Mau Xuyên: Ký Chủ Cuồng Trêu Chọc, Đại Lão Cấm Dục Tim Đập Loạn
Chương 6: Gả cho anh em tốt của chồng trước (6)
Chử Ương dìu Vưu Vi ngồi vào ghế phụ, cúi giúp cô cài dây an toàn, kh kìm được mà dịu giọng an ủi: “Đừng sợ, kh .”
Vưu Vi chỉ cúi gằm mặt, khẽ gật đầu, giọng nhỏ run run: “Ừm.”
Ánh mắt đầy lo lắng của Chử Ương dừng lại trên cô một thoáng, nh chóng lái xe về căn hộ đã nhắc tới.
Trước đây, mua cả hai căn hộ trên cùng một tầng của tòa chung cư cao cấp này, vì muốn được yên tĩnh, kh bị làm phiền. Thực ra, chỉ thỉnh thoảng mới tới nghỉ ngơi. Nhưng từ hôm qua, sau khi biết cô muốn chuyển nhà, đã sắp xếp dọn dẹp và bố trí căn hộ bên cạnh sẵn sàng cho cô ở.
Xe dừng tại chỗ đỗ riêng. Khi Chử Ương định xuống xe, Vưu Vi khẽ cất giọng khàn hỏi: “Chử tiên sinh… lại đối tốt với như vậy? Thật ra, chúng ta cũng kh quen thân.”
Cô quay sang , đôi mắt đen long l ánh nước, xen lẫn sự bối rối.
Trái tim Chử Ương khẽ rung lên, nhưng kh tìm được câu trả lời.
Vưu Vi tự cười giễu : “Là vì đồng cảm ? Thật ra… kh cần đâu. Tất cả đều là do gieo gió gặt bão, cưỡng cầu một tình yêu vốn kh thuộc về … … thật sự quá ngu ngốc.”
Cô chớp mắt, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, rơi lã chã.
“… thật sự kém cỏi kh…? Ô… ô… ta nói là hết muốn ăn, th là ghê tởm… Thà ôm bừa một đàn bà nào đó ở hội sở, cũng kh muốn chạm vào .”
Cô vùi mặt vào hai tay, khóc nức nở đến mức tan nát, bờ vai gầy yếu run lên từng hồi, giống một đóa hoa mỏng m giữa mưa gió, mặc cho ta giày xéo, khiến ai cũng kh khỏi xót xa.
Chử Ương cảm th trái tim như bị bóp chặt, vừa đau vừa nghẹn, kh thể nào đứng mà làm ngơ được nữa.
Chử Ương khẽ thở dài, hơi cúi , đưa cánh tay rắn chắc vòng qua vai Vưu Vi, ôm trọn nửa trên của cô vào lòng.
Giọng khàn khàn, dịu nhẹ trấn an: “Em tốt… thật sự tốt… Là ta mắt mù nên mới kh th được ều đó. Tin , em xứng đáng được yêu thương bằng những tình cảm tốt nhất… Đừng khóc nữa, được kh?”
“Thật ?” Đôi tay nhỏ của cô bấu chặt l vạt áo , giọng khẽ như hơi thở “Chỉ là… thích một , thật sự mệt mỏi quá…”
Hơi thở của Chử Ương khựng lại, vòng tay ôm cô càng siết chặt hơn. Ánh mắt đen sâu của chìm xuống, kh rõ cảm xúc.
Tiếng cô dần nhỏ lại, gương mặt khẽ cọ vào lồng n.g.ự.c rộng ấm áp, đổi sang một tư thế thoải mái hơn. mí mắt cô nặng dần, khép lại.
Một lúc sau, nghe tiếng hít thở đều đặn trong lòng, Chử Ương cúi đầu , Vưu Vi đã ngủ.
Khuôn mặt nhỏ n an tĩnh, khóe mắt hơi ửng đỏ, hàng mi dài dính lại từng sợi vì nước mắt, gò má ửng hồng nhạt.
ngẩn cô, khẽ vén m sợi tóc rối khỏi gò má, đưa ra sau tai cô.
Ngón tay dừng lại trên làn da trắng mịn, chẳng muốn rời . Tựa như ý thức riêng, chúng khẽ vuốt ve làn da mềm mại , khiến khó lòng bu tay.
