Mẹ Ép Tôi Bán Nhà Lo Tiền Cưới Cho Em Họ
Chương 5: 5
Khoảng thời gian này vẫn luôn tập gym ở Hàng Thành, còn thuê huấn luyện viên tán đả riêng, chính là để đợi tới lúc tự tìm đến cửa, để thể phát tiết hết oán khí chất chứa trong lòng bao nhiêu năm qua.
Th động thủ với , mẹ lại ngồi phịch xuống đất bắt đầu khóc lóc như đám ma: “Ngôn Tâm, con bị làm vậy! Trước đây con đâu như thế này! Đây là của con mà.”
trợn mắt, bắt chéo chân ngồi xuống sofa: “Con còn chưa đ.á.n.h c.h.ế.t ta mà mẹ đã bắt đầu khóc tang , là quá sớm kh?”
Mặt mẹ đỏ lên: “Ngôn Tâm, chắc c là áp lực c việc của con quá lớn , mẹ kh trách con...”
“Con đưa tiền bán nhà cho mẹ, Tiểu Chiêu kết hôn đó! Con kh thể trơ mắt em trai kh cưới được vợ chứ.”
Mẹ kh nhắc đến thì còn đỡ.
Hễ nhắc tới hai chữ em trai là lại là nỗi đau bao năm qua kh thể nào bu bỏ.
Khi đứa trẻ bị dẫn sinh ra ngoài, nhỏ bé vừa mới thành hình , chính tay đã mặc quần áo cho nó.
Cũng là chính tay giao nó cho bác sĩ.
Cuối cùng em ruột của lại trở thành rác thải y tế.
Còn mẹ thì chỉ lo an ủi Vương Chiêu.
Đến ngày xuất viện sau ca phẫu thuật dẫn sinh còn nấu cơm cho Vương Chiêu.
Bây giờ lại còn bắt bỏ tiền cho cái gọi là em trai kết hôn nữa !?
“Muốn l tiền bán nhà của à?”
“Được thôi, m tìm một đại diện hỏi bố thử xem đồng ý đem số tiền đó cho Vương Chiêu cưới vợ hay kh, quay lại nói cho biết là được.”
phản xạ ều kiện nói: “Bố mày c.h.ế.t , bọn tao đâu mà hỏi?”
lập tức đáp trả: “Ông tìm thì chẳng hỏi được ?”
Lúc này mới hiểu ra, lại giơ tay định đ.á.n.h .
“Ông thử xem, nếu muốn cả nhà cùng xong đời thì cứ thử đ.á.n.h một cái xem.”
Mẹ bảo trước, để bà ở lại khuyên thêm.
“Ngôn Tâm, con đừng thái độ như thế với con, như vậy tổn thương lòng lớn lắm.”
cau mày mẹ : “Mẹ còn chưa ? Mẹ nói tám trăm câu thì con cũng kh thể đưa tiền cho mẹ đâu, đó là nhà của bố con, viết tên cũng là tên con, sau này mẹ già thì nghĩa vụ phụng dưỡng cơ bản con vẫn sẽ làm, nhưng mẹ muốn con nuôi em trai với cháu trai của mẹ thì sớm c.h.ế.t cái ý nghĩ đó .”
“Tao là mẹ của mày! Mày nói chuyện với tao như vậy ? Tao nuôi mày lớn bằng từng ngụm sữa, mày đối xử với tao như thế à?”
Nếu kh lúc này mẹ còn tỉnh táo, thật sự sẽ tưởng bà bị lẫn tuổi già .
“Con là do bà nội cho uống từng ngụm sữa bột mà lớn lên, sữa bột đều là bà nội mua, cũng là bà nội từ nhỏ nuôi con lớn, mẹ à, mẹ bị bà nội nhập hồn ? Mẹ quên hết sữa của mẹ đều cho Vương Chiêu uống à?”
Th kh mắc bẫy, mẹ tức đến nghiến răng: “ mặc kệ! Chuyện này mày nhất định lo!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/me-ep-toi-ban-nha-lo-tien-cuoi-cho-em-ho/5.html.]
bộ dạng cố chấp u mê của mẹ , hạ một quyết tâm.
Nếu kh thể vứt bỏ được đám keo da ch.ó này, vậy thì tìm thể quản được bọn họ.
vừa tẩy trang vừa tháo trang sức trên ra.
Để về tham gia hội nghị giao lưu lần này, đã đập hết tiền tiết kiệm nhiều năm qua vào đống trang phục và đồ đeo trên .
“Con thật sự kh tiền, tiền của con đều mua m món trang sức này hết ... nếu đồng nghiệp của con đã báo tin cho mẹ , chắc hẳn mẹ cũng biết con được thăng chức đúng kh? Con kh đầu tư cho bản thân thì biết làm , ra ngoài là sẽ bị ta coi thường.”
ở ngay trước mặt mẹ , bỏ toàn bộ trang sức vào két sắt.
Mã số cũng chẳng hề tránh bà.
chỉ muốn xem thử, vì đứa em trai kia, bà chịu liều tới mức nào.
“Đống trang sức này đáng giá bao nhiêu?”
“Cũng chỉ m trăm nghìn thôi, được , con đưa mẹ một thẻ phòng, mẹ đừng nhắc chuyện Vương Chiêu kết hôn nữa, chúng ta vẫn là mẹ con.”
Mẹ nuốt nước bọt, nhận l thẻ phòng.
Chỉ là đôi mắt , thế nào cũng kh rời khỏi cái két sắt được.
Sáng hôm sau đến c ty trước, trực tiếp tìm đồng nghiệp đã tiết lộ tin tức của .
“Địa chỉ của là cô nói cho mẹ biết?”
Hà Dao và bất hòa đã lâu.
Chúng cùng vào c ty một lúc, nhưng thành tích của lúc nào cũng tốt hơn cô ta, lãnh đạo cũng tin tưởng hơn.
Chỉ là kh ngờ lần này cô ta lại biết rõ hội nghị quan trọng mà còn kh biết nặng nhẹ như vậy, gây phiền phức cho .
Nếu kh Vu Mạn giúp ngăn lại, c việc của đã bị ảnh hưởng .
Hà Dao th bình an vô sự: “ thế? Phất lên đến mẹ ruột cũng kh nhận à?”
“Loại như cô mà cũng thể thành c thì mới lạ đ, còn chẳng biết dùng thủ đoạn gì mới lên được làm phụ trách chi nhánh, chắc là dựa vào trẻ đẹp mà ngủ lên đó đúng kh?”
kh biểu cảm gì, ấn đầu Hà Dao dúi thẳng vào bể cá trên bàn cô ta: “Sáng nay kh đ.á.n.h răng à? Miệng thối thế, kh l một chút văn minh nào à, làm mà kh đ.á.n.h răng.”
Hà Dao giãy giụa kh thoát, bị ấn c.h.ặ.t xuống.
Đồng nghiệp th vậy cũng kh dám tới can ngăn.
Đúng lúc đó ện thoại nhận được tin n từ quản lý khách sạn, nói th cầm đồ rời .
kéo Hà Dao đang nhếch nhác lên: “Đi thôi, tới đồn c an, nghi cô và cấu kết với nhau trộm cắp tài sản giá trị của .”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.