Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên

Chương 1346: Cút Khỏi Đây Cho Tôi

Chương trước Chương sau

Sắc mặt Tịch Đảo lạnh đến mức thể đóng băng vạn vật.

ta Vương Chí với ánh mắt như một sinh vật lạ, nhất thời kh nói gì, chỉ muốn xem kẻ này còn thể thốt ra được những lời gì nữa.

Vương Chí lại tưởng rằng Tịch Đảo đang sợ .

Gã chỉ tay vào Cố Yến vẫn còn đang hừng hực lửa giận: "Thằng nhóc này vừa nãy đ.á.n.h , phế một cánh tay của nó chắc kh quá đáng chứ?"

"Ông nói cái gì? Ông nói lại lần nữa xem?"

Cố Yến đang định bùng nổ thì nghe th mẹ kế của lên tiếng.

Tịch Đảo Tô Vãn, kh nói một lời, Vinh Thành trong lòng đã nh ninh mẹ kế của Cố Yến là một nhân vật tầm cỡ nên càng giữ im lặng tuyệt đối.

"Cô là ai?" Vương Chí khinh khỉnh: "Nói thêm một vạn lần cũng vẫn giữ yêu cầu đó."

Tô Vãn nghiêng đầu Tịch Đảo: "Tịch tổng, nói một câu này đừng kh thích nghe nhé."

"Nếu nhân viên c ty đều là loại này, thì phá sản chỉ là chuyện sớm muộn thôi."

"Tô tiểu thư nói đùa , cổ phần c ty này cô cũng một phần, phá sản thì mọi cùng phá sản." Tịch Đảo cười híp mắt nói.

"Ý cô là gì?!" Vương Chí vốn đã quen thói tác oai tác quái ở c ty, lúc này mới nhận ra hai này đang mỉa mai .

"Ý là thể cút được đ?" Tô Vãn kh thèm khách sáo nữa.

Nói xong câu đó, cô mới về phía Tịch Đảo: " nghĩ quyền này chứ nhỉ?"

Tịch Đảo thong dong gật đầu: "Tô tiểu thư hiện tại là đối tác quan trọng của c ty, thể kh quyền lực đó được?"

Vương Chí nghe đến đây cảm th gì đó kh ổn: "Họ Tịch kia! Mày thực sự dám đuổi lão t.ử ? Kh sợ lão t.ử trả thù mày à?!"

"À thì..." Tịch Đảo lộ ra vẻ mặt băn khoăn, " đã cho ảo giác rằng dễ nói chuyện ?"

Vẻ mặt ta thì vẻ nhẹ nhàng, nhưng trong mắt kh hề một chút hơi ấm nào.

"Những năm qua vớt vát được bao nhiêu ở c ty tạm thời kh nhắc tới, nhưng tay duỗi quá dài , nhược ểm cũng quá nhiều," Tịch Đảo nở một nụ cười nhạt, "Để xem tội d nào hợp với nhất nhỉ? Cưỡng dâm? Bắt c? Hay là tống tiền?"

Vương Chí nghe xong mặt cắt kh còn giọt máu.

Cố Yến ngơ ngác, khẽ hừ một tiếng, tạm thời kh nói gì.

Còn Vinh Thành, cảm th chút lạc lõng, vẫn giữ im lặng như một "lão làng" thực thụ.

Tô Vãn buồn cười liếc Tịch Đảo, xem ra này ngay từ đầu đã quyết định g.i.ế.c gà dọa khỉ, nếu kh tài liệu đã chẳng chuẩn bị đầy đủ đến thế, mặt gã kia trắng bệch ra kìa.

Cố Yến thậm chí còn cảm th đồng tình với gã.

"Tịch tổng thực sự muốn làm tuyệt tình đến vậy ?" Gã cố gắng tìm lại thần trí, ánh mắt Tịch Đảo chút hung ác.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Ông lẽ chưa hiểu rõ về ," Tịch Đảo nói, " vốn dĩ kh thích để lại đường lui cho khác."

Vương Chí nghiến răng, trừng mắt ta một cái, sau đó ánh mắt dừng lại trên Tô Vãn.

Gã cười nhạo một tiếng: " cứ tưởng Tịch tổng lợi hại thế nào, hóa ra cũng chỉ là hạng cùng một giuộc với thôi."

"Nếu đã muốn làm tuyệt, thì cũng đừng trách cá c.h.ế.t lưới rách."

Tô Vãn cảm th đúng là nằm kh cũng trúng đạn.

Vương Chí nói xong liền định bỏ .

Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa đã bị Tịch Đảo gọi lại.

Vương Chí quay đầu, ánh mắt khinh miệt: "? Tịch tổng hối hận à?"

"Xin lỗi 'cây rụng tiền' của ." Tịch Đảo nói.

Ánh mắt ta sắc như kiếm, khiến Vương Chí dù đang cố cứng họng kh chịu cúi đầu nhưng thực chất đã chột dạ, tim đập thình thịch.

Vinh Thành mím môi.

biết Tổng giám đốc mới nhậm chức, nhưng kh ngờ lại là như thế này.

Vương Chí cười lạnh một tiếng, vẫn kh chịu cúi đầu.

Gã đã quen thói hống hách ở Tầm , nên vẫn chưa ý thức được nguy cơ sụp đổ của tòa cao ốc đang cận kề.

Gã hừ lạnh một tiếng, trực tiếp bước ra ngoài.

Ánh mắt Tịch Đảo trầm xuống.

Đợi , ta chút áy náy Tô Vãn: "Để Tô tiểu thư chê cười ."

"Kh tính là chê cười, xem vui mà," Tô Vãn nói, "Cái loại chuyện hiếm lạ tự tìm đường c.h.ế.t này, kh năm nào cũng đâu."

Tịch Đảo: "Chuyện này đúng là hiếm th thật, nếu Tô tiểu thư thích, hai ngày nữa sẽ còn những màn kịch đặc sắc hơn."

"Nếu kh bận cô thể đến xem."

" bận lắm." Tô Vãn khéo léo từ chối lời mời của Tịch Đảo.

"Tịch tổng, nếu kh còn việc gì, chúng thể được chưa?" Vinh Thành th Vương Chí đã , cũng muốn rời khỏi đây, ở lại chỗ này cứ th như cái bóng đèn c suất lớn vậy.

Cố Yến thì lại kho tay ngồi ngay ngắn trên sofa, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa Tô Vãn và Tịch Đảo.

Vinh Thành càng th ngượng ngùng hơn, cứ cảm giác vừa bước vào một cái "Tu La tràng" nào đó.

"Gọi qua đây chỉ là để yên tâm thôi," Tịch Đảo nói, "Chuyện của Vương Chí sẽ cho bắt tay vào xử lý ngay lập tức."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...