Mẹ Bán Tôi Làm Vợ, Mẹ Chồng Bán Lợn Cho Tôi Đi Học
Chương 18
đỗ . Câu cứ chạy quanh trong tâm trí hết đến khác, lòng vẫn hết chênh vênh.
Rời xóm Hạnh Hoa, rời xa bà Châu, rời xa Đại Trụ, đến một thành phố xa lạ chẳng quen ai. Con đường trải mắt, mới chợt nhận cũng sợ hãi.
Ngoài cửa sổ tiếng bước chân nhè nhẹ. Đại Trụ đang bửa củi ngoài sân. Từng nhát, từng nhát.
khoác áo bước ngoài: “Muộn thế còn bửa củi làm gì?”
khựng , ngẩng lên : “ ngủ .”
“ cũng sợ ?”
sững , gật đầu: “Sợ.”
bên cửa: “Sợ gì?”
Giọng trầm khàn: “Sợ cô xa ăn quen, ngủ yên, ăn hiếp. Cũng sợ cô lên thành phố , thấy những kẻ nhà quê như chúng quá phèn.”
Sống mũi cay xè: “Triệu Đại Trụ.”
“Hả?”
“ sẽ bao giờ quên .”
, hốc mắt đỏ ửng vẫn nhoẻn miệng : “Thế .”
Gió lùa qua bờ tường, mang theo mùi lúa trổ đòng. Ngay lúc đó, từ hướng đầu làng bỗng vang lên tiếng chó sủa ran. Hết con đến con khác, cắn xé màn đêm tĩnh mịch. Đại Trụ buông rìu, ngó ngoài.
Gợi ý siêu phẩm: Thái Tử Không Cần Ta, Ta Liền Làm Mẫu Phi Của Hắn đang nhiều độc giả săn đón.
Chẳng mấy chốc, bóng lật đật chạy tới, đập cửa nhà họ Triệu ầm ầm: “Bà Châu! Mở cửa nhanh lên! nhà họ Lâm sang báo tin, con Thu bệnh liệt giường , bảo nó về ngay lập tức!”
14
đập cửa một ông chú họ xa sống cùng xóm với nhà đẻ . Chú thở hồng hộc, vành nón ướt đẫm sương đêm: “Triệu Thu, mày vật ở nhà , thằng Diệu Tổ bảo tao sang gọi mày, bảo mày về gấp.”
Bà Châu khoác áo , mặt đanh : “Bệnh gì?”
Chú họ xa ấp úng: “ bảo đau thắt ngực, liệt giường dậy nổi.”
sững giữa sân, tay chân lạnh ngắt. Đại Trụ , khẽ hỏi: “Cô ?”
đáp ngay. Giấy báo nhập học mới về tay, thủ tục chuyển khẩu còn làm xong. cái lúc nước sôi lửa bỏng , nhà đẻ cho sang gọi. dám nghĩ cho khác, những vết thương rách nát suốt bao năm qua ép thể mù quáng nhắm mắt làm theo chữ hiếu.
Bà Châu vặn hỏi: “ rước bác sĩ trạm xá về khám ?”
“Cái …” Chú gãi đầu: “ chạy sang vội quá, rõ nữa.”
“Thế thằng Diệu Tổ tự mời bác sĩ, nửa đêm nửa hôm chú sang gọi Triệu Thu làm gì?”
Chú họ xa cứng họng. Ruột gan chìm dần xuống đáy.
Bà Châu nhà, lấy tờ năm mươi ngàn với gói đường đỏ đưa cho ông chú: “Con Thu về thì cũng đợi trời sáng mới . Đường đêm tối tăm nguy hiểm. Chú cầm tạm tiền về , bảo chúng nó mời ngay bác sĩ trạm xá tới khám. Bệnh thật thì lề mề .”
Ông chú liếc : “Thằng Diệu Tổ dặn dặn bắt cái Thu về bằng .”
Giọng bà Châu đanh : “Mạng quan trọng ép con gái về quan trọng hơn?”
Ông chú đỏ mặt tía tai, cầm tiền chuồn thẳng.
Cổng khóa , ngực tắc nghẹn: “, nhỡ bà bệnh thật thì ?”
Bà Châu : “Bệnh thật thì sáng mai con cùng sang. con tuyệt đối một giữa đêm hôm khuya khoắt.”
Đại Trụ tiếp lời ngay: “ cùng cô.”
Bà Châu gật đầu: “ cũng .”
lắc đầu cản: “Vết thương trán mới lên da non mà.”
“ để đánh lộn, mà để xem cho rõ trắng đen.”
Bà lôi giấy báo trúng tuyển từ đáy tủ , nhét thẳng tay : “Giấu cái túi áo trong, áp sát . Dù cũng rời .”
Cầm tờ giấy tay, lòng quặn thắt.
Trời hửng sáng, chúng lên đường. Đại Trụ mượn xe máy, bà Châu nhờ xe bò nhà thím Mã, thùng xe bò, tay ôm khư khư cái túi vải.
Dọc đường ai một lời. Sương giăng đầy bờ ruộng, khói bếp đằng xa tỏa lên từng vệt mỏng. con đường quen lạ, lòng nặng như đeo đá.
Về đến xóm nhà đẻ. bước sân tiếng lóc om sòm: “Tao uổng công nuôi nó ! Đậu đại học nó lưng ruồng bỏ đẻ ngay!”
Trong sân bu kín . chình ình mép giường, đầu chít cái khăn vải, sắc mặt tuy bợt bạt làm gì đến mức liệt giường dậy nổi.
Lâm Diệu Tổ chầu chực bên cạnh, thấy thò mặt liền xông : “Chị, cuối cùng chị cũng về! Chị mau với , chị nhường suất đại học cho em!”
tưởng nhầm: “Mày cái gì?”
Thằng Diệu Tổ sốt sắng: “Em cũng lên thành phố! Chị đàn bà con gái, học lắm cũng chả để làm gì. Chị đưa giấy báo cho em, em cầm nhập học xong.”
Cả sân im phăng phắc. Mặt Đại Trụ sa sầm xuống. Bà Châu bước tới chắn nửa che cho : “Đại học gọi tên Triệu Thu, chứ ai cầm tờ giấy học.”
Thằng Diệu Tổ trừng mắt lườm bà: “Bà thì cái quái gì? Dân thành phố mặt bà chị , chỉ cần giấy báo trong tay , vác mặt đến nhận.”
Đừng bỏ lỡ: Ngày Ta Nhặt Tấm Mộc Bài Kia, Cả Lâm Gia Đều Im Lặng, truyện cực cập nhật chương mới.
thằng em trai, tự nhiên chẳng thèm nổi cáu nữa. “Lâm Diệu Tổ, mày học xong cấp ba, mày lên đại học thì học cái gì?”
Nó gân cổ cãi: “Em học ! Hơn nữa em con trai, lên đó kiểu gì chả kiếm tiền giỏi hơn chị.”
đập đùi bồm bộp giường: “Thu ơi Thu, vợ sắp cưới em mày nó từ hôn , cả xóm chê nhà . Mày làm chị, thể chỉ khư khư giữ phần .”
bước hẳn nhà: “Nên giả bệnh lừa con về?”
Ánh mắt bà né tránh: “Ai giả bệnh? Tao tức mày đến mức đau thắt ngực, bệnh thì gì?”
thẳng bà : “ con nhường đại học cho thằng Diệu Tổ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.