Mệnh Lệnh Cuối Cùng
Chương 14:
còn nghe th ta lầm bầm: “Tạ Dực Châu làm thể xem thứ này được? ta chắc c đang che giấu bí mật gì đó!”
cũng liếc qua ện thoại của Tạ Dực Châu, chỉ th đang xem 'tiểu thuyết cấm' một cách say sưa, tràn ngập các động từ, từ ngữ nhạy cảm và thán từ.
vội vàng giật l ện thoại của .
Xung qu vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc.
“Cô ta dám giật ện thoại của đại thiếu gia?”
Tiêu , phút chốc kích động thuận tay quá, quên mất đây là đang ở bên ngoài!
Đúng lúc này, Tạ Dực Châu trở nên tinh r, tay đặt lên vai , khóe môi cong lên một cách lười biếng và quyến rũ: “Giận vì lạnh nhạt với em à? Đi thôi, vào trong thư giãn một lát với .”
Mọi lúc này mới vội vàng quay , kh dám loạn.
thở phào nhẹ nhõm, đúng là 'tiểu thuyết cấm' kh xem uổng phí mà.
Chúng vào phòng khách.
khóa cửa, nhỏ giọng nói với Tạ Dực Châu: “Nếu còn xem thứ đó nữa, sẽ kh bao giờ cho xem ện thoại nữa đâu.”
Tạ Dực Châu: “ chỉ muốn học hỏi thêm chút thôi... Ơ? Em nói cả đời ư?”
Mắt sáng rực lên: “Nói nhé, cả đời ở bên cạnh , kh được nuốt lời đâu đ.”
: “...”
“Đừng nói chuyện này nữa. đến thư phòng của Tam Thúc, ở lại đây. Nếu ai gõ cửa, cứ bảo họ cút .”
Tạ Dực Châu lập tức căng thẳng: “Kh được, kh muốn xa em. Ở đây toàn là kẻ xấu, xa em sẽ kh bảo vệ em được. Em đừng tìm chứng cứ gì nữa, c ty sập thì sập , liên quan gì đến chúng ta?”
Đúng là kh liên quan đến , nhưng lại liên quan đến .
Đây là món quà tốt nhất thể để lại cho .
Nhân cơ hội này lật đổ nhị thiếu gia, sẽ ngồi vững vị trí gia chủ, cũng thể yên tâm rời .
“Ngoan, đợi l được chứng cứ sẽ đưa về nhà ngủ.”
Tạ Dực Châu vốn kh muốn cho , vừa nghe đến “ngủ”, mắt lại sáng lên: “Thật sự thể ngủ được ?”
: “...”
Xem ra, về nhà nghiên cứu cách cài đặt chế độ trẻ vị thành niên cho ện thoại mới được!
trấn an Tạ Dực Châu xong, trèo ra ngoài qua cửa sổ, kiểm soát chính xác ểm mù của camera giám sát trèo lên tầng ba.
Thư phòng của Tam Thúc nối liền với phòng ngủ của . chỉ đến đây một lần, đó là giúp Tạ Văn Xuyên đưa tài liệu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Do thói quen nghề nghiệp, đã ghi nhớ vị trí của camera giám sát.
đến thư phòng, lật tìm trên bàn làm việc và giá sách, chưa kịp tìm th tài liệu hữu ích nào thì đã nghe th tiếng mở cửa.
vội vàng trốn sang phía phòng ngủ, khẽ khép hờ cửa lại.
Bước vào là Tạ Văn Xuyên và Phó Tứ Thúc.
“Hợp đồng, tài liệu, tất cả các dữ liệu liên quan đã bị hủy hết chưa?”
Phó Tứ Thúc: “Chú làm việc cháu còn kh yên tâm à? Giờ chẳng ai biết chuyện hợp tác đầu tư với chúng ta và bị lừa đâu.”
Tạ Văn Xuyên l một đống tài liệu khác từ trong túi ra rải trên bàn.
Phó Tứ Thúc liếc : “Cái này cháu cũng muốn đổ tội cho Tạ Dực Châu à?”
“Chứ nữa? Cái c.h.ế.t của Tam Thúc đứng ra chịu tội chứ. Nếu kh ta kh giữ được bình tĩnh, đòi tìm bố để tố cáo , cũng kh muốn g.i.ế.c ta.
Bây giờ bố đang hôn mê, Đổng Nhị Thúc thì nhát gan sợ phiền phức, những chú bác còn lại đều là cùng thuyền với chúng ta, kh ai bảo vệ được Tạ Dực Châu nữa đâu.
Từ nhỏ mọi đều khen ta th minh, sẽ xem xem, ta giỏi đến đâu, liệu phá giải được cục diện này kh.
Nếu kh được, cái huyệt mộ vĩnh viễn kh siêu thoát ngàn năm một mà chọn cho Tạ Dực Châu lần trước sẽ phát huy tác dụng. Cũng kh uổng c cho tìm kiếm b lâu.”
Phó Tứ Thúc: “Được, cứ làm theo cháu nói. Chú tập hợp thêm , đề phòng Tạ Dực Châu m động.”
tắt chức năng ghi âm, kh ngờ chứng cứ lại dễ dàng đến tay như vậy.
Tạ Văn Xuyên về phía này: “Ai ở đó?”
Phó Tứ Thúc cũng nheo mắt: “Trong đó tối om, làm gì ai?”
“ vừa th ện thoại lóe lên, hình như khuôn mặt .”
Phó Tứ Thúc chột dạ: “Cháu đừng dọa chú, lão Tam vẫn đang nằm dưới kia đ.”
“Chú Tư thật buồn cười, chú g.i.ế.c kh chớp mắt, bây giờ lại sợ ma à?”
Tạ Văn Xuyên tới kéo cửa ra, bật đèn, trong phòng kh một bóng .
ta kéo mở cửa tủ quần áo, cửa phòng vệ sinh, cúi kiểm tra gầm giường, đến cửa sổ xuống dưới, quét qua các ểm giám sát xung qu, khu vực này chính xác là ểm mù của camera.
Phó Tứ Thúc: “Kh ai, đúng kh?”
Tạ Văn Xuyên vẫn kh yên tâm, cẩn thận nhớ lại khuôn mặt thoáng qua đó, càng càng th giống mà ta quen thuộc.
ta đẩy Phó Tứ Thúc ra, sải bước ra ngoài.
Sau khi họ , mới bu bộ xương giả dưới gầm giường ra, nằm trên sàn, lật bò ra khỏi gầm.
đến bên cửa sổ, vừa định trèo xuống thì giọng Tạ Văn Xuyên vang lên phía sau: “ biết ngay là em mà.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.