Mèo Béo Xuyên Vào Tn 80, Trở Thành Con Cưng Của Cả Nhà
Chương 22: Bàn Tay Vàng? (6)
Nguyễn Lâm thị b.ắ.n liên thanh như s.ú.n.g máy, Liễu Chiêu nhất thời chống đỡ nổi, trong lòng vẫn cam tâm, nhỏ giọng : “... Đây Nguyễn Thỉ mang về, thành Kiều Kiều . Con thương nó, cũng thể bất phân trắng đen như chứ. Nó bé tí thế thì đ.á.n.h cái gì? Cái chắc chắn thằng Thỉ bắt . Con cũng đòi nhiều, một con thôi cũng mà.” đến cuối, giọng điệu mụ chuyển sang vẻ tủi cầu .
“Phì! Chị còn hổ ? Chị mở to mắt ch.ó chị mà ! Đây Kiều Kiều nhà dùng chân đổi về đấy, chị mà còn ăn ? ai làm thím như chị ? Thật gia môn bất hạnh, năm đó thằng hai cưới cái loại hàng như chị về chứ!” Nguyễn Lâm thị mắng nhiếc om sòm.
Luận về cãi , thời buổi Nguyễn Lâm thị từng thua ai, đen cũng thể bà cãi thành trắng, huống chi chuyện vốn dĩ rành rành đó! Gà chính Kiều Kiều nhà bà dùng chân đ.á.n.h , ai dám cướp, bà liều mạng với đó!
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì? - Thời Noãn & Phó Triệu Sâm đang nhiều độc giả săn đón.
Liễu Chiêu quả thực đối thủ Nguyễn Lâm thị, giờ bà mắng cho ù cả tai.
Nguyễn Lâm thị cho mụ cơ hội thở dốc, kéo cổ tay mụ lôi giữa sân, chỉ đám cháu trai lạnh: “Chị tự mà hỏi tụi nó xem gà rừng ai bắt. Chỉ cần đứa nào một câu thằng Thỉ bắt, cho chị tất!”
Liễu Chiêu lời mắt liền sáng lên. khác mụ dám hy vọng, con trai ruột thì mụ tin nó hướng về ngoài.
“ đ.á.n.h .” Tiểu mập mạp .
“ .” Nguyễn Kiệt tiếp lời.
“ dùng chân đ.á.n.h .” Nguyễn Khánh khẳng định.
“Ừ, .” Nguyễn Phong gật đầu.
“ , , chính !” con trai út Liễu Chiêu Nguyễn Vĩ càng lặp liên hồi, tiếng to hơn tiếng , như sợ thấy.
Khuôn mặt Liễu Chiêu tức đến lúc đỏ lúc trắng, lúc chuyển sang xanh, biểu cảm thực sự đặc sắc vô cùng.
Xem thêm: Xinh Đẹp Sau Ly Hôn Hoắc Tổng Đêm Đêm Xin Hoà Giải - Hoắc Yến Thời, Tô Vãn Ninh (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nguyễn Lâm thị thấy mụ bại trận nhổ toẹt một bãi nước bọt. Chuyện còn tính sổ với mụ, mụ tưởng mụ ai chứ.
Đánh bại Liễu Chiêu , Nguyễn Lâm thị bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều. Khi ngang qua Nguyễn Thỉ, bà chỉ tay sân . Nguyễn Thỉ tự giác quỳ cùng em. Trong chuyện , mấy em đều chút dị nghị nào, bọn họ đều thấy áy náy vì đưa em gái ngoài làm em thương.
Trở bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều, Nguyễn Lâm thị như lật mặt, lập tức trở nên dịu dàng vô cùng. Bà bế nàng từ ghế lên, gọi tâm can bảo bối dỗ dành một hồi mới bảo Nguyễn Kiến Quốc: “Con làm lông gà , một con đem phơi khô, một con tối nay hầm cho Kiều Kiều tẩm bổ. Kiều Kiều nhà chịu khổ , thật đáng thương.”
“……” Nguyễn Kiều Kiều. Nàng đáng thương, thật sự đáng thương, chỉ chút dở dở thôi.
Tuy nhiên qua chuyện , nàng một nữa nhận thức mức độ sủng ái nguyên chủ trong cái nhà . nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Nàng chiếm xác nguyên chủ, nhận nhiều tình yêu thương như , tương lai nhất định báo đáp họ nhiều hơn, nhất định bảo vệ họ bình an.
Nguyễn Kiều Kiều thầm cổ vũ bản trong lòng. đầu thấy các đang quỳ trong sân, nàng định mở miệng xin tha thì thấy Nguyễn Kiệt lắc đầu với nàng, hiệu nàng đừng gì.
Nếu hôm nay bọn họ quỳ phạt thế thì sự áy náy trong lòng sẽ vĩnh viễn tan biến. Em gái do bọn họ đưa , còn đưa lên núi nguy hiểm như , hình phạt bọn họ tâm cam tình nguyện nhận.
Chưa có bình luận nào cho chương này.