May Mắn Vì Đã Có Nhau
Chương 4:
Nó thoải mái nheo mắt lại, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn nho nhỏ: “Ưm... ấm quá thôi.”
cầm khăn tắm, nhẹ tay hơn, cẩn thận lau chùi thân thể nhỏ n của con bé.
Cổ, khuỷu tay, sau đầu gối, bàn chân nhỏ... mọi nơi dễ bám bẩn đều kh bỏ sót.
Lớp bùn đen dần bị rửa trôi, lộ ra làn da hồng hào mịn màng bên dưới.
Khi gáo nước cuối cùng dội qua làn tóc tơ, làm sạch bọt xà phòng, một bé gái trắng trẻo như tr vẽ hiện ra trước mắt , đôi mắt to mọng nước, làn da như trứng gà bóc.
“Đáng yêu... quá !” Lòng mềm nhũn, kh kìm được đưa ngón tay nhẹ nhàng nựng gò má mịn màng của con bé, khóe môi kh tự chủ được mà cong lên: “Tắm sạch tr thật xinh đẹp, cứ như tiểu tiên đồng vậy.”
Tiểu Lộ được khen thì hơi thẹn thùng, mím môi cười, lộ ra hai lúm đồng tiền n n.
Tiểu Dương bên cạnh đợi đến mức sốt ruột, cứ để m.ô.n.g trần mà dậm chân: “Đến con , đến con !”
Thằng bé chẳng sợ nước, tự nhảy tót vào, làm nước b.ắ.n tung tóe.
cũng cẩn thận tắm rửa cho nó.
Đến lúc gáo nước cuối cùng dội qua cái đầu nhỏ, một bé kháu khỉnh, l lợi cũng “ra lò”.
bộ dạng sạch sẽ của nó, cũng kh nhịn được mà khen một câu: “Tiểu Dương cũng tắm sạch , tr sáng sủa lắm!”
Ai ngờ Tiểu Dương nghe th “sáng sủa” thì còn được, nhưng vừa nghe th vẻ sắp nói m từ kiểu “đáng yêu”, “xinh đẹp” là cái miệng nhỏ liền dẩu lên thật cao, gò má hồng hào phồng mang trợn má như một con cá nóc đang giận dỗi.
Nó vặn vẹo cái nhỏ xíu để tránh tay , dùng chất giọng sữa non nớt nhưng lại vô cùng nghiêm túc kháng nghị: “Con kh đáng yêu! Kh được nói con đáng yêu! Con đã hạ quyết tâm sau này sẽ làm đại ca của đám trẻ trong làng, mẹ nói thế thì con làm đại ca được!”
Nó nắm chặt nắm đ.ấ.m nhỏ, cố gắng gồng ra vẻ “vạm vỡ”, ngay sau đó lại như nghĩ đến chuyện gì đáng sợ, lo lắng hạ thấp giọng, ghé sát tai nói: “Tiểu Vũ, mẹ ngàn vạn lần đừng nói thế nữa nhé! Để lão già khú kia nghe th, cha sẽ cười thối mũi con cho mà xem!”
cái vẻ rõ ràng là mềm mại đáng yêu kh chịu được, mà cứ cố ra vẻ hổ con nghiêm túc của nó, lại sang Tiểu Lộ đang im lặng xinh xắn như búp bê sứ bên cạnh, nhất thời á khẩu, dở khóc dở cười.
Tắm xong, cả nhẹ nhõm nhưng cũng ướt sũng.
tìm được một chiếc quạt nan lớn đã sờn mép, ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ trước cửa bếp.
“Lại đây, mẹ quạt cho khô đã, kẻo bị cảm lạnh.” vẫy vẫy tay gọi hai đứa nhỏ.
Tiểu Lộ lập tức như một con mèo nhỏ vừa được vuốt l, vui vẻ chạy tới, chẳng khách sáo gì mà ngồi phịch lên một bên đùi , cái đầu nhỏ tự nhiên tựa vào khuỷu tay , còn thỏa mãn cọ cọ.
