Mạt Thế Trọng Sinh Chi Chí Tôn Nữ Cường
Chương 248:
Th bộ dạng của , Bạch Lâm lắc đầu, lớn tiếng nói: “Yêu cầu các đền cái lều cho chúng !”
Vạn Chân sững sờ, vội bịt miệng Bạch Lâm lại, nhưng dường như đã quá muộn, gần như mọi đều quay lại họ. Mặt đỏ bừng, ngượng ngùng nói: “Xin… xin… xin lỗi, cô đang luyện giọng thôi!”
Bái phục! Đối với sự nh trí của Vạn Chân lúc này, Bạch Lâm chỉ thể thốt lên hai từ đó. Cô thẳng tay gạt tay ra, mạnh mẽ đẩy mặc áo giáp cấp mười hai đang đứng c trước mặt, hét lớn về phía đám kia: “Yêu cầu các đền cái lều cho chúng !”
Ong --
Hóa ra thật sự kh sợ c.h.ế.t, cũng kh xem đối phương là ai mà đã dám la lối om sòm?
“Bạch Miêu!” Vạn Chân trong lúc sốt ruột đã gọi thẳng tên Bạch Lâm ra. vội chạy qua kéo cô lại.
“Chà, còn tự hỏi là ai! Đây chẳng là hai kẻ ăn mày ngồi ở ghế khách quý trong buổi đấu giá mà đến một giá cũng kh dám trả ?” Đinh tam phu nhân lần này mặt dày mày dạn đòi theo Đinh Tuyết đến xem. Đây cũng là lần đầu tiên bà ta xa, sớm đã mệt lả , khó khăn lắm mới tìm được chỗ nghỉ ngơi, lại còn xuất hiện hai kẻ gây sự này.
“Yêu cầu các đền cái lều cho chúng !” Bạch Lâm quyết tâm diễn vai một cô gái ngây ngô cố chấp đến cùng.
“Bạch Miêu, thôi bỏ , kh cần cái lều nữa đâu!” Mặt Vạn Chân lại đỏ bừng lên, biết Bạch Lâm làm vậy chắc c là vì .
“Bỏ cái gì? nói ngủ trong lều, đó là dựng cho đúng kh? kh lều chẳng lẽ m ngày tới ngủ ngoài trời à?” Bạch Lâm lườm Vạn Chân, sau đó về phía Hàn Dục, Đinh Tuyết và những khác, chìa tay ra, “Các là nhân vật lớn, chúng chỉ là tiểu nhân vật!” Nói cô chỉ vào những phía sau, “Hỏi họ xem, địa bàn này vừa đều là của chúng , dựa vào cái gì mà các vừa đến đã đuổi chúng sang một bên, lại còn phá hỏng lều của chúng ? Kh chỉ vậy còn làm mất cả đồ ăn của chúng nữa!” Giọng Bạch Lâm mang theo một tia nghẹn ngào, “Đó là lương khô em trai tự tay làm, định để ăn trên đường, bây giờ mất hết cả ! Các rõ ràng là đang ức h.i.ế.p khác, ỷ vào thân phận của , ỷ là dị năng giả cấp cao, mà bắt nạt những tay trói gà kh chặt như chúng !”
Bạch Lâm nói với giọng đầy căm phẫn, khiến Vạn Chân cảm động đến rơi nước mắt, cô nói là em trai cô. “Chị Bạch Miêu, hay là thôi !”
“Thôi cái gì mà thôi?” Bạch Lâm đẩy tay Vạn Chân ra, cô trước nay chưa từng chịu thiệt, cũng kh chấp nhận bất kỳ ai bắt nạt của , mà Vạn Chân đã được Bạch Lâm thu nhận dưới trướng. Cô tiếp tục nói với giọng khàn khàn: “Nếu lần này cho qua, vậy lần sau thì ? Chúng ta đều trên con đường này, chẳng lẽ ngày nào cũng ngủ dưới đất? Vốn dĩ chúng ta đã yếu còn bị hành hạ như thế, khó khăn lắm mới muốn xem con Độc Giác thú trong truyền thuyết, chẳng lẽ chưa đến được địa bàn của nó đã bị họ hành cho c.h.ế.t dí ?”
Những đứng sau Bạch Lâm nghe vậy kh nhịn được nữa: “Đúng vậy, chỗ này trước đó là chúng chiếm trước, cho dù là cường giả cũng xin hãy tuân thủ thứ tự trước sau.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-the-trong-sinh-chi-chi-ton-nu-cuong/chuong-248.html.]
