Mệnh Định Chi Nhân Của Ta Thật Lắm Lời
Chương 4:
Đại ca sợ hai bọn ta quậy phá, để Mặc Thư tr chừng xe ngựa, còn bản thân theo hai bọn ta cùng dạo chơi.
Đích tỷ th cái gì cũng lạ lẫm, mua cái này một ít, cái kia một ít, thuyền phu mà tặc lưỡi.
"Các tiểu thư từ phương Bắc tới à, cái gì cũng mua thế kia."
Đích tỷ chẳng thèm để ý đến , dù trước khi lên thuyền đã bao trọn một ngày, dẫn bọn ta chơi tùy thích.
Mãi đến hoàng hôn, đích tỷ mới lưu luyến kh rời bảo thuyền phu đưa bọn ta về bến.
"Nếu kh thời gian kh chờ , ta nhất định dạo chơi cho đủ ba ngày."
Đích tỷ xưa nay nói được làm được, tỷ xuống thuyền liền bao tiếp thuyền phu thêm hai ngày nữa, bảo dẫn bọn ta thưởng ngoạn phong cảnh Giang Nam.
Thuyền phu cười đến mức kh khép miệng lại được, c.ắ.n thử miếng bạc vụn mà đích tỷ đưa cho.
"Được, được, kh cần nhiều đến thế đâu."
"Kh ."
Ta và đích tỷ tay kh xuống thuyền, Đại ca và thuyền phu lỉnh kỉnh khiêng bao nhiêu hộp lớn hộp nhỏ phía sau bọn ta.
Đại ca tội nghiệp của ta, đôi bàn tay đến kiếm còn chưa cầm bao giờ, giờ bị những cái hộp này thắt cho đỏ ửng lên .
Đêm đến, bọn ta tìm một khách ếm tốt một chút, đặt m căn phòng thượng hạng.
M món đồ chơi mới lạ mà đích tỷ mua đều đã được đóng gói để trên xe ngựa cho thị nữ tr coi
Đại ca đau lòng đống sách của , bắt thị vệ khiêng từng rương từng rương vào phòng .
Cái dáng vẻ cẩn thận đó, ai kh biết chắc còn tưởng bên trong đựng bảo vật vô giá gì kh bằng.
Đêm khuya, ta và đích tỷ ngủ cùng một giường.
Ta từ nhỏ thính giác đã nhạy, chỉ cần tiếng động nhỏ là kh ngủ được. Phòng bên cạnh truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, mà phòng bên cạnh chính là nơi Đại ca ở.
"Tỷ tỷ, phía Đại ca biến."
Ta lay tỉnh đích tỷ đang ngủ say.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận th báo sớm nhất nhé!
Đích tỷ dụi mắt, lắng tai nghe kỹ, trong mắt lập tức tỉnh táo hẳn lên, cầm l chiếc roi để bên cạnh về phía cửa. Ta đành ngồi dậy, khoác thêm áo ngoài, cầm theo áo choàng theo tỷ ra ngoài.
Tỷ nh quá, đến cả áo ngoài cũng chưa kịp mặc.
"Dám nhắm vào ta, gan kh nhỏ nhỉ!"
Chỉ nghe th trưởng tỷ quát một tiếng, phòng bên cạnh vang lên tiếng bình bịch loảng xoảng, chẳng m chốc đã khôi phục lại sự yên tĩnh.
Tiếng náo loạn này đương nhiên làm kinh động đến những vị khách khác trong khách ếm. tò mò, thắp nến qua khe cửa xem náo nhiệt.
Ta vội vàng tiến lên khoác áo choàng cho đích tỷ đang đầy vẻ giận dữ. D tiết của nữ t.ử là quan trọng, kh thể để ngoài th được.
Kẻ bị tỷ quất ngã lăn quay dưới đất than vãn đầy ấm ức.
"Biết trong rương toàn là sách rách thì ta ăn trộm cái rắm !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/menh-dinh-chi-nhan-cua-ta-that-lam-loi/chuong-4.html.]
"Chưa th quý c t.ử nào coi trọng sách đến mức này bao giờ!"
Tiểu nhị xách đèn l.ồ.ng lên lầu, cầm dây thừng trong tay trói nghiến hai tên đó lại.
"Sáng sớm mai tiểu nhân sẽ giải hai tên này lên quan, mời khách nhân cứ việc nghỉ ngơi."
Tiểu nhị làm việc xong, ngáp một cái, vẻ mặt nịnh nọt.
Đại ca vẫn chưa tỉnh, đích tỷ liếc mắt một cái sắc lẹm, hai tên kia liền liên tục xin tha.
"Nữ hiệp, nữ hiệp, vị c t.ử kia chỉ là trúng t.h.u.ố.c mê thôi, muộn một chút tự khắc sẽ tỉnh."
Lúc này đích tỷ mới xua tay để tiểu nhị đưa ra ngoài.
"Mọt sách, cứ để nhận một bài học mới biết thế gian hiểm ác."
Đích tỷ bật cười, chỉ vào Đại ca đang ngủ say sưa mà cười kh ngớt.
Tỷ còn bày trò nghịch ngợm, gọi Mặc Thư dậy, chuyển những chiếc rương đựng đầy sách của Đại ca lên xe ngựa.
Sáng sớm ngày hôm sau, Đại ca tỉnh dậy bắt đầu lục tung phòng bên cạnh, đích tỷ bị làm cho tỉnh giấc, ngáp ngắn ngáp dài.
"Sách của ta đâu ! Mất sạch !"
Đại ca vốn luôn ềm tĩnh trước mọi việc giờ đây phát ra tiếng kinh hô hiếm th ở phòng bên cạnh.
Sau khi Mặc Thư chuyển sách xong thì ngủ luôn trên xe ngựa để c sách, kh hề lên lầu, Đại ca đành gõ cửa phòng bọn ta.
Khi ta mở cửa, đúng lúc nghe th m vị khách ngang qua đang trò chuyện với bạn đồng hành.
"Bọn tặc nhân đáng ghét, đến sách cũng l trộm."
Đại ca mặt đầy vẻ kh còn thiết sống nữa.
"Cho nên, đêm qua bọn chúng đã trộm sách của ta cùng với cả Mặc Thư luôn ?"
Ta đang định giải thích thì đích tỷ đã nh miệng nói trước:
"Cho coi nó như báu vật này, kh trộm của thì trộm của ai ai."
Nói xong tỷ liền kéo ta xuống lầu, chẳng thèm để ý đến Đại ca đang mất hồn mất vía ở phía sau.
Cũng may là Mặc Thư th bọn ta xuống lầu mà kh th chủ t.ử nhà đâu, vội vàng đón.
Chắc là ta đã giải thích rõ ràng với Đại ca , lúc Đại ca xuống lầu bước chân đã nhẹ nhàng hẳn, ngang qua đích tỷ còn thấp giọng mắng một câu "nghịch ngợm", nói xong liền vui vẻ chạy lên xe ngựa xem sách.
6
Du thuyền được ba ngày, đích tỷ mới nhớ ra chính sự của chuyến Giang Nam lần này.
Tỷ l cớ thăm trong tộc để xuống Giang Nam, đương nhiên bọn ta gặp tộc nhân.
Cha xuất thân vừa học vừa làm ruộng, tộc nhân Lâm gia phần lớn cư ngụ ở thôn quê.
Đi ngang qua một cánh rừng, trong đầu ta lại âm th truyền đến.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.