Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên
Chương 248: Thiên Trì
Sắc mặt Tô Vãn đỏ lên, nhớ tới những việc Dung Liệt đã làm với trong biển ý thức.
“Khụ, khụ khụ.” Tuy rằng lúc làm kh cảm giác thẹn thùng gì, nhưng bị ta chỉ ểm ra, ít nhiều cũng chút xấu hổ.
“Đem những việc các ngươi thích làm, làm lại một lần ở trong Thiên Trì,” Diệp Mạn hơi nheo mắt, ánh mắt ái đảo qua đảo lại trên nàng và Dung Liệt: “Làm bảy tám lần cũng được, nước ao Thiên Trì thể khiến tinh thần lực của các ngươi dung hợp chặt chẽ hơn một chút.”
“Như vậy, hiệu quả chữa khỏi từ tinh thần lực của cô đối với sẽ càng mạnh, biển ý thức của chính dưới ảnh hưởng của nước ao cũng sẽ càng thêm hoàn chỉnh.”
Tô Vãn náo loạn cái mặt đỏ bừng, nắm l tay Dung Liệt hỏi: “Nơi, nơi đó ở đâu?”
“Đi theo ta.” Diệp Mạn đứng dậy.
Nàng dáng ngạo nhân, ăn mặc cực kỳ mát mẻ, nửa thân trên là một chiếc áo quây màu da, nửa thân dưới là váy ngắn cùng màu, toàn bộ vóc dáng đều bại lộ kh thể nghi ngờ. Nàng phía trước uốn éo thật phong tình, giống như rắn nước vậy.
Tô Vãn mờ mịt liếc Dung Liệt.
Phát hiện trên mặt Dung Liệt lộ ra biểu tình chút hoang mang.
Th nàng qua, đè thấp giọng nói nhỏ: “Tại cô ta đường giống rắn nước vậy? Eo kh tốt ?”
Tô Vãn sợ bị Diệp Mạn nghe th, vội thấp giọng trách cứ: “Đừng nói nữa.”
Nàng đối với tư duy thẳng nam thỉnh thoảng bộc phát của Dung Liệt thật kh biết nên khóc hay cười.
Lại th Diệp Mạn quay đầu lại khinh bỉ Dung Liệt một cái: “Chậc, đầu gỗ ngốc nghếch kh chút tình thú.”
Dứt lời Tô Vãn: “Cô thật sự thích kiểu này?”
Tô Vãn mơ hồ th Dung Liệt chút kh vui, lập tức nói: “Đúng vậy, cảm th đáng yêu.”
Dung Liệt mím môi, bàn tay đang nắm tay Tô Vãn siết chặt hơn.
Diệp Mạn lắc đầu, dẫn hai lên một cái thang máy. Thang máy thẳng lên trên, cho đến khi tới đỉnh cao nhất của đại thụ mới dừng lại.
Ra khỏi thang máy, Diệp Mạn bước chân kh ngừng, vòng qua những nhánh cây mọc cực kỳ um tùm, lúc này mới dừng lại.
Nàng chỉ vào một hồ nước hình thành giữa lòng thân cây ở đỉnh ngọn cây, nói với Tô Vãn và Dung Liệt: “Chính là chỗ này.”
Tô Vãn hồ nước lộ thiên kích thước bằng một cái bể bơi nhỏ, trên mặt nước còn lãng đãng từng đợt sương mù, ngửi th mùi ngọt ngào: “Chính là đây ?”
“Cái cây này là Mẫu thụ của tinh cầu, hồ nước này hình thành từ giữa lòng cây, nước bên trong đều là nhựa cây tích lũy qua năm tháng chảy ra, hiệu quả trị liệu mạnh.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cho nên nơi này được trong bộ lạc gọi là Thiên Trì, là ân ban của trời cao.”
Nàng quay đầu lại Tô Vãn đang đỏ mặt và Dung Liệt vẫn nghiêm trang: “Được , ta liền kh ở đây qu rầy các ngươi.”
Dứt lời xoay định , được một nửa lại nghĩ nghĩ, quay đầu lại nói: “Cũng đừng lo lắng sẽ bị qu rầy, nơi này khi lên sẽ toàn diện phong tỏa, yên tâm hưởng thụ .”
“Nếu kh th cô và ta đều là giống cái trân quý, ta cũng sẽ kh cho một gã đàn lên đâu.”
Câu này nói xong, nàng hoàn toàn quay đầu bỏ .
Tô Vãn nước ao dưới chân: “…… Muốn, muốn làm kh?”
Dung Liệt gặp chuyện như vậy luôn phản ứng nh, đại khái là thiên tính của đàn ?
một phen bế ngang Tô Vãn lên, trực tiếp xuống hồ nước: “Vãn Vãn kh cần sợ làm bẩn quần áo, trong nút kh gian của ta còn nhiều.”
Tô Vãn ôm cổ , ngửa đầu : “Vậy thật là giỏi quá nhỉ?”
Dòng nước dần dần dâng lên đến cẳng chân Dung Liệt.
Tô Vãn hơi nhắm mắt, dựa vào n.g.ự.c .
Nếu thuận lợi, nàng hẳn là cũng sắp trở lại thế giới của chính ?
Nước ao chút lạnh lẽo.
Dung Liệt ôm Tô Vãn cùng nhau chìm xuống.
Xung qu đều là lá x lay động, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống hai , quầng sáng lộ ra sắc thái kim hoàng, mỹ lệ lại loang lổ.
Tô Vãn cảm th từ khi tiến vào hồ nước, tinh thần lực của nàng lập tức hồi phục nh chóng. Tinh thần lực tràn đầy làm nàng cả đều chút lâng lâng. thần sắc Dung Liệt, tựa hồ cũng cảm th thoải mái, cả đều hơi hơi giãn ra.
cúi đầu chậm rãi hôn l Tô Vãn, động tác trên tay chút nhẹ nhàng.
Tô Vãn nhắm mắt lại, xúc tu tinh thần lực từ biển ý thức của nàng chảy về phía Dung Liệt.
Trong biển ý thức, ý thức thể của Dung Liệt mở mắt ngay khoảnh khắc nàng tiến vào. về phía Tô Vãn, khóe miệng hơi cong lên, vươn đôi tay làm ra tư thế ôm.
Tinh thần lực của Tô Vãn hóa thành sợi tơ bay tới đỉnh đầu , lại trong nháy mắt hóa thành mưa bụi, trút xuống .
Đôi chân bị bụi gai trói buộc của ý thức thể nháy mắt được giải phóng.
chút ngoài ý muốn thoáng qua cẳng chân chính , sau đó thử hai bước. Sau khi rốt cuộc thích ứng, đến bên cạnh Tô Vãn. Lần này Tô Vãn tiến vào biển ý thức của Dung Liệt cũng kh biến thành đoàn sáng nhỏ, mà trực tiếp l hình thái con , vì thế thực thuận lợi liền bị ý thức thể của Dung Liệt ôm vào trong lòng ngực.
Chưa có bình luận nào cho chương này.