Tiểu Dương cũng kh chịu thua kém, chen vào ngồi bên đùi kia của , tấm thân nhỏ n ưỡn thẳng tắp, cố gắng duy trì hình tượng “nam t.ử hán”, nhưng cái đầu nhỏ cũng kh nhịn được mà ngả về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/may-man-vi-da-co-nhau/chuong-4.html.]
Một mùi thơm sữa sạch sẽ, hòa lẫn với mùi bồ kết và nắng ấm xộc vào mũi .
một tay ôm bọn nhỏ, tay kia cầm quạt nan, nhịp nhàng quạt gió cho chúng.
Làn gió từ cánh quạt thổi bay những sợi tóc tơ mềm mại, Tiểu Lộ thoải mái nheo mắt lại như một con thú nhỏ lười biếng.
Tiểu Dương cũng thả lỏng , đầu nhỏ tựa vào vai .
Tiểu Dương ngước khuôn mặt nhỏ lên, ghé sát cổ hít hà, ngạc nhiên mở to mắt: “Ơ? Tiểu Vũ, mẹ lại thơm thế này?”
Nó nghiêng đầu, dường như đang cố nhớ lại để so sánh: “Kh còn cái mùi phân gà quen thuộc như trước nữa! Thật là dễ ngửi!”
Tiểu Lộ cũng ghé lại gần, cái mũi nhỏ hít thật mạnh, dùng giọng sữa phụ họa: “Thơm thơm! Tiểu Vũ thơm thơm!”
: “...”
Chút ấm áp và mềm mại vừa mới dâng lên đã bị câu nói “mùi phân gà” đ.á.n.h cho tan nát!
Mặt đen sầm lại, cánh tay đang ôm tụi nó hơi siết chặt, bàn tay đang cầm quạt kia cũng chẳng nể tình mà vỗ nhẹ lên cái m.ô.n.g nhỏ vừa tắm xong đang thơm nức của Tiểu Dương: “Tần Tiểu Dương! Con mà còn nói thêm một chữ nữa thì tối nay đừng hòng ăn cơm!”
“Dạ...” Nhóc con lập tức biết ều mà ngậm chặt miệng, nuốt hết những lời còn lại vào trong, chỉ đôi mắt to là vẫn còn láo liên, mang theo chút lém lỉnh và ấm ức.
Hai đứa chắc cũng th hơi buồn chán, cộng với sự thoải mái sau khi tắm và những làn gió mát rượi, cơ thể nhỏ bé bắt đầu ngọ nguậy trong lòng , mí mắt dần nặng trĩu.
Chẳng bao lâu sau, tiếng thở đều đặn, nhỏ nhẹ vang lên, hơi thở ấm áp phả vào da thịt .
Cả hai đứa nhỏ đều đã ngủ .
nhẹ tay quạt, cúi đầu hai thân hình nhỏ bé mềm mại, ấm sực trong lòng .
Ánh nắng phác họa lên hàng l mi dài của chúng, để lại những cái bóng nhỏ trên đôi gò bồng đảo hồng hào.
Tiểu Lộ ngủ say, miệng nhỏ hơi hé mở, lộ ra một chút răng sữa trắng tinh.
Tiểu Dương thì hơi cau mày, cứ như trong mơ vẫn còn đang nghĩ cách để “xưng bá cả làng”.
Đây chính là con của ?
Một cặp song sinh mà đã làm mẹ một cách mơ hồ suốt năm năm ngây dại.
Đầu ngón tay vô thức lướt qua làn tóc tơ của chúng, ép bản thân bắt đầu hồi tưởng lại.
Năm năm qua, trong căn sân nhỏ bé này, dưới mái nhà của Tần Vũ, một “Tiểu Vũ” tâm trí chỉ ba tuổi và cặp nhóc con ba tuổi thực sự này, rốt cuộc đã sống như thế nào?
Chưa có bình luận nào cho chương này.