Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên

Chương 910:

Chương trước Chương sau

Nàng còn chưa kịp giải thích, liền lại nghe th chú Lâm nói: “Mặt của cháu...”

Toi !

Tô Vãn theo phản xạ sờ lên mặt , cũng kh sờ th dấu vết của khẩu trang!

Lúc này nàng kh chỉ luống cuống, mà còn chút kh biết làm !

Các bạn ơi! Uống rượu thật sự hỏng việc a!

Tô Vãn bụm mặt kh biết nên giải thích thế nào, sau đó liền cảm th sau lưng truyền đến một lực mạnh, lực này trực tiếp kéo nàng ấn vào một lồng n.g.ự.c rắn chắc, nàng cảm nhận được lực đạo Phó Hành Thâm ôm eo nàng, còn mạnh hơn cả lúc sáng tỉnh dậy.

Sau gáy nàng truyền đến một luồng hơi thở, nhiệt độ từ Phó Hành Thâm truyền đến khiến đầu ngón chân nàng cũng kh khỏi cuộn lên.

Kh xấu hổ, là xấu hổ.

“Mặt? Chú Lâm cảm th chút kỳ quái ?” Tô Vãn nghe th chậm rãi nói, “Trước đây ta đã để Vãn Vãn bí mật trị liệu một chút, trước khi hiệu quả tốt Vãn Vãn kh muốn lộ ra, hiện tại thực ra vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, chỉ là tiệc tối hôm qua, Vãn Vãn dùng trang ểm che một chút.”

“Tr là kh dấu vết gì kh? Bác sĩ nước C xem ra quả thật kh tồi.”

Tô Vãn nghe nói như vậy, thân thể đều cứng đờ.

Chú Lâm chút nghi ngờ lên mặt nàng, lẽ là quá tin tưởng Phó Hành Thâm, trịnh trọng gật đầu: “Thì ra là vậy, bác sĩ nước C xem ra trình độ tốt, nhưng mà... Tô Vãn lại từ phòng Phó thiếu...”

Ông tuy cảm th mặt Tô Vãn tốt lên chút quá nh, nhưng càng tò mò hơn là quan hệ giữa Tô Vãn và Phó thiếu.

“Chú Lâm còn kh ra ?” Phó Hành Thâm ôm Tô Vãn kh hề bu tay, đối với chú Lâm giống như đối với thân, một mặt kh muốn giấu giếm, mặt khác cũng muốn đẩy nh tiến độ giữa và Tô Vãn một chút, kh chịu nổi sự xa cách như vậy với nàng, “... Con cho rằng con biểu hiện đã rõ ràng .”

Chú Lâm bừng tỉnh đại ngộ.

Chú Lâm xoay liền .

Chú Lâm trước khi xoay còn săn sóc cười cười.

“... Là, là ta qu rầy.”

Tô Vãn trơ mắt vẻ mặt vui mừng, thậm chí chút lâng lâng xa.

Trong lòng nàng đã vươn tay Nhĩ Khang, nhưng nàng biết kh làm nên chuyện gì.

Sau đó, nàng quay đầu về phía Phó Hành Thâm mặt mày bình tĩnh.

Nàng sờ sờ mặt , một tay đẩy Phó Hành Thâm vào phòng, trực tiếp đóng cửa lại, thẳng vào mắt , ép hỏi: “... Mắt của thể th được?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-910.html.]

Nếu kh th, sẽ kh biết rõ ràng trạng thái trên mặt nàng như vậy.

Cho nên...

Trực giác mơ hồ của nàng là đúng?

Tâm cơ của Phó Hành Thâm cũng thật sâu a?

Chỉ cần tưởng tượng đến việc cho rằng mắt kh th, nên kh kiêng nể gì mà một vài hành vi trước mặt , nàng liền cảm th một trận tức giận.

Phó Hành Thâm mím môi, ánh mắt dừng trên Tô Vãn, kh còn che giấu nữa.

Tô Vãn hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Từ bao giờ, đã thể th được?”

“... Một tháng trước,” Phó Hành Thâm khi nói những lời đó với chú Lâm, đã kh định giấu giếm Tô Vãn nữa, đương nhiên biết Tô Vãn nhất định sẽ tức giận, nhưng những ều này so với những gì nhận được, cũng kh là gì, “Nhưng ta kh thể th được ngay lập tức, mà là từ từ hồi phục.”

“Dù là hiện tại, thị lực của ta cũng chưa hồi phục hoàn toàn, chỉ thể rõ những thứ tương đối gần.”

Phó Hành Thâm kh giấu giếm.

Tô Vãn th thẳng t như vậy, trong lòng tuy tức giận, nhưng cũng kh thể làm gì.

Rốt cuộc quan hệ trước đây giữa nàng và Phó Hành Thâm, quá mức phức tạp.

Nàng cũng biết những e ngại và lo lắng của .

Đặc biệt là... nàng cũng che giấu kh ít chuyện, kh nàng kh muốn nói, mà là căn bản kh biết bắt đầu từ đâu.

kh cảm th kỳ quái ?” Tô Vãn , “Mặt của em...”

Phó Hành Thâm nhạy bén th trong mắt nàng một tia đau đớn được che giấu khá sâu, lúc này mới muộn màng nhận ra, hành vi của thể đã làm tổn thương Tô Vãn.

đã từng xem qua khuôn mặt trước đây của Tô Vãn, đối với một phụ nữ mà nói, dung mạo kh nghi ngờ gì là sự tồn tại quan trọng.

, trong tình huống nàng kh biết, đã trộm th sự... chật vật mà nàng kh muốn bị khác th.

cũng biết sự thấp thỏm trong lòng Tô Vãn, tất nhiên là sợ truy hỏi đến cùng tại mặt nàng lại tốt lên nh như vậy.

Trong lòng một vài phỏng đoán, nhưng hôm qua mới cùng Tô Vãn một ít tiến triển, kh muốn ép nàng.

“Ta biết em những e ngại và bí mật,” trong giọng nói của Phó Hành Thâm mang theo chút trấn an, “Nếu em muốn nói ta sẽ nghe, nếu kh muốn nói ta cũng sẽ kh cưỡng cầu.”

“Tô Vãn... ta kh muốn làm em khó xử.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...