Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mèo Béo Xuyên Vào Tn 80, Trở Thành Con Cưng Của Cả Nhà

Chương 45: Liễu Chiêu Đệ Tính Toán (2)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

nhất thế, mày mà ý gì, xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”

“……” Nguyễn Kiến Quốc câm nín. Đó con gái ruột mà! Hơn nữa cũng con trai ruột bà chứ bộ!

Lời cứ như ngoài .

Tuy nhiên lời cũng nhắc nhở Nguyễn Lâm thị. Bà tham miếng ăn đó, bà chỉ cần cháu gái ngoan bình an vô sự. Nghĩ bà bèn : “Tối nay dặn dò mấy đứa nhỏ, đừng đưa bé ngoan lên núi nữa, đứa nào còn đưa tao đ.á.n.h gãy chân!”

.” Nguyễn Kiến Quốc gật đầu, mắt cũng chỉ thể làm như .

sợ quỷ, cũng chẳng cầu thần, chỉ cần con gái bình an, tương lai đợi đưa Thư Khiết về, cả nhà sống những ngày tháng bình yên .

Liễu Chiêu mệt mỏi từ nhà đẻ ở thôn bên cạnh trở về. ngang qua cửa nhà Lưu Mai thì mụ gọi .

“Chiêu , nhà các cô dạo ăn uống sang thật đấy, mấy hôm ăn gà, hôm nay thỏ ăn. sướng thật, như nhà , rau trong vườn lên, ăn bánh bột ngô muối chua, chua đến chảy cả nước miếng.”

“Thỏ á?” Liễu Chiêu ngơ ngác Lưu Mai.

“Ừ, cô còn ? chồng cô hôm nay đ.á.n.h ba con thỏ ngoài ruộng đấy, béo lắm. Chắc cũng chẳng keo kiệt , kiểu gì chả cho cô em dâu một con. Cô cô mà xem, , thật so .” Lưu Mai vốn chẳng ưa gì bà già Nguyễn Lâm thị. Mụ ở ngay sát vách, đương nhiên khối chuyện, quan hệ chồng nàng dâu nhà chẳng . Hôm nay mụ châm thêm dầu lửa mới .

Cho dù cuối cùng chẳng chuyện gì xảy thì mụ cũng chẳng mất gì. Đương nhiên nếu hai cãi thì càng , nhất bà già mất sạch cả ba con thỏ!

Lưu Mai nghĩ thầm đầy ác ý, giục Liễu Chiêu : “Thôi chuyện với cô nữa, cô mau về xem thế nào .”

Liễu Chiêu đến đó, bao nhiêu mệt mỏi tan biến sạch, cứ như tiêm m.á.u gà, hưng phấn chạy ù về nhà.

hai con gà rừng, mụ chẳng chia con nào. Tuy rằng cũng ăn ké chung quy vẫn thấy bằng tự nấu riêng. tới ba con thỏ, nhiều hơn một con, kiểu gì chẳng cho mụ một con chứ?

Khi Liễu Chiêu về đến cửa nhà, đám tiểu mập mạp cũng tan học, đang vây quanh đống lông thỏ bên giếng nước.

Liễu Chiêu tủm tỉm tới, chào hỏi Nguyễn Kiến Quốc: “ cả đang ở nhà ạ.”

, mắt mụ liếc trong bếp. Mụ chẳng hứng thú gì với đống da lông , xin cũng chẳng may nổi cái áo.

Nguyễn Kiến Quốc chẳng chuyện gì để với em dâu, chỉ gật đầu.

Liễu Chiêu sợ Nguyễn Lâm thị, nhất thời cũng dám trong, chỉ lằng nhằng với Nguyễn Kiến Quốc: “ cả, hôm nay đ.á.n.h ba con thỏ , béo ? ? Cho em xem với nào.”

, tay nghề làm thỏ cay tê em nhất đấy, cho em một con, em làm cho ăn nhé.”

, thỏ cay tê bà nội cũng làm, bà nội làm ngon hơn.” Nguyễn Vĩ đang nghịch lông thỏ xong rửa tay, liền phản bác.

“Cái thằng ranh con c.h.ế.t tiệt ...” Liễu Chiêu giơ tay định đ.á.n.h thằng con trời đ.á.n.h một cái, nghĩ đến Nguyễn Kiến Quốc còn ở bên cạnh nên đành hậm hực rụt tay , điều vẫn trừng mắt lườm Nguyễn Vĩ một cái mới sang Nguyễn Kiến Quốc.

cả, một câu chứ, tay nghề em thật sự tồi .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...