Mất Trí Nhớ, Tôi Thành Bạch Nguyệt Quang Của Thịnh Tổng
Chương 18:
Tiếp đó, chỉ nghe một tiếng “đùng một cái”, Thịnh Lâm Xuyên lật tung cả bàn ăn xuống đất.
Những món ăn tinh xảo văng vãi khắp sàn nhà, đĩa và bát đều vỡ vụn.
“Em còn nhớ trước đây em đã cố gắng chinh phục ra kh?”
“Vì , em đã từ bỏ sự nghiệp mà em yêu thích nhất, em từng nói so với thì mọi thứ khác với em chẳng còn ý nghĩa gì.”
“Tại em lại làm như vậy? Tại khi nhận ra đã yêu em, kh thể sống thiếu em thì em lại chọn quên tất cả những kỷ niệm này, như thể cố c vắng kh!”
Đôi mắt Thịnh Lâm Xuyên đỏ ngầu, gầm lên dữ dội như một con sư tử bị chọc giận.
“ nói cho em biết, Tần Vi, một ngày em chưa chấp nhận thì sẽ kh thả em ra. muốn xem ai sẽ chịu thua trước!”
Nói xong, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Vi kéo cô đứng dậy.
Tần Vi đau quá nhíu mày, nhưng Thịnh Lâm Xuyên dường như chẳng hề để ý, cứ thế lôi cô lên lầu, đẩy cô vào phòng ngủ.
Tần Vi bị đặt mạnh xuống giường lớn, đầu óc cô trống rỗng.
Thịnh Lâm Xuyên lao tới, giữ chặt vai cô, chuẩn bị hành động tiếp theo thì Tần Vi bất ngờ giáng cho một cái tát mạnh vào mặt.
“Thịnh Lâm Xuyên, làm vậy chỉ khiến em càng ghét hơn.” Tần Vi lạnh lùng nói.
Thịnh Lâm Xuyên như bừng tỉnh khỏi một giấc mơ, cả sửng lại, lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Một lúc sau, Tần Vi phá vỡ sự im lặng đáng sợ .
“ ra ngoài , em muốn ở một một lúc.”
Mọi thiết bị liên lạc với bên ngoài trong phòng đã bị Thịnh Lâm Xuyên l từ trước.
Tần Vi chỉ bật chiếc đèn ngủ nhỏ, nằm trong căn phòng xa lạ, chỉ ánh đèn mờ mờ, cô cảm th hoang mang và sợ hãi.
Cô khóa trái cửa phòng ngủ, cô nằm trằn trọc trên giường lâu, cuối cùng cũng mơ màng .
Suốt ba ngày liền, Thịnh Lâm Xuyên ở lại biệt thự, kh đâu cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mat-tri-nho-toi-th-bach-nguyet-quang-cua-thinh-tong/chuong-18.html.]
kh cho Tần Vi dùng ện thoại, bản thân cũng kh dùng, thậm chí kh nghe bất kỳ cuộc gọi nào.
Hai cứ đối đầu nhau từng ngày, kh ai chịu nhượng bộ ai.
Đến tối ngày thứ tư, Tần Vi lên tiếng trước.
“Em muốn xem lại những lá thư tình từng viết cho em, được kh?”
Thịnh Lâm Xuyên lập tức bật dậy khỏi ghế sofa.
“Thật hả? Em nhớ ra gì đúng kh?”
Tần Vi khẽ nhíu mày, cố nén bật ăn và khó chịu trong lòng nói: “Em muốn tìm hiểu lại mọi thứ.”
Thịnh Lâm Xuyên nh chóng mang những lá thư tới, trên mặt kh giấu nổi nụ cười rạng rỡ.
trao những lá thư cho Tần Vi với ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Sang ngày thứ năm, Tần Vi bắt đầu chịu ăn sáng do Thịnh Lâm Xuyên chuẩn bị cho .
lẽ nhận ra sự thay đổi nhỏ trong thái độ của Tần Vi, cả tr cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Đến tối, nhận một cuộc ện thoại.
“Thịnh tổng, m ngày nay đâu vậy? C ty gặp chuyện lớn !”
“Hợp đồng ký ba tháng trước lúc Tần Vi mất tích, vì quá lo lắng nên đã ký hàng loạt gi tờ mà kh xem xét kỹ.
lẽ, chính một trong số đó đã gây ra rắc rối.
Thịnh Lâm Xuyên cúp máy, lo lắng về phía Tần Vi đang đứng trên cầu thang.
Tần Vi nhẹ giọng nói: “ mau ”, quay lên lầu.
Thịnh Lâm Xuyên cắn răng, thay đồ rời .
Trước khi , kiểm tra lại tất cả cửa sổ, khóa kỹ các cửa dặn hai vệ sĩ đứng c ngoài cổng. Chỉ khi chắc c mọi thứ đã an toàn tuyệt đối, mới lên xe, lòng vẫn còn băn khoăn ngoái lại .
Chưa có bình luận nào cho chương này.