Mạt Thế Trọng Sinh Chi Chí Tôn Nữ Cường
Chương 475:
Đi theo Nhu Nghiên đến bên cạnh cánh cửa sắt cuối cùng, Bạch Lâm nhíu mày cánh cửa mật mã ện tử, giống với cánh cửa ở phòng Trần Bác Thánh mà cô đã th. Nghĩ đến dị năng tinh thần của , ngay sau đó cô vội từ từ xâm nhập vào cánh cửa ện tử. Xuyên qua cánh cửa ện tử, Bạch Lâm nh đã th được những thiết bị tinh vi bên trong! Ngay sau đó nh chóng tính toán một lần trong đầu, lập tức đưa ra một mật mã, nhíu mày, nhưng vẫn nh chóng ấn xuống m con số!
Nhu Nghiên chằm chằm những con số trên đó, sững sờ, Bạch Lâm: "Lâm Lâm!"
"Ra ngoài nói, mẹ quen giáo thụ kia tên là gì?"
"Cố Khâm!"
Bạch Lâm nghe vậy, l mày nhíu càng sâu. Nhu Nghiên th vậy liền kể hết mọi chuyện liên quan đến Cố Khâm và cô.
Lúc này ánh mắt hai đều cánh cửa từ từ mở ra, sau đó lộ ra Bạch Thạch đang ở trong chất lỏng, phảng phất như đang ngủ. "Bạch Thạch!"
Nhu Nghiên dẫn đầu kh nhịn được chạy qua, đồng thời đôi tay trắng nõn vuốt ve tấm c kính, phảng phất như vậy là đã chạm vào Bạch Thạch vậy. Đột nhiên như nhớ ra ều gì, cô vội vàng lau nước mắt trên mặt ấn nút đỏ.
Chỉ th chất lỏng màu x nhạt nh đã từ từ biến mất, lộ ra thân thể ướt sũng của Bạch Thạch. "Bạch Thạch, Bạch Thạch..."
"Nhu Nghiên..." Bạch Thạch vẫn nhắm mắt, dường như nghe th giọng nói và ngữ khí quen thuộc, rên rỉ trong mơ.
Bạch Lâm th cha mẹ như vậy, đôi mắt hơi chua xót. Cuối cùng kh biết Nhu Nghiên đã ấn nút gì bên dưới, chỉ th chiếc bình kính dài nháy mắt hạ xuống, nh đã th Bạch Thạch ngã xuống dưới. Thân hình gầy yếu của Nhu Nghiên đỡ Bạch Thạch lên, Bạch Lâm th vậy lập tức qua cùng Nhu Nghiên cùng nhau nâng cha .
"Mẹ!" Bạch Lâm biết càng ngày càng gọi thuận miệng. "Ra ngoài kh biết còn gặp nguy hiểm gì, cho nên con nghĩ..."
Nhu Nghiên lúc này Bạch Lâm, th được nàng trong mắt kiên định, biết chính phản đối cũng vô dụng, lúc này Bạch Thạch thế nào cũng kh biết. Ánh mắt đặt ở Bạch Lâm trắng nõn trên cổ, nàng biết mặt trên chính là ngỗng ấm thạch kh gian, đối với Bạch Lâm nhẹ nhàng gật đầu, ngay sau đó nhắm mắt lại, kh biết ở tra xét cái gì, hồi lâu lúc sau đối với Bạch Lâm gật đầu. “Chính ngươi cẩn thận ểm, nếu kh ta liền lôi kéo ngươi ba xuống bồi ngươi!”
Bạch Lâm nghe xong nhu nghiên nói, dở khóc dở cười, đây là chính mẫu thân, “Ta sẽ kh việc gì!” Bạch Lâm thừa nếu nói, mỉm cười hai , bất quá nháy mắt chi gian liền th hai rời , đối với nhu nghiên tới nói ngỗng ấm thạch kh gian hẳn là kh bí mật, nhưng là đối với Bạch Thạch tới nói cũng kh biết ngỗng ấm thạch kh gian tồn tại, một số việc, nhưng là Bạch Lâm kh nghĩ lại gạt phụ mẫu của chính !
Sau khi cứu được cha mẹ, Bạch Lâm cảm th nhẹ nhõm. Ngay sau đó cô xem xét một lượt trong mật thất, cuối cùng vẫn quyết định nh chóng rời , nhưng trước khi cô muốn làm một việc! Nghĩ Bạch Lâm kh chần chừ, trực tiếp ném xuống sàn một vật nhỏ bóng loáng giống như l.ự.u đ.ạ.n lôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-the-trong-sinh-chi-chi-ton-nu-cuong/chuong-475.html.]
