Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên

Chương 1620: Nhất Kiếm Xuyên Tâm, Linh Hồn Xé Rách

Chương trước Chương sau

Chỉ vừa mới giao thủ, trên Kỳ Minh Nguyệt đã vang lên những tiếng "rắc rắc". Những pháp bảo hộ thân mà Tô Vãn vừa dán lên đã bắt đầu vỡ vụn chỉ sau một đòn tấn c.

Kỳ Minh Nguyệt về phía sau Trường Th Tôn Giả, nén lại ngụm m.á.u đang chực trào ra, truyền âm nhập mật: [Sau khi ta phá vỡ kết giới, nàng hãy trước.]

Tô Vãn kinh hãi: [Vậy còn ?]

Kỳ Minh Nguyệt: [Ta sẽ kh đâu.]

Tô Vãn: [Ta kh tin!] Nàng biết nếu c.h.ế.t ở đây thì vẫn thể trở về thế giới thực, nhưng Kỳ Minh Nguyệt thì kh thể c.h.ế.t một cách vô ích như vậy được.

Trường Th Tôn Giả hoàn toàn kh coi tu vi của hai ra gì. Ông ta lại lên tiếng: “Minh Nguyệt, ngươi biết rõ ngươi kh đối thủ của ta.”

“Ta cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, chỉ cần ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t yêu nữ sau lưng, ta sẽ bỏ qua mọi chuyện trước đây.”

“Bằng kh... cả ngươi và nàng ta đều c.h.ế.t ở đây.”

Kỳ Minh Nguyệt nắm chặt th kiếm trong tay. Lại là cảm giác này. Cảm giác bất lực luôn bủa vây l , khiến linh hồn gào thét, muốn lao vào vòng xoáy đen tối của ma đạo.

Kỳ Minh Nguyệt bình tĩnh đáp: “... Kh.”

“Vậy thì đừng trách ta kh nương tay.”

Trường Th Tôn Giả vừa dứt lời, một đạo kiếm quang chói lòa hơn hẳn lúc trước lao tới. Kỳ Minh Nguyệt kh đón đỡ trực diện mà kéo Tô Vãn né tránh trong gang tấc. Nhưng do ảnh hưởng từ linh khí của kiếm phong, lồng n.g.ự.c lại một lần nữa trào dâng vị t ngọt.

Tô Vãn bị kéo chặt, những đòn tấn c nàng tung ra đều như đá chìm đáy bể, kh hề gây hấn gì được với Trường Th Tôn Giả. Kỳ Minh Nguyệt vẫn kh bỏ cuộc. tế ra bản mệnh kiếm, chuyển từ thủ sang c, hóa thành một đạo kiếm quang lao thẳng về phía sư tôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-1620-nhat-kiem-xuyen-tam-linh-hon-xe-rach.html.]

Trường Th Tôn Giả như một con kiến. Tô Vãn mặt cắt kh còn giọt máu, chưa kịp phản ứng đã th Trường Th Tôn Giả chỉ phất tay áo một cái, Kỳ Minh Nguyệt đã bị hất văng sang một bên. Nàng phi thân tới đỡ, th Kỳ Minh Nguyệt phun ra một ngụm m.á.u lớn, nhưng kiếm quang của kh giảm, trực tiếp c.h.é.m mạnh vào kết giới.

Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, nơi bị kiếm quang c.h.é.m trúng xuất hiện một vết nứt lớn. Gió nhẹ lùa qua khe hở, vết nứt nh chóng lan rộng. Kỳ Minh Nguyệt vươn tay ôm l eo Tô Vãn, phi thân định nhảy ra ngoài.

Tô Vãn rút truyền tống phù định xé nát, nhưng đột nhiên, một cơn đau nhói thấu xương truyền đến từ vùng bụng.

“Vãn Vãn!” Bàn tay Kỳ Minh Nguyệt đang ôm eo nàng run rẩy dữ dội.

Tô Vãn cúi đầu xuống, một th trường kiếm đã đ.â.m xuyên qua bụng nàng, m.á.u tươi tuôn ra như suối, nhuộm đỏ cả y phục. Linh khí trong tán loạn, ngay cả đan ền cũng vỡ vụn trong nháy mắt.

Tô Vãn vẫn nắm chặt tấm truyền tống phù. Nàng nén đau định xé nó ra, nhưng phát hiện tay đã kh còn chút sức lực nào.

“Đã để các ngươi chạy thoát một lần, thể lần thứ hai.” Giọng nói lạnh lùng của Trường Th Tôn Giả vang lên bên tai.

Tô Vãn cảm nhận được sự sống đang dần trôi . Nhất kiếm này của Trường Th Tôn Giả mang theo kiếm ý mười phần, khiến linh hồn nàng như bị xé làm đôi.

Nàng ngước mắt Kỳ Minh Nguyệt. Trong đôi mắt lúc này chỉ hình bóng nàng. đang run rẩy, cả chìm trong nỗi hoảng loạn tột độ.

“Đừng sợ... Nàng sẽ kh đâu, sẽ kh đâu...” Kỳ Minh Nguyệt mặt trắng bệch, ên cuồng truyền linh lực vào cơ thể nàng như kh cần mạng.

Nhưng vết thương quá nặng, linh lực của Kỳ Minh Nguyệt truyền vào như muối bỏ bể, lập tức biến mất kh dấu vết. Nàng biết sắp c.h.ế.t. Dù giá trị chữa khỏi đã hoàn thành và nhiệm vụ sẽ kh thất bại, nhưng Kỳ Minh Nguyệt vẫn còn ở đây.

Tô Vãn kh muốn đau khổ. Dù đây chỉ là một tiểu thế giới, nhưng mọi nỗi đau và niềm vui trải qua đều là thật. Ở thế giới thực, đã nhận ra nhiều ều bất thường, nếu cứ tiếp tục thế này... Kh, nàng lẽ ra nên nói cho biết từ sớm, rằng nàng sẽ kh thực sự biến mất, cũng sẽ kh thực sự c.h.ế.t .

Tô Vãn mấp máy môi, m.á.u từ cổ họng trào ra. Nàng Kỳ Minh Nguyệt đang hoảng loạn truyền linh khí cho dù bản thân cũng đã cạn kiệt, giọng nàng yếu ớt: “... Kỳ Minh Nguyệt... Kỳ Minh Nguyệt...”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...