Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên
Chương 207: Ý Thức Thể
Tô Vãn bắt l eo : “Kh đâu Dung thượng tướng, mới vừa khí phách được hai phút liền lùi bước?”
“Lâm trận bỏ chạy chính là tối kỵ của binh gia, hay kh thật sự kh được?”
Dung Liệt c.ắ.n chặt răng, liên tục bị Tô Vãn khích bác như vậy, chút tức giận.
Nếu kh sợ làm nàng bị thương……
…… thân hình nhỏ xinh của Tô Vãn, mày nhíu chặt.
Nàng ngửa đầu , bọt nước kh ngừng đ.á.n.h vào trên mặt nàng, Dung Liệt một lọn tóc đen nhánh ướt đẫm uốn lượn theo dòng nước chảy xuống, theo, kh tự giác nuốt nước bọt.
Tô Vãn th còn kh hành động, chút bực: “Nguyên lai Dung thượng tướng thật sự sẽ kh? Vậy được , ta tìm……”
Ánh mắt Dung Liệt đột nhiên thay đổi, trở nên càng cụ tính đoạt l, cúi ôm l vòng eo mảnh khảnh của Tô Vãn, tay kia ôm l chân nàng, Tô Vãn nháy mắt bị nâng lên đến độ cao thẳng với Dung Liệt.
Nhiệt độ trên Dung Liệt nóng đến dọa .
“Em còn muốn tìm ai?”
Chóp mũi cao thẳng của cọ cọ vào cổ Tô Vãn.
Ngay sau đó học theo bộ dáng của Tô Vãn, hôn một cái lên vành tai nàng.
Tiếng nước ào ào, che giấu một thất cảnh xuân.
Động tình khi, Tô Vãn còn kh quên trị liệu tinh thần lực kề bên hỏng mất của Dung Liệt.
Nàng nhắm hai mắt, tinh thần lực l một loại tư thái nh chóng lại mượt mà tiến vào trong đầu .
Ý thức thể bị bụi gai quấn qu toàn thân đang lẳng lặng huyền phù trong biển ý thức hắc ám.
Tô Vãn hóa thành một đoàn quang đoàn nhu hòa, nhảy nhót hướng về phía lồng n.g.ự.c trần trụi của .
Xúc tu tinh thần lực dò xét ra ngoài.
Ý thức thể đang nhắm chặt hai mắt lúc này lại sâu kín mở mắt ra.
Tiểu quang đoàn nhảy loạn trên hấp thu năng lượng màu đen phát ra từ bụi gai, trên mặt ý thức thể lộ ra thần sắc thoải mái tới cực ểm.
“” tiểu quang đoàn kia, ánh mắt lộ ra thần sắc tò mò.
Bởi vì phía trước đã trị liệu cho Lance, tiểu quang đoàn chẳng những ngưng thật nhiều, ngay cả xúc tu đều hai cái.
Nàng nhận th được ý thức thể đã th tỉnh.
Tiểu quang đoàn dừng ở trên trán “”, vươn xúc tu nho nhỏ chạm chạm vào đôi mắt “”.
“” cười chút ngây thơ, sau đó cúi đầu thân thể của , chút phiền não cau mày.
Bụi gai trên “” quá nhiều, siết chặt đến mức toàn thân “” đều là vết hằn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-207-y-thuc-the.html.]
“” tựa hồ muốn tới gần nàng, ánh mắt dừng ở trên nàng chút lưu luyến ấm áp.
Tô Vãn đột nhiên phát hiện, theo việc “” càng muốn tới gần nàng, từ trên ý thức thể mạc d truyền đến một đạo giống như cộng hưởng tinh thần lực.
Từ trên “”, tinh thần lực cuồn cuộn kh ngừng hóa thành những ểm sáng màu ngân bạch rơi vào trên tiểu quang đoàn.
Tô Vãn chưa bao giờ cảm th tinh thần lực tăng trưởng nh chóng như vậy.
Bất quá chỉ m nhịp hô hấp, Tô Vãn phát hiện nàng thế nhưng th được đôi tay của chính .
Mái tóc dài như rong biển xõa tung trên , che khuất hơn phân nửa cảnh xuân.
Tô Vãn chút mới lạ tay chân của chính , thình lình phát hiện nàng đã từ một tiểu quang đoàn biến thành bộ dáng thật sự.
Ý thức thể của Dung Liệt th nàng, trong mắt nổi lên một tia khát vọng.
Tô Vãn nhấc chân đến bên , lòng bàn tay trắng nõn lột bỏ bụi gai ở nửa trên của .
Những bụi gai này sau khi bị nàng lột bỏ liền hết thảy hóa thành năng lượng bay vào thân thể nàng, nửa trên còn đỡ, nỗ lực một chút còn thể lột xong, nhưng nửa dưới rắc rối khó gỡ, thật sự chút khó làm.
Tô Vãn vừa mới giải phóng hai tay cho ý thức thể, đang nghĩ xem nên giải quyết vấn đề phía dưới như thế nào.
Quay đầu lại liền bị ý thức thể ôm trọn vào lòng.
Ý thức thể càng giống như là sự kế thừa d.ụ.c vọng sâu nhất trong nội tâm Dung Liệt.
Kh cảm giác thẹn thùng, cũng kh bất luận băn khoăn gì, chính là muốn gần sát ý thức thể của Tô Vãn.
gắt gao đem Tô Vãn ôm vào trong ngực, đôi môi lạnh lẽo kh ngừng hôn lên mặt nàng.
Nhiệt tình hào phóng đến mức thống nhất cao độ với Dung Liệt ở bên ngoài.
Trong khoảnh khắc bị ý thức thể hôn đến mơ mơ màng màng, Tô Vãn cảm th thân thể của đột nhiên lại biến thành tiểu quang đoàn.
Kh biết như thế nào, nàng cảm th chính mệt mỏi quá.
Mặc kệ là ý thức thể hay là Tô Vãn ở bên ngoài, đều chút mỏi mệt nhắm hai mắt lại.
Tô Vãn tỉnh lại ở trên giường.
Nàng cảm th cả như bị trăn khổng lồ quấn chặt, chút nào đều kh thể nhúc nhích.
Nơi gò má chạm vào trơn bóng lại mười phần tính đàn hồi.
Miễn cưỡng mở mắt ra , nàng đang bị Dung Liệt gắt gao ôm vào trong ngực, cho dù ngủ trên mặt cũng tràn ngập thần sắc thỏa mãn.
Dưới chăn mỏng, thân thể hai gắt gao tương dán, kh m áo che thân.
Tô Vãn nghĩ đến hành vi ên cuồng của này đêm qua, chỉ cảm th toàn thân đều đang kêu gào đau nhức.
Là nàng nghĩ quá đơn giản!
này thân cao như vậy! Cơ bắp còn cứng rắn như vậy!
Chưa có bình luận nào cho chương này.