Mèo Béo Xuyên Vào Tn 80, Trở Thành Con Cưng Của Cả Nhà
Chương 90: Được Tiểu Phản Diện Cứu (5)
“ Tư, còn bao lâu nữa thì về đến nhà ạ?”
Nàng cũng hôm qua ngủ bao lâu, cõng nàng bao lâu.
Hứa Tư đỡ nàng dậy, ngẩng đầu quanh: “Sắp .”
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, bàn tay nhỏ bé gọn trong tay , ngoan ngoãn theo .
Cuối cùng buổi trưa, họ khỏi núi , về đến cổng thôn đại đội 6.
Giờ nhiều vẫn còn làm việc ngoài đồng. Ban đầu hai đứa trẻ nhếch nhác đường chẳng ai để ý, khi một phát hiện thì lập tức kéo theo cả đám đông vây xem.
“Trời ơi, đây con gái út nhà họ Nguyễn ?”
“Kiều Kiều đấy ? Cháu Kiều Kiều ?”
“Thế mà tự ?”
“...” Đám đông vây quanh Nguyễn Kiều Kiều như xem sinh vật lạ, tắc lưỡi bàn tán ngớt khiến Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư nhích nổi một bước.
nóng tính chạy về nhà họ Nguyễn báo tin.
Nhà họ Nguyễn lúc đang chìm trong khí tang thương c.h.ế.t ch.óc, gần như đều tuyệt vọng. tin thấy con gái út ở cổng thôn, Nguyễn Kiến Quốc lập tức lao như điên, những khác cũng chạy theo .
Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư hộ tống về nhà họ Nguyễn. nửa đường thì thấy nhà họ Nguyễn chạy tới như điên.
“Kiều Kiều ơi!” Nguyễn Lâm thị gào lên một tiếng, đó tiếng rung trời.
Nguyễn Kiến Quốc lao tới đẩy đám đông , ôm chầm lấy Nguyễn Kiều Kiều lòng, ôm c.h.ặ.t cứng. đàn ông cao lớn gần mét chín thụp xuống đất, đến run rẩy cả .
Bạn thể thích: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Kiều Kiều! Kiều Kiều!”
Bạn thể thích: Lên Nhầm Kiệu Hoa Với Tỷ Tỷ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ !”
Trừ Nguyễn Tuấn ở đó, tám còn đều xúm , mắt đỏ hoe lau nước mắt.
Nguyễn Lâm thị chân vững, nhờ Đỗ Thanh và Ngô Nhạc dìu tới. Bà giằng Nguyễn Kiều Kiều từ trong lòng Nguyễn Kiến Quốc , nước mắt giàn giụa: “Kiều Kiều, bé ngoan bà, cháu làm bà sợ c.h.ế.t khiếp , bà cứ tưởng cháu... Bà cũng theo cháu luôn !”
Nguyễn Lâm thị t.h.ả.m thiết, ôm c.h.ặ.t Nguyễn Kiều Kiều chịu buông, ngay cả Nguyễn Kiến Quốc chạm cũng .
Nguyễn Kiều Kiều ôm đến nghẹt thở cũng nỡ đẩy họ , nước mắt cũng tuôn rơi vì cảm xúc lây sang.
Cả nhà họ Nguyễn cứ thế ôm lóc giữa đường, ngoài cũng cầm nước mắt, vài lặng lẽ lau mắt. Cuối cùng Đỗ Thanh cũng bình tĩnh , kéo Nguyễn Lâm thị dậy: “, bình tĩnh , Kiều Kiều về , chúng mau đưa con bé về nhà xem thương ở .”
thấy Nguyễn Kiều Kiều thể thương, cả nhà họ Nguyễn lập tức tỉnh táo . Nguyễn Lâm thị cũng hồn, bế Nguyễn Kiều Kiều lên trải qua cảm xúc quá mạnh nên còn sức, đành để Nguyễn Kiến Quốc một tay bế bổng Nguyễn Kiều Kiều lên.
Cả nhà vội vã chạy về.
Nguyễn Kiều Kiều qua vai Nguyễn Kiến Quốc thấy Hứa Tư đang một phía , cúi đầu, trông cô đơn lạc lõng vô cùng. Trong lòng nàng thấy khó chịu, kéo áo n.g.ự.c Nguyễn Kiến Quốc.
Nguyễn Kiến Quốc cúi xuống nàng, giọng dịu dàng vô cùng: “Bảo bối thế?”
“Cha, Tư cứu con đấy, cha đưa về cùng .”
“ Tư?” đầu , dường như lúc mới chú ý đến Hứa Tư vẫn đang đó.
“ thôi, về nhà .” Nguyễn Hạo bình tĩnh nhất, tuy mắt vẫn đỏ hoe, gọi Hứa Tư.
Hứa Tư Nguyễn Kiều Kiều đang Nguyễn Kiến Quốc bế, thấy nàng cũng đang , lúc mới cất bước theo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.