Đôi mắt đen của Chử Ương dần trở nên sâu thẳm, trong đó như thứ gì đang cuộn trào.
Dần dần, đầu cúi xuống, môi mỏng càng lúc càng gần đôi môi ẩm mềm của cô.
Ngay lúc chỉ còn một chút nữa sẽ chạm vào, tiếng chu ện thoại bất ngờ vang lên, phá tan bầu kh khí. Chử Ương khựng lại.
nhắm mắt, áp mặt vào cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc, nh chóng đứng thẳng dậy, bắt máy.
Là trợ lý c ty gọi nhắc rằng 11 giờ cuộc họp quan trọng cần chủ trì.
Chử Ương ừ vài tiếng, cúp máy, cúi cô gái mềm mại đang nằm trong lòng. Hầu kết khẽ trượt lên xuống, còn quần tây thì căng đến khó chịu.
Dã thú trong đang gào thét đòi thoát ra…
Nhưng mà.
Tương lai còn dài.
…
Cánh cửa khép lại khẽ vang một tiếng.
Vưu Vi lập tức mở to mắt. Nhớ tới nụ hôn vừa bị cắt ngang, cô tức giận đến mức chỉ muốn lăn lộn khắp giường.
[Cái tên nào kh biết ều phá hỏng chuyện tốt của ta vậy?! A a a!]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
666: [Đúng đó, đáng tiếc ghê! Chỉ còn chút xíu nữa là hôn thẳng !]
Khóe môi Vưu Vi khẽ cong, ánh mắt sáng rỡ: [Kh hổ là “khí vận chi tử”, thể lực quá tốt, ôm ta thang máy mà chẳng hề thở gấp. Cảm ơn ngươi nha, bảo bối.]
666: [Hì hì, kh gì. Giờ cô với Chử Ương ở ngay sát vách, thuận tiện hơn nhiều. Nh tr thủ thời gian mà sinh con thôi~]
Mặt Vưu Vi khẽ nóng, trong đầu bất giác hiện lên bờ n.g.ự.c rắn chắc, vòng eo thon gọn của đàn kia, còn …
Cô vội vùi mặt vào chiếc gối mềm: [Biết … biết …]
666 bỗng đề nghị: [Hay là chúng ta bỏ thuốc luôn? Như vậy nh gọn, dứt khoát.]
Vưu Vi lập tức gạt : [Kh được! muốn cam tâm tình nguyện, thật lòng mà tiếp nhận . là ký chủ lương tri, biết chưa?]
666 ngượng ngùng ngậm miệng, đành bỏ qua.
Vưu Vi trở một cái, hồi tưởng lại màn diễn hôm nay, cảm th cũng kh tệ lắm. Cô tự thưởng cho hẳn một trăm ểm.
Sau đó mới bắt đầu quan sát căn phòng mới, t màu ấm áp, dễ chịu, hợp với con gái.
Chợt cô khẽ nghiêng đầu, hơi nghi hoặc: [Đây chẳng căn phòng Chử Ương bỏ trống b lâu ? lại đồ của con gái?]
666: [Hắc, là Chử Ương cho gấp rút sửa sang lại cả đêm, dành riêng cho cô đó. lòng chưa?]
Vưu Vi khẽ mím môi cười, trong lòng dâng lên một vị ngọt ngào khó tả.
…
Bên kia, Thẩm Bân bị một cú đá mạnh đến lảo đảo, chật vật chống đứng lên. ngẩng đầu, vẻ mặt phẫn uất, trừng mắt theo chiếc xe của Chử Ương đang rời .
“A Bân, kh chứ?” Bạch Thi Thi bước nh lại gần, giọng đầy lo lắng. “ cần tới bệnh viện kiểm tra kh?”
“Kh cần, kh . Thi Thi, đừng lo cho .” Thẩm Bân ra sức che giấu cảm xúc, trong mắt lại tràn đầy mong mỏi khi cô ta. “Thi Thi, cuối cùng cũng tự do, kh còn gì ngăn cản chúng ta ở bên nhau nữa.”