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Đúng thế, đệ của vừa còn bị của các làm bị thương, chẳng lẽ là của Tứ đại dong binh đoàn, của các đại gia tộc thì thể ức h.i.ế.p chúng như vậy ?”
tốt, đều kh kẻ ngốc, chỉ cần một cái cớ “ỷ mạnh h.i.ế.p yếu” là thể khiến đám ăn mặc bảnh bao đối diện kh còn chỗ dung thân!
Trong lòng Bạch Lâm thật sự tức giận, các dù muốn tìm địa bàn thì nhiều như vậy, mỗi chặt một cái cây, cũng thể trong mười phút dựng lên một khu trại mới ! Cứ nhất thiết cướp của khác mới được à? Hơn nữa, ều khiến cô tức giận hơn là vì cái lều và lương khô của Vạn Chân, họ còn chưa ăn no… Hôm nay cô quyết đắc tội với đám ‘quyền quý’ này.
“Lũ ăn mày các ngươi, chúng ta cướp của các ngươi đ, thì nào? Bộ dạng nghèo rớt mồng tơi, chẳng cũng chỉ vì m cái tinh hạch thôi !” Đệ tam phu nhân khinh thường nói.
Hàn Dục cau mày liếc Đinh tam phu nhân, đối với cô gái tên ‘Bạch Miêu’ này ấn tượng vẫn khá tốt, nhưng lúc này lại kh định xen vào chuyện này. vẫn thích xem náo nhiệt hơn.
Ba Cam của Lôi Hổ dong binh đoàn, Viên Kiều của Th Loan dong binh đoàn, và Chu Diệu, con trai út của Chu Quốc Phong, cùng với Âu Dương Khiếu Khâm, em họ của Âu Dương Khiếu Thiên nhà Âu Dương, đều tỏ ra thờ ơ.
Trương Hướng thì kéo Thang Liễu lại kh cho cô tiến lên lo chuyện bao đồng, Dương Kiên đứng một bên cũng cau mày, tự nhiên kh ngờ đội vệ binh của Đinh gia lại chiếm địa bàn của ta, khó trách Đinh Tuyết lại nói chắc như nh đóng cột rằng cô sẽ tìm chỗ hạ trại.
Mà Đinh Tuyết lúc này cũng cau mày, cô cảm th hai cách đó kh xa đang làm mất mặt , chẳng chỉ là chiếm địa bàn của họ thôi ? Cô chịu chiếm đã là cho họ mặt mũi .
“Vậy các muốn thế nào?” Lúc này Hàn Dục th hai bên nửa ngày kh nói chuyện, liền một lần nữa phá vỡ thế cân bằng, hơn nữa còn ôn hòa cười với nhóm Bạch Lâm, kh biết còn tưởng ta tốt bụng giúp đỡ, chứ ai biết được ta chỉ muốn xem kịch tiếp!
“Kh thế nào cả, khôi phục lại cái lều như trước cho , và trả lại đồ ăn của chúng như cũ!” Bạch Lâm liếc Hàn Dục, trong mắt thoáng qua một tia phẫn hận, con cáo già này, đừng tưởng cô kh biết đang tính toán gì trong lòng.
Hàn Dục Bạch Lâm lúc này, kh ngờ cô gái này lại cứng rắn như vậy, muốn khôi phục nguyên dạng? liếc khu trại hỗn loạn, đến cái bóng của chiếc lều cũng kh th rõ, thì khôi phục thế nào? Còn về đồ ăn cô ta nói… quỷ mới biết giờ bị giẫm thành bộ dạng gì , quả thật thú vị. Nếu kh xác định cô ta kh là ‘Miêu Lâm’, lẽ đã cho rằng cô ta chính là cô !
“Đùa cái gì vậy, ta th ngươi chính là đang kiếm chuyện!” Lúc này Đinh tam phu nhân hét lên, bà ta lại kh biết ý của Bạch Lâm? “Đồ quỷ nghèo, cho các ngươi tinh hạch, coi như bồi thường!” Nói bà ta l ra số tinh hạch đã chuẩn bị sẵn, vung ra như thiên nữ tán hoa. Bà ta vốn là dị năng giả hệ sức mạnh cấp mười, lực ném tinh hạch kh hề nhỏ, bay thẳng về phía mặt của nhóm Bạch Lâm.
“Bà…” Lần này ngay cả Vạn Chân cũng kh ngờ phụ nữ này lại dám làm như vậy. là một bình thường, những viên tinh hạch này đ.á.n.h vào kh khác gì một viên đạn, với nhiều tinh hạch như vậy, cơ thể chắc c sẽ bị biến thành cái sàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.