Mẹ Đợi Con Ở Kiếp Sau
Chương 15:
Cha kh hiểu m chuyện này nên sau khi nghe nói xong, hy vọng đưa An An đến viện phúc lợi tan biến.
Ông cũng tuyệt đối kh thể yên tâm, giao đứa bé cho Lục Uyên, ghét con bé đến tận xương tủy, cho dù đó thật sự là cha ruột của An An.
Cha nhất thời hoang mang kh biết làm gì, về phía Chu Hoài Niên, vẻ mặt gần như tuyệt vọng.
Chu Hoài Niên hết sức cố gắng hạ giọng nói: “Tuy ều kiện của cháu chỉ ở mức bình thường. Nhưng cháu nhất định cũng thể đảm bảo, chi tiêu ăn mặc cơ bản cho An An. Chỉ là cháu đã làm việc ở Thành phố P nhiều năm , khó mà đến nơi khác gây dựng lại từ đầu. Nếu bác và An An kh phiền, sau khi giải quyết xong chuyện của Tiểu Vân, hai ở lại sống với cháu được kh?”
Khuôn mặt cha đau khổ khôn xiết, nhưng dù ân hận đến đâu, rốt cuộc cũng kh còn lựa chọn nào khác.
Tối hôm đó, giao An An và tấm thẻ ngân hàng chứa toàn bộ tiền tiết kiệm cho Chu Hoài Niên.
Linlin
Sau đó lại nói về quê bầu bạn với vợ đã khuất, lo hậu sự cho , sẽ kh ở lại Thành phố P nữa.
Khi đã gửi gắm mọi chuyện xong, cha vẻ mặt đầy hổ thẹn sang hướng phòng ngủ nơi An An đang ở.
Thế nhưng đột nhiên th, cánh cửa phòng ngủ vốn đã đóng, kh biết từ lúc nào đã hé mở một chút, An An cứ thế lặng lẽ đứng ở cửa.
Khuôn mặt vốn ngoan ngoãn nhất giờ đây kh giấu nổi vẻ kinh hãi.
Mắt con bé đỏ hoe, đọng đầy hơi nước. Môi nhỏ kh tự chủ run rẩy, giống như một chú thỏ bị giật .
Con bé lẽ đã kh kìm được mà lén nghe về việc đã đâu và rốt cuộc khi nào sẽ trở về, nhưng lại nghe th lời cha nói sẽ để con bé lại đây một .
Con bé mới bốn tuổi, kh thể nào kh sợ hãi, nhưng bàn tay bé nhỏ gầy guộc, chỉ lặng lẽ nắm chặt góc áo, kh khóc, cũng kh động đậy.
Thậm chí khi cha đột nhiên qua, con bé hoảng hốt theo bản năng, muốn co về phòng đóng cửa lại, giả vờ như kh nghe th gì cả.
Con bé nhát gan, lại quá hiểu chuyện.
Giống như sau khi Chu Hoài Niên đón con bé và cha về, cha thất thần, tâm trí mơ hồ.
Chu Hoài Niên hỏi con bé đã ăn cơm chưa, bụng con bé đã kêu m tiếng , nhưng chỉ dám gật đầu cẩn thận nói: “Ăn ạ.”
lơ lửng giữa kh trung, cố gắng khẽ vuốt đầu con bé, muốn ôm l con bé một lần nữa, nói với con bé đừng sợ hãi, nhưng cuối cùng lại bất lực.
Tối hôm đó, cha ngồi bên giường An An bầu bạn với con bé suốt đêm.
Trước khi An An ngủ, run giọng hỏi con bé: “An An sau này ở lại đây, được kh?”
Bàn tay nhỏ của An An bu thõng trong chăn, đột nhiên nắm chặt l chăn.
Một lúc lâu, nhưng con bé cũng chỉ khẽ khẽ gật đầu: “Vâng. An An sẽ ngoan ngoãn nghe lời, kh đâu cả, đợi ngoại đưa mẹ về.”
Cha đột nhiên quay đầu , ra ngoài cửa sổ tối đen vô tận.
Ông kh kh th, sự sợ hãi trong mắt An An.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trước đây, luôn là thương An An nhất, sợ An An chịu một chút tủi thân nào.
Giờ đây, chỉ là kh còn lựa chọn nào khác.
Sau khi An An ngủ, cha thức trắng đêm.
Ông cứ thế cẩn thận sắp xếp sắp xếp lại cặp sách và quần áo của con bé đã mang tới.
Nửa đêm, đứa trẻ đang ngủ yên trên giường, đột nhiên nói mê đứt quãng.
Trên trán, một mảng mồ hôi nhễ nhại.
“Mẹ ơi, An An đưa chú cảnh sát đến .”
“Mẹ ơi, mẹ…”
“An An , chạy vẫn chưa đủ nh kh…”
Con bé chỉ là kh thể chấp nhận hiện thực, nên vô số lần tưởng tượng rằng, con bé đã dũng cảm cứu được mẹ.
Cặp sách cha cầm trên tay, đột nhiên rơi xuống đất.
lại luống cuống tay chân, ngồi xổm xuống nhặt lên.
Trong đêm dài giữa mùa hè, từng giọt mồ hôi lạnh lớn trên trán , lặng lẽ nhỏ xuống.
Đôi mắt đã thức đến đỏ ngầu.
Sáng hôm sau, cha vẫn tr thủ lúc An An chưa tỉnh giấc, rời khỏi phòng ngủ.
Khi bước ra khỏi cửa phòng ngủ, An An dường như đang ngủ say trên giường, lại mở mắt ra.
Đứa trẻ nhẹ nhàng xuống giường, theo sau lưng cha .
Cho đến khi cha bước ra khỏi cửa hành lang, An An đứng bên trong cửa, cha ra, kh theo nữa.
Mắt con bé đỏ hoe, khuôn mặt nhỏ khẽ run rẩy, dường như là đang khóc, nhưng cố gắng kh phát ra tiếng.
Từ nhỏ đến lớn, con bé đều do và cha chăm sóc.
Con bé kh thể nào kh sợ hãi, khi bị bỏ lại một ở đây.
Nhưng lẽ con bé cũng biết, cha làm như vậy nhất định là kh còn lựa chọn nào khác.
Cha bước ra khỏi cửa hành lang, khi chuẩn bị vào thang máy, đứng lại một lúc bên ngoài cánh cửa thang máy đã mở.
Chưa có bình luận nào cho chương này.