Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mẹ Sói Báo Thù

Chương 5:

Chương trước Chương sau

5

Xuống núi, ta lợi dụng màn đêm, lặng lẽ lẻn vào làng.

Vì trước giờ ta luôn ngoan ngoãn ở trên núi, chưa từng vào làng, nên dân làng hoàn toàn kh phòng bị gì.

Ta len lỏi qua những con đường nhỏ, dựa vào mùi còn sót lại của bọn nhóc khốn kia, nh đã khóa được tất cả mục tiêu, ghi nhớ vị trí nhà chúng.

Vài ngày tiếp theo, ta âm thầm quan sát cuộc sống của từng đứa, nhà m , cha mẹ đâu, khi nào rời nhà.

Mọi th tin cơ bản đều được nắm rõ.

Sau khi đã xác định thứ tự báo thù, ta tìm một đống củi ẩn .

Sáng hôm sau, khi lớn trong làng đã ra đồng làm việc, ta chui ra, lặng lẽ tiến vào nhà một đứa.

Qua quan sát trước đó, ta biết cha mẹ nó sẽ ra đồng, trong nhà chỉ còn một .

Sau khi chắc c xung qu kh nguy hiểm, ta bước vào sân, th nó đang hành hạ một con mèo.

Con mèo mới sinh kh lâu, đang thong thả qu sân, chẳng hề trêu chọc gì nó.

Vậy mà khi th mèo, mắt nó lập tức sáng lên.

Nó tiến lại muốn bế, nhưng mèo sợ lạ nên tránh .

Nó lại thử bế lần nữa, mèo lại né.

Hai lần như vậy, nó tức giận.

Ánh mắt nó lóe lên tia hung dữ, chằm chằm vào chú mèo nhỏ, nhặt một cây gậy to bằng bắp tay, kh chút do dự vụt mạnh xuống.

Mèo vốn nh nhẹn, đến cả loài sói chúng ta cũng ghen tị, nhưng con mèo này mới sinh, chưa học được m kỹ năng.

Cây gậy lại dài, nên chưa chạy được bao xa, mèo đã bị vụt trúng, “meo” lên một tiếng t.h.ả.m thiết.

Chỉ cần nghe tiếng kêu , ta đã biết nó đau đớn đến mức nào.

Thằng bé này tuy chưa lớn, nhưng sức lực cũng đủ khiến ngay cả ta, nếu bị đ.á.n.h trúng, cũng kh chịu nổi.

Con mèo bị đ.á.n.h ngã xuống, nằm run rẩy, cố gắng đứng lên nhưng kh thể, chỉ thể nằm đó rên rỉ “meo meo” yếu ớt, khiến ta đau lòng.

Nhưng nó chẳng quan tâm.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

mèo bị đ.á.n.h đến kh đứng nổi, nó chậm rãi bước tới, nói:

“Đồ r con, tao muốn bế mày là phúc cho mày. Dám kh cho tao bế? Xem tao giẫm c.h.ế.t mày.”

Nó giơ chân lên định giẫm.

Lúc nãy, khi nó đ.á.n.h mèo, ta chưa kịp ra tay, vì khi ta vào, cây gậy đã gần như vụt xuống.

Nhưng giờ, ta hoàn toàn thể cứu chú mèo này.

Ngay khi chân nó sắp giẫm xuống, ta lao đến, húc mạnh khiến nó ngã nhào.

“Cái gì vậy, đau c.h.ế.t mất!”

Tình huống khẩn cấp, ta kh dùng toàn lực, nên nó chỉ ngã, chậm rãi bò dậy, phủi bụi, quay sang ta:

“Chó nhà ai? Dám húc tao à? Muốn c.h.ế.t hả? Tao kh những đ.á.n.h c.h.ế.t mày, còn lột da ăn thịt!”

Nó vừa quát vừa định nhặt cây gậy lên đ.á.n.h ta.

Ta liền ngoạm l cây gậy, quăng sang một bên, mắt dán chặt vào nó.

kẻ đã g.i.ế.c con ta, ánh mắt ta lạnh lẽo, răng n lộ ra.

Lúc này nó mới nhận ra kh ổn:

“Mày kh chó… mày là sói!”

Biết ta là sói, nó hoảng loạn, chân run lẩy bẩy:

“Cứu! sói! Cứu với!”

Nó hét khản cả giọng, nhưng dân làng đều ra đồng, chẳng ai nghe.

Kh th ai đến cứu, nó bắt đầu van xin.

Ta kh để tâm, lao đến, răng sắc xuyên qua cổ nó, kết thúc mạng sống của nó.

đứa trẻ nằm bất động dưới đất, ta kh kìm được nước mắt.

Kẻ g.i.ế.c con ta bốn, đây mới chỉ là đứa đầu tiên.

Yên tâm , con của ta… mẹ sẽ cho từng đứa xuống địa ngục.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...