Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mệnh Khuyết Tài Vận Thì Đã Sao? Gả Cho Người Thừa Kế Giàu Nhất Liền Khí Vận Nghịch Thiên!

Chương 462: Từ nay về sau, Lam Thải do tôi bảo kê

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tư Minh mặc dù , lời chị gái vẫn .

“Chị ơi, chị định giúp tìm ?” Tư Minh , cũng thể .

Cẩm Triều Triều gật đầu: “ lớn chúng , mấy đứa trẻ con các em ở trong phòng chạy lung tung, bên ngoài buổi tối an , nếu các em lạc đường, tìm các em nữa.”

Cô nhấn mạnh: “ gây thêm rắc rối cho .”

Tư Minh gật đầu, Mộc Xuyên cũng ngoan ngoãn đồng ý.

Quý Uyển Nhu phái bộ nhân viên thể phái .

Bọn họ cưỡi ngựa tìm kiếm theo hướng Lam Thải chỉ.

Trời càng lúc càng tối, hàn khí trong khí cũng ngày càng nặng.

Cẩm Triều Triều khoác áo choàng, cưỡi ngựa song song với Phó Đình Uyên.

minh châu trong tay cô tỏa ánh sáng, chiếu sáng một phạm vi nhỏ xung quanh.

Tìm một vòng thấy, đó tản tìm.

Thậm chí gặp ai cũng hỏi thăm, kết quả chẳng thu hoạch gì.

tìm kiếm suốt một đêm.

Cho đến khi trời sáng, Cẩm Triều Triều và Phó Đình Uyên mới phong trần mệt mỏi trở về.

Lam Thải lo lắng cả đêm ngủ, thấy trở về, bé lập tức tiến lên hỏi: “ tìm thấy chú nhỏ em ?”

thấy!” Cẩm Triều Triều lắc đầu.

Phó Đình Uyên với khuôn mặt lạnh lùng : “Em đừng vội, lẽ làm chuyện quan trọng, sẽ sớm trở về thôi.”

Lam Thải cũng hy vọng như .

trạng thái chú nhỏ lúc đó kỳ lạ.

Tại chú , và tại đột nhiên chạy ngoài?

……

Quý Uyển Nhu thấy Cẩm Triều Triều đầy hàn khí, vội vàng bưng gừng đến cho cô: “Em cũng thật , cứ để nhân viên tìm . theo mệt mỏi cả đêm, cái Lam Thải đáng để em đối xử như .”

Cẩm Triều Triều , trả lời câu hỏi, mà dịu dàng lên tiếng: “ , em vẫn buồn ngủ. Chị Uyển Nhu, nhà chị việc, lát nữa chị và Đình Uyên cùng đưa bọn trẻ về . Em đợi Lam Thải tìm thấy chú nhỏ mới về.”

Phó Đình Uyên lịch trình công việc, thể chậm trễ thêm.

Quý Uyển Nhu thấy khuyên Cẩm Triều Triều, đành thở dài Phó Đình Uyên: “ cũng quản vợ !”

Phó Đình Uyên mỉm cưng chiều: “Cô , tính toán riêng . Lát nữa chúng về , để cô , .”

Quý Uyển Nhu chậc một tiếng: “ cứ chiều hư em !”

Mặc dù ngoài miệng .

ngưỡng mộ cách chung sống hai , lúc cần ngọt ngào thì rải đường khắp nơi.

Lúc chia xa, cũng hề dây dưa lề mề.

Buổi trưa.

Quý Uyển Nhu dẫn theo bảo mẫu, cùng Phó Đình Uyên và bọn trẻ lên máy bay riêng rời .

Bên phía Cẩm Triều Triều sắp xếp tiếp tục tìm kiếm Lam Kinh Hòa.

Trong thời gian , Lam Thải luôn cô giữ bên cạnh chăm sóc.

Hai ngày , Lam Kinh Hòa vẫn bặt vô âm tín.

Cẩm Triều Triều đành chọn cách báo cảnh sát.

khi báo cảnh sát, cảnh sát điều động máy bay lái quét ảnh nhiệt, rà soát kỹ lưỡng bán kính vài chục dặm, vẫn tìm thấy Lam Kinh Hòa.

Cuối cùng cảnh sát gọi Cẩm Triều Triều và Lam Thải đến văn phòng chuyện.

“Theo tình hình hiện tại, chắc chắn dữ nhiều lành ít .” Cảnh sát .

Lam Thải lắc đầu tin: “Chú nhỏ cháu võ công lợi hại, chú thể c.h.ế.t .”

Cẩm Triều Triều : “ dùng hệ thống camera giám sát tìm thử xem, nơi khác.”

Cảnh sát giải thích: “Chúng dùng hết cách trong thẩm quyền , tra dấu vết sử dụng căn cước công dân, thậm chí các nhà ga, sân bay lớn đều bóng dáng .”

Từ đồn cảnh sát bước .

Cẩm Triều Triều Lam Thải: “ mấy ngày , vẫn tìm thấy, lời cảnh sát em cũng đấy, thể gặp tai nạn.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/menh-khuyet-tai-van-thi-da--ga-cho-nguoi-thua-ke-giau-nhat-lien-khi-van-nghich-thien/chuong-462-tu-nay-ve--lam-thai-do-toi-bao-ke.html.]

