Mẹ Đợi Con Ở Kiếp Sau
Chương 24:
Vô số lời muốn nói, kh còn cơ hội để mở miệng nữa.
Cặp mẹ con đang ôm nhau đó, dần dần biến mất khỏi tầm mắt ta.
Lục Uyên cuối cùng, khó nhọc và nặng nề, từng bước một, lùi về lề đường.
Dòng xe cộ tạm thời ngừng lại, nh chóng lại lưu th bình thường.
Gió cuốn những chiếc lá mùa thu đầu tiên, vội vã lướt qua trước mặt ta.
Giống như yêu từng tr cãi kh ngừng với ta suốt năm năm, đột nhiên, đã vĩnh biệt ta.
Còn ta, đến cầu xin cái c.h.ế.t cũng kh được.
Lục Uyên ngơ ngẩn lên kh trung, đáy mắt, kh còn sót lại nửa ểm ánh sáng nào.
ta muốn khóc, nhưng kh còn nước mắt.
ta biết rõ, ta sẽ sống kh bằng chết, sống hết quãng đời còn lại.
Ngoại truyện An An
Chú Chu dẫn con vội vàng Nam Thành suốt đêm.
Linlin
Con lờ mờ nghe th, trong ện thoại, cảnh sát nói với chú , ngoại con suýt nữa g.i.ế.c .
thể chứ?
Ông ngoại của con, luôn là hiền lành tốt bụng nhất, giống hệt mẹ của con.
Ồ, mẹ của con, mẹ vẫn chưa về.
Tối hôm đó mẹ gọi con gọi cảnh sát, nhưng mẹ lại nằm ngủ bên vệ đường.
Con gọi mẹ lâu, mẹ vẫn kh nhúc nhích.
Khi cô cảnh sát đưa con , con đã nhờ cô đưa mẹ con về nhà nữa.
Cô đã đồng ý, nhưng con lại kh bao giờ gặp lại mẹ con nữa.
Ông ngoại nói với con rằng, mẹ đã đến một nơi xa để nhận vụ án .
Haizz, mẹ luôn bận rộn như vậy.
Vậy thì, con đợi thêm một chút nữa vậy.
Mẹ vất vả lắm, An An ngoan ngoãn nghe lời.
Con theo chú Chu đến Nam Thành, th ngoại nằm yên trên giường bệnh.
Họ quả nhiên là lừa con, ngoại con làm gì biết g.i.ế.c đâu.
Giết là tù, ngoại con kh tù.
Nhưng con vẫn bị dọa cho giật , vồ tới, ôm chặt l .
Giữa đêm khuya, đột nhiên hỏi con: "An An, con muốn gặp bố con kh?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Con nghĩ một lát, lắc đầu mạnh.
Con chưa từng gặp bố của con.
Nhưng con nghe khác nói, bố của trẻ con, chính là chồng của mẹ.
Con nhiều lần nghe th, mẹ nói chuyện ện thoại với chồng của mẹ.
Mẹ luôn trốn con, nhưng con cũng lén lút nghe trộm.
đàn đó hung dữ, kh thích mẹ.
Trong ện thoại ta luôn cãi nhau với mẹ, nói về việc ly… gì đó.
Con kh hiểu rõ lắm, nhưng những kh thích mẹ đều là xấu.
Cho nên, con kh muốn gặp ta, cũng kh muốn ta làm bố của con.
Con vẫn biết được bố con là ai.
Con th, đàn tên Lục Uyên đó bị bệnh .
Ông ta dường như bị bệnh nặng, m lần ngất xỉu được đưa vào phòng cấp cứu.
Con đứng ngoài cửa phòng bệnh ta mặt mày tái nhợt, vội vàng gọi con, lại vội vàng muốn xuống giường.
Con vội vàng quay đầu lại, chạy về phòng bệnh của ngoại.
Con đâu cố ý xem ta, con chỉ là vô tình ngang qua đó thôi.
Sức khỏe ngoại dần tốt hơn, trường mẫu giáo của con cũng sắp khai giảng .
Ngày xuất viện, chuẩn bị đưa con về nhà.
Con ở trên hành lang bệnh viện, nghe th đàn đó gọi ện thoại.
Ông ta sốt ruột nói: "Đoạn ghi âm cuộc gọi trong tay , là của đêm vợ gặp nạn. thể chứng minh, Lâm Hổ kh hoàn toàn kh tỉnh táo. muốn tố cáo ta cố ý g.i.ế.c ..."
Con nghe kh hiểu rõ lắm, ta đang nói gì. Vợ của ta, kh mẹ của con ? Gặp nạn, là ý gì?
Khi con định rời , nghe th giọng ta đột nhiên trở nên kích động: "Lâm Hổ c.h.ế.t ? thể chứ?"
Con ở bên ngoại, rời khỏi bệnh viện.
Một đêm nọ, con và ngoại cùng xem TV.
Trên bản tin, một cô mặc quần áo của trong tù.
Con th cô hơi quen.
Nghĩ một lát, cuối cùng con cũng nhớ ra.
Đêm mẹ biến mất, một cô đã mời mẹ ăn cơm, nói là cảm ơn mẹ.
Dường như, chính là cô trong TV này.
Con th, ngoại chăm chú TV, mắt đỏ hoe.
Chưa có bình luận nào cho chương này.