Mèo Béo Xuyên Vào Tn 80, Trở Thành Con Cưng Của Cả Nhà
Chương 88: Được Tiểu Phản Diện Cứu (3)
“ ăn.” Hứa Tư xiên con gà làm sạch cành cây nướng, đầu kéo nàng gần , xác định nàng trong tầm mắt mới tiếp: “ , ăn.”
cũng chẳng thích ăn chuột, thứ nhất ít thịt, thứ hai mùi vị chẳng . Chỉ khi mới đến thế giới , thể quá yếu ớt, căn bản khả năng săn mồi, chỉ thể bắt chuột ăn tạm. may mắn xui xẻo mà nào cũng nàng bắt gặp.
“, đừng ăn nữa, em bắt thịt cho ăn.” Nguyễn Kiều Kiều phụ họa, mắt chằm chằm con gà rừng.
Lửa to, gà rừng chín nhanh lớp da bên ngoài cũng cháy đen thui. Nguyễn Kiều Kiều giờ đói mềm, cả ngày cả đêm chỉ ăn hoa quả, bụng rỗng tuếch, thế mà thấy con gà cháy đen thơm nức mũi.
Mỡ gà nhỏ xuống lửa xèo xèo, làm ngọn lửa bùng lên. Nguyễn Kiều Kiều dời mắt khỏi con gà, sang Hứa Tư bên cạnh.
do ánh trăng quá ánh lửa quá sáng mà nàng cảm thấy tiểu phản diện hơn đầu gặp nhiều.
Chiều cao thì thấy đổi mấy rõ ràng da thịt hơn, còn gầy trơ xương nữa. Tuy quần áo rách rưới che lấp ngũ quan tinh xảo . Tin rằng nếu ăn mặc t.ử tế, chắc chắn sẽ trai nhất trong cuốn sách .
“ Tư, thấy Ngũ Y Đình thế nào?”
Bạn thể thích: Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hứa Tư sang nàng, ánh mắt nghi hoặc, dường như nàng đang ai.
Nguyễn Kiều Kiều mím môi, giải thích: “ cô bé hôm nọ chúng cùng thăm , cái bạn ốm , nhớ ?”
Hứa Tư nàng vài giây gật đầu im lặng.
“Thế xem, thấy bạn thế nào?”
“ .” bao giờ để ý đến khác.
“ ý gì?” Nguyễn Kiều Kiều hài lòng, kéo tay áo , thì thầm: “Bạn bao giờ đưa đồ ăn cho ? Nếu bạn đưa đồ ăn cho , thấy bạn đặc biệt ?”
“, sẽ .” Hứa Tư trả lời ngắn gọn, chuyên tâm nướng gà.
Nguyễn Kiều Kiều thở dài, xem hỏi . Nàng cũng nhớ trong sách nữ chính đưa bánh ngải cứu cho tiểu phản diện khi nào, đề phòng cô thế nào đây?
Nguyễn Kiều Kiều rầu rĩ thở dài thườn thượt.
Bên cạnh, Hứa Tư xé con gà nướng xong, bỏ lớp da cháy, giữ phần thịt trắng nõn bên trong, dùng lá cây bọc cái đùi gà đưa đến tận miệng Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều lập tức quên hết phiền muộn, c.ắ.n một miếng thịt, nhíu mày, chẳng tí vị gì, nhạt toẹt.
giờ lúc kén cá chọn canh, dù ngon nàng cũng cố nuốt từng miếng. Hứa Tư ăn ngay mà bẻ nốt cái đùi gà mới gặm phần gà.
Nguyễn Kiều Kiều miễn cưỡng ăn hết một cái đùi gà thì ăn nổi nữa, vị nhạt nhẽo ngấy, ăn hết chỗ cũng chỉ để lấy sức mà tiếp.
Hứa Tư thấy nàng ăn ít thì sốt ruột, nhét cái đùi gà còn tay nàng. Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu từ chối: “ Tư ăn , em no .”
Nàng chép miệng, nhớ đến mấy quả cây lũ khỉ cho ban ngày, tiếc rẻ nghĩ lúc nên mang theo vài quả táo, ít bây giờ cũng cái giải khát, đỡ ngấy.
“Bộp...”
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Nàng nghĩ xong, một vật rơi bộp xuống bên cạnh. Nàng đầu , chỉ kịp thấy cái m.ô.n.g đỏ hỏn biến mất tán cây phía .
Chưa có bình luận nào cho chương này.