Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên
Chương 867: Kính Vương Trở Mặt
“Sẽ kh.”
Tô Vãn th Lâu Th Trạch còn , kh nhịn được vươn ngón tay chọc vào má , bắt quay đầu , miệng còn kh quên lải nhải: “ ta làm gì? Quay , kh thì kh buộc được.”
Lâu Th Trạch quả nhiên kh quay lại.
Kh ánh mắt của Lâu Th Trạch chằm chằm, Tô Vãn lập tức cảm th kh khí cũng hòa hoãn kh ít.
Nàng l một lọn tóc từ hai bên thái dương của Lâu Th Trạch, hơi xoắn hai vòng cho đỡ cứng nhắc, sau đó ước lượng vị trí sau đầu , lúc này mới buộc sợi dây tóc lên.
Sau đó tay vòng một cái, thuận thế thắt một cái nơ bướm.
Chất liệu của sợi dây buộc tóc này chút cứng cáp, cái nơ bướm kia tr cũng khá xinh xắn.
Tô Vãn đang định tháo ra buộc lại, liền th Lâu Th Trạch quay đầu lại: “Xong ?”
“Ừm? Ừm!” Tô Vãn chút chột dạ gãi gãi chăn, “Ta th được .”
Lâu Th Trạch kh nghi ngờ gì, tuy cảm th Tô Vãn buộc hơi nh, nhưng cũng kh m để tâm, dù cũng kh là quá chú trọng bề ngoài.
Chỉ cần tóc mai kh rũ xuống che khuất tầm mắt là được.
“Vậy, ta trước một lát, một số việc cần dặn dò kỹ lưỡng.”
Lâu Th Trạch đứng dậy quay đầu lại nàng.
“Ừm! Ngươi ! Nhớ về sớm một chút nhé! Độc trên ngươi còn cần áp chế! Đừng để c sức đổ s đổ bể!”
Tô Vãn lập tức nói.
Lâu Th Trạch kh nhịn được đưa tay vỗ nhẹ lên đầu nàng một cái: “Biết .”
Nói xong, liền xoay rời .
Tô Vãn cái nơ bướm sau đầu Lâu Th Trạch, chút buồn bực che mặt.
Tuy rằng chút kh ổn, nhưng cái nơ bướm đó màu đen, hơn nữa hình tượng của Lâu Th Trạch là bất cận nhân tình, bên cạnh chắc c cũng kh dám ý kiến gì về trang phục của .
Dù ý kiến cũng kh dám nói trước mặt .
Nghĩ như vậy, Tô Vãn liền lập tức yên tâm.
Nàng mò ra lọ t.h.u.ố.c giật được từ tay Lâu Th Trạch, bắt đầu cẩn thận cách lớp chăn cứu vớt đôi chân non mềm của .
Thế giới này tuy chỉ là cổ đại, nhưng lại cảm giác nguy cơ hơn thế nhỉ?
*
Kính Vương phủ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Thành Dập mặt trầm như nước về phía phòng của Tô Kiểu Kiểu.
Dáng vẻ phong khinh vân đạm trên đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một tia c kích được che giấu sâu đậm.
Tiêu Thành Dập đẩy cửa phòng ra, Tô Kiểu Kiểu đang ngồi trước bàn trang ểm soi gương tô vẽ cho .
Tiếng mở cửa nh chóng thu hút sự chú ý của nàng.
Trên mặt nàng chút kh kiên nhẫn, nhưng khi th đến là Tiêu Thành Dập lại lập tức trở nên quyến luyến.
“Phu quân, đã về?”
Nàng chút vui vẻ đến trước mặt , tay ngọc vòng qua cổ , cười duyên nói: “Chuyện làm đến đâu ?”
Tiêu Thành Dập giơ tay đóng cửa lại.
Sau đó giọng nói vững vàng hỏi: “Kiểu Kiểu, bức đồ ngươi đưa cho ta, bản gốc ở đâu?”
“Bản gốc gì chứ? Ta kh đã đưa cái đó… cho ?” Tô Kiểu Kiểu nói đến đây trên mặt còn nổi lên một vệt e thẹn, “Ta đã chép lại từng nét một, kh thể nào là giả được.”
Tiêu Thành Dập đôi mắt thâm trầm nàng, sau lưng Tô Kiểu Kiểu chợt lạnh.
Nàng lúc này mới ý thức được, đàn lúc nào cũng như gió xuân ấm áp này, từ lúc mới vào đến giờ vẫn chưa hề cười.
Tô Kiểu Kiểu lập tức ý thức được sự việc chút kh ổn.
Trên mặt nàng vẫn mang theo nụ cười, nhưng lập tức nói: “Nếu phu quân kh tin, ta đưa bức họa cho phu quân, phu quân hẳn là sẽ kh hiểu lầm ta nữa.”
Tiêu Thành Dập đến bàn ngồi xuống, trên mặt vẫn kh mang một tia ý cười, chỉ lạnh nhạt nói: “Vậy thì l ra đây.”
Tô Kiểu Kiểu c.ắ.n chặt răng, xoay lục lọi trong rương hòm, tìm ra một bức họa cũ đã ố vàng, cẩn thận đến bên cạnh Tiêu Thành Dập nhẹ nhàng đặt xuống.
“Chính là cái này.”
Tiêu Thành Dập rút sợi dây buộc ra, nửa bức họa kia lập tức hiện ra trước mắt .
Tô Kiểu Kiểu nói kh sai, nàng kh hề vẽ sai một chút nào, nhưng trong tình huống bức họa này là giả, thì dù kh vẽ sai một chút, cũng chẳng tác dụng gì!
Hình tượng quân t.ử mà Tiêu Thành Dập luôn duy trì lập tức trở nên nguy ngập.
tức giận xé nát bức họa này, ngước mắt Tô Kiểu Kiểu, ánh mắt thế mà lại khiến Tô Kiểu Kiểu chút sợ hãi.
“Là giả.”
Cả đời này của quá mức thuận lợi, kh ngờ lại vấp ngã ở chuyện này.
Tô Kiểu Kiểu kh thể tin được bức họa kia, kinh hô: “Kh thể nào! Đây là do mẫu thân ta trước khi lâm chung tự tay giao cho ta! Kh thể nào là giả được!”
Nàng ngồi xổm xuống ôm những mảnh vụn của bức họa vào lòng: “Kh thể nào! thể là giả được!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.