cũng xử lý xong một con.
Nửa tiếng sau.
Cô nằm thoải mái trên bờ biển, nhâm nhi từng miếng cá nướng: " đã xơi tái đồng bọn của các , còn nhịn nổi nữa kh?"
Cây dừa biến dị: May mà ta kh gây sự với cô .
Sau khi no nê, cô nhận ra hai con cá mập kia vẫn kh th động tĩnh gì, kh biết là chúng vẫn ở đó hay đã rời ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.