Mèo Béo Xuyên Vào Tn 80, Trở Thành Con Cưng Của Cả Nhà
Chương 147: Tính Chiếm Hữu Cao (4)
Kể từ Nguyễn Kiều Kiều ốm viện, Liễu Chiêu Nguyễn Kiến Đảng đuổi về nhà họ Liễu.
Giữa chừng Nguyễn Kiến Đảng cũng tìm mụ, để làm thủ tục ly hôn. Chỉ Liễu Chiêu chịu hợp tác nên chuyện ly hôn thành, cuối cùng đành gác .
Liễu Chiêu vẫn chịu tin Nguyễn Kiến Đảng thực sự cần mụ nữa, nhất khi mụ chẳng phạm lầm gì to tát, còn sinh cho ông ba đứa con trai.
Mụ càng tin ba đứa con trai sẽ nỡ nhận , mụ nghĩ chỉ cần cho chúng chút thời gian nguôi giận mụ thể trở về nhà họ Nguyễn.
Cho nên khi đuổi về, mụ cũng phần yên tâm ở đó.
hơn một tuần , mụ cảm thấy thời cơ chín muồi, lúc mới lén lút chạy về thăm dò. Chỉ mụ dám đến nhà họ Nguyễn, chỉ dám phục ở đây, ngờ gặp Nguyễn Vĩ thật.
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành, truyện cực cập nhật chương mới.
con út, Liễu Chiêu tự nhận thương yêu nó nhất. Kéo nó góc tường xong, mụ xổm xuống ôm lấy nó, dịu dàng hỏi: “Tiểu Vĩ, nhớ ?”
Nguyễn Vĩ mụ, mím môi vẻ khó xử.
con út trong nhà chú hai, từ nhỏ đến lớn cũng cảm thấy yêu thương đặc biệt gì, ngược Nguyễn Lâm thị, chỉ cần đồ ngon sẽ gọi em sang ăn.
Còn Liễu Chiêu , chỉ cho em ăn bánh bột ngô muối chua và đủ loại đồ muối. ngẫm nghĩ kỹ , trong ký ức thế mà từng hình ảnh cho ăn món gì ngon. Cho nên Liễu Chiêu mang hết thịt về nhà bà ngoại, thực sự buồn.
em út trong nhà chú hai, trong đám con trai nhà họ Nguyễn thì . chín tuổi, học lớp ba , cái gì cần hiểu cũng hiểu.
Chỉ , dù buồn, cũng trở thành đứa trẻ , hoặc một kế, ví dụ như giống Hứa Tư.
“Cái thằng , câm ? gì?” Liễu Chiêu thấy mãi gì, lập tức mất kiên nhẫn, chút dịu dàng nãy cũng biến mất, bực bội vỗ một cái.
Nguyễn Vĩ giật hồn, ngẩng đầu Liễu Chiêu , tuy do dự vẫn gật đầu.
Liễu Chiêu , hài lòng.
Nghĩ thầm rốt cuộc vẫn con ruột đẻ , dù thế nào cũng sẽ hướng về .
Mụ trở nên dịu dàng, xoa xoa mặt , vẻ mặt xót xa: “Mấy ngày nay ở nhà, chắc con ăn uống t.ử tế ? xem khuôn mặt nhỏ gầy , thật ...”
Xem thêm: Ba Mươi Triệu Và Một Người Đáng Giá (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ ăn uống t.ử tế mà, ngày nào bà nội cũng làm món ngon.” Nguyễn Vĩ lập tức phản bác.
khi Liễu Chiêu còn ở nhà, em chỉ thỉnh thoảng sang chỗ bà nội ăn cơm. từ khi Liễu Chiêu vắng, ngày nào em cũng ăn cùng bà. Cho dù đôi khi cùng một món ăn, Nguyễn Lâm thị làm cũng ngon hơn Liễu Chiêu , bởi vì bà bỏ tâm tư đó. Bà thương Nguyễn Kiều Kiều nhất , cháu ruột bà đương nhiên sẽ bạc đãi, nhất mấy đứa đang tuổi ăn tuổi lớn, thể để chúng chịu khổ.
Cho nên Nguyễn Lâm thị dù ngày nào cũng thịt, thi thoảng bà mua hai cái xương ống về ninh một nồi, thả thêm ít rong biển, đủ cho mấy em ăn một bữa no nê.
Thế nên mấy ngày Liễu Chiêu vắng nhà, em chẳng những gầy mà còn da thịt hơn, cũng cao lên.
Nguyễn Vĩ cái khác để ý, ghét nhất khác bà nội và em gái , cho dù đó Liễu Chiêu .
Liễu Chiêu đang dở, Nguyễn Vĩ chặn họng như , suýt chút nữa thì nghẹn họng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.