Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên
Chương 1631:
Th kiếm này là Dung Uyên tặng cho nàng, toàn thân rực cháy ngọn lửa màu đỏ sẫm, giống với màu sắc của bản thể nàng.
“ nào, nói kh lại ta nên muốn động thủ à?”
Giọng nói của Tô Vãn chậm rãi như đang bào mòn thần hồn của Lang Hoàn, khiến nghiến răng nghiến lợi, nhưng ngay lúc lửa giận sắp bùng nổ, lại gắng gượng kìm nén vì thân phận của nàng.
Thế nên tr vẻ hơi miệng cọp gan thỏ.
Tô Vãn liếc mắt một cái liền hiểu ra: “ lại kh ra tay? Để ta đoán xem, ngươi kh muốn động thủ hay là kh dám động thủ?”
Lời này vừa thốt ra, trên mặt Lang Hoàn hiện lên một tia xấu hổ.
“Ngươi chẳng qua chỉ ỷ vào thân phận của mà thôi, ngoài cái đó ra, ngươi còn gì nữa?”
vẫn còn vịt c.h.ế.t cái mỏ vẫn còn cứng.
Tô Vãn cũng kh muốn nhiều lời với nữa.
Nàng lật cổ tay, kiếm chỉ thẳng vào Lang Hoàn: “Nói, Dung Uyên đã xảy ra chuyện gì, khiến ngươi cũng kh nhịn được mà đến trước mặt ta gây sự.”
Lang Hoàn mím môi, ánh mắt lấp lóe: “Ta nói thì chứ? Ngươi chịu kh?”
Dung Uyên lần này ra ngoài đã gần một tháng.
Trước đây kh là kh trường hợp một lâu như vậy, nhưng lần này kh biết vì trong lòng nàng luôn chút bất an.
Như thể một dự cảm mơ hồ sắp thành hiện thực, trong sự bất an lại mang theo chút bình yên khó tả.
Tất cả sẽ ngã ngũ.
“Ngươi kh nói biết ta kh về?” Nói xong câu này, Tô Vãn còn kh quên châm chọc một câu, “Ngươi tưởng ta là ngươi ?”
“Chỉ biết nói những lời hùng hồn, chẳng qua là bảo ngươi cùng ta c.h.ế.t một lần, liền kh làm?”
Lang Hoàn nghiến răng, kh muốn nhiều lời với nàng, chỉ nói: “Hạ giới, núi Phù Đồ.”
“... sắp kh chống đỡ nổi nữa .”
Sắc mặt Tô Vãn biến đổi, xoay định .
Chỉ là vừa chuẩn bị hành động, trong lòng lại càng nghĩ càng giận, kh nhịn được mà chĩa th trường kiếm về phía Lang Hoàn: “Các ngươi cứ trơ mắt vào mắt trận , Thượng giới tiên nhân vô số, dốc toàn lực chưa chắc kh thể chống cự!”
“Nói gì mà cam nguyện vì thương sinh hy sinh, chẳng qua đều là một lũ tiểu nhân tham sống sợ c.h.ế.t!”
Lang Hoàn hét lớn: “Ngươi biết cái gì?! Là Thượng Thần quyết định như vậy! Chúng ta kh kh nghĩ cách!”
“Nhưng nơi đó chỉ Thượng Thần mới thể ! Chỉ linh lực của ngài mới thể áp chế ma khí!”
Kiếm khí mang theo sắc lửa thế như chẻ tre đ.á.n.h trúng n.g.ự.c Lang Hoàn.
như một chiếc lá rụng trong gió, bay thẳng về phía sau rơi xuống đất.
“Phụt” một tiếng, phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi Lang Hoàn ngẩng đầu lên lần nữa, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Từ khi nào mà thực lực của con tiểu Chu Tước này lại trở nên mạnh mẽ như vậy?
“Các ngươi thật khiến ta ghê tởm.”
Lang Hoàn chỉ cảm th một trận gió lạnh lướt qua bên tai.
Ngay sau đó cổ họng truyền đến một trận đau nhói, đến khi rõ thì mới phát hiện th kiếm đỏ sẫm kia đang gí chặt vào cổ họng .
Đầu óc một mảnh hỗn loạn.
Trong lồng n.g.ự.c kh ngừng dâng lên nỗi đau buồn.
Nhưng đây kh là ều khiến khó chấp nhận nhất.
Trong trận thua nh chóng và nhục nhã này, Lang Hoàn mới biết, thế nào mới thật sự là “trời sinh tiên cốt”, thế nào là “hậu duệ của Thần”.
Chẳng trách, chỉ nàng và Thượng Thần mới thể.
Đây là sức mạnh của thiên phú ?
“Ta hiện tại kh rảnh đôi co với ngươi ở đây, nhưng mà Lang Hoàn…”
“Ngươi nên th may mắn vì ta kh sở thích g.i.ế.c , nếu kh bây giờ ngươi sợ là đã c.h.ế.t .”
“Ngươi nhớ kỹ cho ta,” ánh mắt nàng mang theo sự tàn nhẫn chưa từng bộc lộ, rõ ràng chỉ là một thiếu nữ xinh đẹp yếu đuối, lại đột nhiên cho ta một cảm giác áp bức mãnh liệt, nàng Lang Hoàn, như một đống rác rưởi, một vũng bùn nhão, “...Ta trước nay đều kh quan tâm đến bất kỳ ai ngoài .”
“Ta cũng kh vì cái thiên hạ thương sinh ch.ó má gì đó.”
“...Các ngươi, ta kh thèm để vào mắt.”
Dù cho trong lòng nàng lòng thương hại, thì sự thương hại đó cũng hoàn toàn kh dành cho những tiên nhân cao cao tại thượng.
Nàng tức kh chịu nổi, tiến lên phía trước đ.â.m thẳng một kiếm vào vai Lang Hoàn.
Lang Hoàn hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, lại đột nhiên kh dám thẳng vào Tô Vãn.
***
Bên tai là tiếng gió gào thét.
Trước mắt là ma khí nồng đậm đến sắp hóa thành mây đen.
Giữa những đám mây đen kịt sắp đè đến ngạt thở, một vệt sáng bạc rực rỡ mà dịu dàng lúc tỏ lúc mờ ở trên cao.
Trong lòng Tô Vãn nghẹn một cục lửa.
luôn như vậy, thích một đối mặt với mọi chuyện.
cũng thật sự xứng với một tiếng “Thượng Thần”, trong mắt chỉ thiên hạ thương sinh, chưa bao giờ chính .
Nhưng tại một như vậy, lại hóa thành từng “vai ác” trong các tiểu thế giới, biến thành một tính cách hoàn toàn khác với hiện tại, thể nói là chỉ biết bản thân .
Chưa có bình luận nào cho chương này.