Nơi nhiều sói, thậm chí còn hổ báo xuất hiện.

Võ công lợi hại đến , cũng thể gặp chuyện may.

Lam Thải cúi đầu, nước mắt lưng tròng, cuối cùng nhịn đưa tay áo lên lau loạn xạ.

Cẩm Triều Triều cũng hết cách, nghĩ một ý : “Thế , chị bảo ở đây tiếp tục tìm kiếm chú em, em theo chị về nhà . Đợi tìm thấy , em gặp .”

Lam Thải đồng ý, cũng từ chối.

lóc chạy về chiếc lều mà chú từng ở.

Hôm nay trời râm mát, trong lều lạnh lẽo, căn phòng tối om, lâu ngày ở, còn một mùi ngột ngạt.

bé bước đến rương, cầm lấy thanh kiếm Phương Phi chú nhỏ.

bé nhớ chú nhỏ từng , kiếm thuật tổ tiên họ Lam thiên hạ vô địch, tổng cộng hơn một trăm cuốn kiếm phổ, kiếm quyết cốt lõi gồm 18 chiêu.

Chỉ khi luyện mười tám chiêu , mới thể luyện kiếm phổ.

Hơn một trăm cuốn kiếm phổ , chỉ cần học bất kỳ cuốn nào, cũng đủ để xông pha giang hồ, trở thành thiên hạ nhất kiếm.

Nổi tiếng nhất trong các tổ tiên Lam thị sơn trang, từng gây chấn động võ lâm, thiên hạ nhất kiếm danh chính ngôn thuận.

mấy trăm năm trôi qua, chiêu cuối cùng trong kiếm quyết cốt lõi Lam thị, ai học . Dẫn đến hơn một trăm cuốn kiếm phổ , cuốn nào thể mang dùng .

bé đang nghĩ, lẽ chú nhỏ ông nội lừa, ông nội cụ cố lừa.

Nhà họ Lam căn bản từng huy hoàng, cũng từng thiên hạ nhất kiếm.

Bọn họ chỉ một thế gia võ thuật bình thường, cũng truyền thừa nào đáng tự hào.

Cái danh thiên hạ nhất mà chú nhỏ theo đuổi, càng tồn tại.

Thời đại ngày nay, vũ khí lạnh lợi hại đến , thể mạnh hơn vũ khí nóng.

Lừa , tất cả đều lừa .

Cẩm Triều Triều đuổi theo đến cửa lều, thấy Lam Thải dùng kiếm c.h.é.m bàn ghế, cô bước tới ngăn cản.

Đợi bé trút giận xong.

Cẩm Triều Triều mới bước lều, với bé: “Em cũng đừng bi quan, chỉ cần thấy t.h.i t.h.ể chú em, thì thể c.h.ế.t. Dù cũng luyện võ, lợi hại thế nào, em rõ nhất.”

Lam Thải như vớ cọng rơm cứu mạng, lập tức bỏ kiếm xuống, ôm lấy cánh tay Cẩm Triều Triều lớn: “Chú em lợi hại, chắc chắn c.h.ế.t, em chú sẽ c.h.ế.t .”

Cẩm Triều Triều bé ôm bất ngờ, một lúc bình tĩnh , cô vỗ vai bé an ủi: “ , sẽ c.h.ế.t.”

Lam Thải dần bình tĩnh .

những món đồ thuộc về chú trong phòng, dường như hạ quyết tâm: “Em sẽ về cùng chị.”

Cẩm Triều Triều thở phào nhẹ nhõm: “! em thu dọn đồ đạc , sáng mai chúng lên đường.”

Lam Thải trịnh trọng gật đầu.

Tối hôm đó, Lam Thải thu dọn xong thứ, ngủ trong chiếc lều mà chú từng ở.

Đêm khuya tối đen như mực, vạn vật tĩnh lặng.

Một bóng đen, sột soạt lẻn lều.

Bóng đen giường lâu, khi trời sắp sáng, mới đường cũ biến mất.

Sáng sớm hôm .

Cẩm Triều Triều đưa Lam Thải trở về Phó phủ.

Tư Minh chị gái đưa Lam Thải về, còn gây gổ với Lam Thải nữa.

Thậm chí khi gặp chuyện, sẽ ưu tiên chăm sóc Lam Thải.

Bởi vì , những chị gái đưa về, mỗi đều quan trọng với chị .

, những quan trọng với chị gái, đối với cũng quan trọng như .

từng thề.

Bảo vệ chị gái, đồng thời cũng bảo vệ những thứ chị bảo vệ.

Mộc Xuyên vẫn ngơ ngác, nhịn phàn nàn: “ chị đưa về, chẳng đáng yêu chút nào.”

Tư Minh tát một cái đầu : “ dám nghi ngờ quyết định chị gái ?”

“Tớ dám!” Mộc Xuyên cầu xin tha thứ.

Tư Minh lớn: “Từ nay về , Lam Thải do bảo kê.”

Mộc Xuyên: “…???”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...