Ngay sau đó cô vội vã chạy ra ngoài. Phòng nghiên cứu này, Bạch Lâm nói cô muốn hoàn toàn phá hủy. Tuy biết trị ngọn kh trị gốc, muốn g.i.ế.c hết tất cả giáo sư, tang thi, và gia tộc ẩn thế kia, phỏng chừng số tang thi còn lại trong tay Cảnh Tây Bắc cũng kh đáng kể.
Bạch Lâm lúc này đã lên thang máy. Cũng may tốc độ thang máy kh chậm, nh đã đến một tầng. Bạch Lâm lại l ra m quả lựu đạn, nhưng chẳng bao lâu Bạch Lâm cảm th mặt đất rung chuyển. Kh ngờ Vạn Chân lại tài năng ở lĩnh vực này, nó chẳng khác gì b.o.m nguyên tử, sức sát thương quá lớn. Bạch Lâm nh chóng chạy vội, tùy ý quay lại liền th trai tóc trắng xinh đẹp khoảng hai mươi tuổi trong lồng kính. Lúc này đang cô với đôi mắt sáng rực.
Bạch Lâm xuống dưới, khi lại th trai tóc bạc xinh đẹp, đã nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía cô: "Tỷ tỷ."
"Đi!" Bạch Lâm vừa dứt lời, liền nghe th tiếng nổ mạnh lần nữa. Dựa vào, Bạch Lâm xốc đứa trẻ trước mắt còn lớn hơn lên, bay nh về phía trước. Lúc này kh kịp biểu cảm trên mặt trai lớn, mà vừa vừa ném những viên đạn bạc bóng loáng trong tay!
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Dựa!" Ai ngờ rằng khi lại qua hành lang con khỉ biển, hầu hết tất cả các cửa đều mở ra, những con vật đó dường như kh thân thiện lắm đã bắt đầu c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau. Bạch Lâm cầm l Th Thiên Kiếm, đ.á.n.h đâu tg đó, kh gì cản nổi tiến về phía trước. Con vật biến dị nào cản đường, cô trực tiếp g.i.ế.c nó!
nh Bạch Lâm cũng ra được, nhưng bước chân cô kh hề dừng lại mà tiếp tục nh chóng tiến về phía trước. "Rầm..." Tiếng nổ lớn phía sau vẫn tiếp tục, cuối cùng một tiếng vang trời trực tiếp đ.á.n.h mạnh vào Bạch Lâm, chỉ th cô bị hất văng lên kh trung.
"Gàoooo!" Ngay lúc đó một tiếng rồng gầm vang lên, nh Bạch Lâm cảm th đang đứng trên một lớp vảy vàng rực rỡ. "Tiểu Kim!"
"Lão đại, may mà em đuổi kịp!" Tiểu Kim đón được Bạch Lâm đắc ý!
"Bạch Lâm, cô kh chứ?"
Khi Bạch Lâm còn chưa hết kinh hoàng, đã nghe th giọng nói quen thuộc từ phía sau: "Hàn Dục, kh rời !"
" đã nói muốn giúp cô, sẽ kh nuốt lời!" Hàn Dục nghe vậy khẽ mỉm cười, kh biết từ khi nào đã đeo kính trở lại, ánh mắt về phía đàn thon dài mà Bạch Lâm đang ôm. " ta là!"
" của phòng nghiên cứu!" Bạch Lâm đặt lớn hơn trong n.g.ự.c lên lưng Tiểu Kim. Cô thể th rõ sự kinh hãi, khó hiểu và mê mang trong mắt , nhưng Bạch Lâm kh định giải thích với .
Ngay lúc đó Bạch Lâm trừng lớn mắt: "Tiểu Kim, chạy nh !"
Chỉ là Bạch Lâm nói quá muộn, một vật thể kh rõ giống như cái đuôi quất mạnh tới. Tiểu Kim phản ứng nh chóng, nh đã dùng đuôi ngăn cản, tránh cho Bạch Lâm và những khác bị thương. Cái đuôi đó mạnh, trực tiếp quất vào đuôi rồng của Tiểu Kim.
"Ngao!" Tiểu Kim lúc này chỉ cảm th đuôi rồng của sắp đứt lìa, huyết nhục cường hãn lúc này cũng trở thành m.á.u tươi rơi xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.