Bạch Thi Thi khẽ gật đầu, sắc mặt hơi tái: “Ừm… Nhưng Tiểu Vi từ khi nào lại thân thiết với Chử ca như vậy? Chử ca chẳng mới về nước kh bao lâu ?”
“Ai mà biết? Nhất định là cô ta dùng thủ đoạn gì đó!” Thẩm Bân cau mày, giọng đầy chán ghét.
Bạch Thi Thi dò hỏi: “Em cảm th… vì một phụ nữ mà phá vỡ tình nghĩa em thì kh đáng. Hay hôm nào chúng ta mời Chử ca ăn một bữa cơm? chuyện gì thì thẳng t nói rõ?”
“Hừ! Nói cái gì mà nói!” Thẩm Bân giận dữ ngắt lời. “Vì một phụ nữ mà ta dám đánh ! coi ta như em, từng cứu mạng ta, ai ngờ ta lại… biết đâu từ lâu đã vụng trộm đội cho một cái mũ x!”
Sự kích động của khiến Bạch Thi Thi suýt kh kìm được biểu cảm khinh miệt. Cô ta nhẹ giọng: “Dù cũng đâu thích Tiểu Vi. Nếu… em chỉ nói nếu thôi, nếu cô ta tìm được phù hợp, cũng coi như chuyện tốt. Hơn nữa, đến lúc đó cha mẹ cũng sẽ kh trách vì ly hôn nữa.”
“Thi Thi, hôm nay em thế? Đừng nhắc tới phụ nữ kia nữa, xui xẻo!” Thẩm Bân nắm c.h.ặ.t t.a.y Bạch Thi Thi, ánh mắt nóng bỏng. “Em th khi nào sang nhà em cầu hôn thì tốt?”
“Ờ… để qua một thời gian . Gần đây cha mẹ em khá bận, em cũng bận c việc ở c ty.”
Thẩm Bân lập tức tỏ ra quan tâm: “Em mới bắt đầu làm ở c ty, thể xoay xở nổi kh? gì khó khăn thì cứ tìm .”
“Cũng ổn, cha em đã sắp xếp cho em một trợ lý, mọi việc khá thuận lợi.” Bạch Thi Thi nở nụ cười hoàn hảo, nhưng trong lòng lại đầy chế giễu.
Cô ta hiểu rõ, c ty của Thẩm Bân thể phát triển được, phần lớn là nhờ Chử Ương âm thầm giúp đỡ, từ các mối quan hệ cho tới Thẩm Bân còn tưởng bản thân tài giỏi lắm, kỳ thực chỉ là một kẻ tự cao tự đại, trống rỗng.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện ba năm qua bao nuôi một tình nhân ngoại hình giống , Bạch Thi Thi lại th buồn nôn. Nếu kh để lợi dụng làm bàn đạp tiếp cận Chử Ương, cô ta tuyệt đối sẽ kh tự hạ tới gần.
Rõ ràng, cô ta đã sai một bước cờ, chọn nhầm một mục tiêu ngu xuẩn.
“Thôi nào, chuyện gì nhớ tìm . Đi, đưa ngươi mua ít đồ, coi như chúc mừng.” Thẩm Bân nói, vòng tay nóng bỏng ôm l vòng eo mảnh mai của cô ta.
tự cho rằng sau khi ly hôn, cuối cùng cũng thể đường đường chính chính ôm bạch nguyệt quang trong lòng, c khai cho cả thế giới biết.
Nhưng sắc mặt Bạch Thi Thi khẽ cứng lại. Cô ta hơi né khỏi vòng tay , ngẩng đầu thẳng vào mắt , nghiêm túc nói: “A Bân, chuyện phụ nữ kia… kh nên xử lý cho xong trước ?”
Thẩm Bân thoáng lộ vẻ chột dạ, vội vàng gật đầu: “Thi Thi, em yên tâm. Chỉ là gặp dịp thì chơi thôi, trong lòng chỉ em. đã cắt đứt sạch sẽ với cô ta .”
Dù trong lòng vẫn chút tiếc nuối, dù cô gái đó cũng đã l.à.m t.ì.n.h nhân của suốt ba năm, nhưng vì bạch nguyệt quang trong lòng, chỉ thể đưa tiền để cô ta rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.