Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên
Chương 1312: Cố Tổng Công Khai Bảo Vệ Vợ
Tô Vãn hài lòng giá trị chữa khỏi đang chậm rãi nhích lên thêm 1%.
Tâm trạng nàng tốt, th Cố Nghiêm Đình kỳ tích kh hề phản kháng, nàng chỉ nghĩ là chưa kịp phản ứng, liền nắm l tay bóp nhẹ: “ nào? Kh thích , chẳng lẽ lại thích cô?”
“Em gái nhỏ à, chẳng lẽ cô còn muốn tận mắt th và lão c làm chuyện thân mật hơn thì mới chịu tin ?”
Tô Vãn vừa nắn bóp cổ tay Cố Nghiêm Đình, vừa kh nhận ra đang mím chặt môi sau khi nghe câu nói đó. phát hiện dường như... kh hề bài xích sự tiếp xúc của Tô Vãn. Thậm chí, cảm giác được nàng xoa nắn cổ tay còn khiến th khá thoải mái?
Cố Nghiêm Đình kh hiểu nổi phản ứng kỳ lạ của cơ thể . Nghe th câu nói tiếp theo của nàng, cảm th chút bị mạo phạm, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa... một chút mong chờ. Chẳng lẽ bệnh của lại nặng thêm ?
Tô Vãn kh biết nội tâm đang đấu tr kịch liệt, nàng chỉ biết thừa tg x lên. Th Cố Nghiêm Đình kh phản bác cũng kh tỏ vẻ chán ghét, nàng cảm th thể kiếm thêm chút giá trị chữa khỏi nữa.
Mặt Kỷ Tuyết Tình đỏ bừng: “Cô... cô... cô thật kh biết xấu hổ!”
“ kh biết xấu hổ chỗ nào? Cô còn dám quyến rũ lão c ngay trước mặt vợ là đây, chẳng lẽ kh được quyền tuyên bố chủ quyền ?”
Nói đoạn, nàng càng dùng lực nhéo cổ tay Cố Nghiêm Đình mạnh hơn một chút.
Cố Nghiêm Đình vừa thoát khỏi cảm giác khó chịu đã nhận ra lực đạo trên cổ tay, ngước mắt nàng. Lại th ánh mắt nàng chút kh vui đang thẳng vào : “Lão c? Em nói đúng kh?”
Cố Nghiêm Đình im lặng trong giây lát.
“Cô nói đúng.” Sắc mặt lạnh lùng Kỷ Tuyết Tình, dù một bàn tay vẫn đang bị Tô Vãn nắm l như món đồ chơi mà thưởng thức, nhưng ánh mắt Kỷ Tuyết Tình lại đầy vẻ chán ghét: “ hy vọng sau này cô đừng bao giờ xuất hiện trước mặt nữa.”
“Vợ sẽ hiểu lầm.” chậm rãi bổ sung.
Đôi mắt như một vòng xoáy đen ngòm, chằm chằm cô ta như một loài rắn độc. Kỷ Tuyết Tình thắt tim lại, cảm giác sợ hãi muộn màng dần bò lên sống lưng. Sắc mặt cô ta tức khắc trắng bệch như tờ gi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-1312-co-tong-cong-khai-bao-ve-vo.html.]
Kỷ Tuyết Tình thất hồn lạc phách rời , Tô Vãn mới bu tay Cố Nghiêm Đình ra.
Cố Nghiêm Đình im lặng thu tay lại, cơ thể vừa còn khó chịu giờ đây kh còn một chút bất ổn nào. nén lại sự nghi hoặc trong lòng.
“Cố Nghiêm Đình, và tuy là hôn nhân hợp đồng, nhưng dù cũng là vợ cưới hỏi đàng hoàng của .” Tô Vãn giành l quyền chủ động, thẳng t nói: “Theo hợp đồng, trong thời gian hiệu lực, chúng ta đảm bảo sự trung thành với đối phương. Chuyện của Kỷ Tuyết Tình, kh muốn th lần thứ hai.”
Cố Nghiêm Đình nhíu mày. Vừa còn th phản ứng của Tô Vãn chút quá nhẹ nhàng, theo phong cách thường ngày của nàng, đáng lẽ nàng đuổi thẳng Kỷ Tuyết Tình ra ngoài ngay lập tức, kh ngờ nàng lại đợi đến lúc này mới tính sổ với .
Cảm giác mềm mại từ bàn tay phụ nữ trên cổ tay dường như vẫn còn vương vấn. Ánh mắt d.a.o động, chậm rãi mở miệng: “Cô nghĩ là loại đó ?”
“Ai mà biết được, em gái mưa đã tìm tới tận cửa cơ mà.” Tô Vãn hừ lạnh một tiếng, giơ tay xách hộp cơm trên bàn lên: “Lười nói chuyện với .”
Dứt lời, nàng cũng chẳng thèm chào hỏi, chủ yếu là thể hiện sự tùy hứng, trực tiếp rời khỏi phòng làm việc của tổng tài.
Dù biết Cố Nghiêm Đình vốn dĩ kh muốn bất kỳ quan hệ nào với Kỷ Tuyết Tình, nhưng việc bạn trai nhà bị kẻ khác dòm ngó vẫn khiến nàng th khó chịu. Huống hồ mục đích hôm nay đã đạt được, ép quá cũng kh tốt.
Tô Vãn kh ngoảnh đầu lại mà rời , Cố Nghiêm Đình mới đưa tay nắm l cổ tay . Chỗ vừa bị nàng chạm vào hơi ửng hồng, chần chừ xoa nhẹ, nhưng kh còn cảm nhận được cảm giác như lúc nãy nữa.
lờ mờ th chút kh bình thường, im lặng một lát gọi ện cho bác sĩ gia đình.
“Cái gì? nói vợ chạm vào mà kh th khó chịu chút nào?” th niên đeo kính gọng bạc mặt đầy kinh ngạc. Chuyện này thực sự vượt quá trí tưởng tượng của ta.
Cố Nghiêm Đình liếc ta một cái.
Thẩm Kinh ngồi ngay ngắn lại, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Rốt cuộc là thế nào, thật sự kh một chút cảm giác kh thích ứng nào ?”
Cố Nghiêm Đình cũng kh quá tin vào ều đó: “Nếu biết là tại thì đã chẳng gọi tới.”
“Chậc, được .” Thẩm Kinh xua tay, vẻ mặt nghiêm trọng: “Vậy ngoài cô ra, những phụ nữ khác chạm vào ... vẫn giống như trước đây chứ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.