Mị Quân Tháp
Chương 154: Khó Chiều Chuộng
Thôi Trí Viễn nheo mắt lại, nghiêng tên hộ vệ kia, giọng ệu mang theo vẻ giễu cợt: “Tiểu Đóa đại nhân đích thân viết thư, thì ? Còn đích thân đưa đến tận tay ngươi, chăng còn cần đích thân ngài chạy một chuyến đến dịch trạm?”
Tên hộ vệ kia vội vàng cúi đầu, xưng kh dám.
“Ưm”, Thôi Trí Viễn nấc rượu một cái, hai gò má ửng đỏ vì say, nói: “Ta cùng đại nhân nhà ngươi uống vài chén rượu, ngài quá chén, kh muốn đứng dậy, ta đưa cho ngươi chẳng cũng thế ? Thôi , thôi , ngươi kh muốn, ta sẽ cầm về, gọi đại nhân nhà ngươi đích thân đưa cho ngươi.”
Vừa nói, y vừa vươn tay muốn l lại thư tín từ tay hộ vệ, tên hộ vệ liên tục xưng kh dám, quay rời .
Đợi , Thôi Trí Viễn quay về ngưỡng cửa, khẽ lắc cằm ra hiệu, vài khiêng một chiếc rương gỗ hồng mộc từ trong phòng ra, kh một ai hay biết mà rời khỏi phủ tướng quân.
Đạt Lỗ đang ở trong trướng bàn bạc chính sự cùng vài vị phó tướng, thủ hạ vào bẩm báo, phủ tướng quân thư tín gửi đến.
“Cho vào.” Đạt Lỗ căn dặn.
Binh sĩ tuân lệnh, dẫn hộ vệ của Đóa A Xích vào, hộ vệ dâng lên thư tín.
Đạt Lỗ nhận l, mở thư tín ra trước mặt các phó tướng, thư trắng? Đây là ý gì?
Trải qua những ngày chung sống, Đạt Lỗ đã hiểu rõ một đạo lý, chỉ cần liên quan đến vị Tiểu Đóa đại nhân này, thì dù là chuyện nhỏ nhất cũng là chuyện lớn.
lập tức cất phong thư trắng , dẫn theo vài tên thủ hạ phi ngựa quay về phủ tướng quân.
Ai ngờ vừa bước vào sân, kh th Đóa A Xích đâu, ngược lại th Thôi Trí Viễn đang vùi đầu trên bàn án trong phòng .
“Thôi Giám quân?”
“Thôi Giám quân?”
Đạt Lỗ bước tới gọi vài tiếng.
Thôi Trí Viễn mơ màng ngẩng đầu lên, mắt say lờ đờ, th là Đạt Lỗ, xoa xoa mặt, nói: “Đạt Lỗ tướng quân đây là...?”
Đạt Lỗ đảo mắt qu căn phòng, hỏi: “Giám quân lại ở trong phòng này, còn Tiểu Đóa đại nhân đâu?”
Thôi Trí Viễn tự rót cho một chén trà, uống cạn, tỉnh rượu đôi chút, lúc này mới nói: “Vừa nãy cùng nhàn đàm uống rượu. Tướng quân biết tính ta, cái miệng kh chịu ngừng nghỉ, cứ kéo một nói chuyện cùng.” Nói , y qu: “Ban nãy vẫn ngồi đối diện ta, lẽ là tiểu tiện ?”
Đạt Lỗ ra hiệu cho thủ hạ, tên thủ hạ bước ra ngoài, một lát sau trở về, lắc đầu: “Kh th ai.”
Thôi Trí Viễn vẫn lắc đầu nghẹo cổ nói: “Thật kh ngờ, Tiểu Đóa đại nhân tửu lượng cao thâm, rót cho ta say mèm, mà mắt ngài vẫn tinh , trước giờ ta kh ra, này... thâm tàng bất lộ.”
Đạt Lỗ chăm chú khuôn mặt Thôi Trí Viễn hai cái, hỏi: “Thôi Giám quân cùng Đóa gia c tửnói chuyện gì, mà lại uống nhiều rượu đến thế.”
“ thể là gì chứ, chẳng qua là nói chuyện phiếm thôi.”
Đạt Lỗ kh nghi ngờ gì y, vị Giám quân này trước đó đàm đạo ban đêm cùng , miệng lưỡi hoa mỹ, nói một tràng dài, chẳng l một câu trọng ểm, toàn là lời vô thưởng vô phạt, cứ như mượn miệng khác mà nói, nói xong thì vội vã trả lại vậy.
Đột nhiên, Thôi Trí Viễn vỗ trán một cái, “Ái chà!” một tiếng, mọi đều về phía y, kh biết y muốn nói gì.
Thôi Trí Viễn chống tay lên mặt bàn đứng dậy, liếc Đạt Lỗ một cái, lại nh chóng thu ánh mắt về, miệng mấp máy, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
“Thôi Giám quân muốn nói gì, cứ nói kh cần ngại.” Đạt Lỗ nói.
Thôi Trí Viễn thoáng qua vài vị phó tướng đứng phía sau Đạt Lỗ, vẫn chút do dự.
“Giám quân cứ nói, sợ gì chứ, chúng ta đều là thủ hạ của tướng quân, là một nhà.” Ngư Cửu nói.
Những khác nhao nhao phụ họa.
Thôi Trí Viễn thở dài một tiếng, nói: “Ta cũng say kh ít, lờ mờ th Tiểu Đóa đại nhân l ra hai phong thư, đưa cho hộ vệ của , còn nói gì đó... đừng để khác biết, lại còn nói rằng chậm, sợ chậm trễ thư tín... gửi dịch trạm, gửi về kinh đô cho Đóa gia, kh được chậm trễ, hỏa tốc trăm dặm, còn nói...”
“Còn nói gì nữa?” Đạt Lỗ hỏi.
Thôi Trí Viễn xoa xoa thái dương, cố gắng suy nghĩ: “Hình như là nói, một phong thư khác...”
“Một phong thư khác thế nào?”
Phong thư khác này chính là phong thư trắng mà Đạt Lỗ vừa nhận được.
“Thật sự kh nhớ nổi nữa.” Thôi Trí Viễn giả vờ nói. Kỳ thực, tác dụng của phong thư còn lại là để mượn d Đóa A Xích gọi Đạt Lỗ quay về phủ tướng quân, như vậy mới cơ hội diễn ra màn vừa .
Những lời vụn vặt y nói ra đủ để m vị võ tướng kia liên tưởng.
Đạt Lỗ nghe lời Thôi Trí Viễn nói, liếc mắt ra hiệu cho Lão Quỷ bên cạnh, Lão Quỷ hiểu ý, quay rời , vừa ra khỏi cửa phủ tướng quân đã phi ngựa đến dịch trạm, chặn lại thư tín gửi về kinh đô.
Thôi Trí Viễn sắc mặt Đạt Lỗ, ngập ngừng hỏi: “Tiểu Đóa đại nhân chẳng lẽ...”
Lời chỉ nói nửa chừng, sau đó tự nói tiếp.
Ngư Cửu trẻ tuổi nóng nảy, lớn tiếng nói: “Vị Đóa gia c tửnày ý gì, kh từ mà biệt, còn gửi thư tín gì đó, lại còn gửi về kinh đô, ý là , đây là tính toán tố cáo? Chúng ta đãi ngộ tử tế, kết quả lại sau lưng cắn ngược lại một miếng, kh từ mà biệt, sợ chúng ta kh cho hay ?! Theo ta th, trong thư đó chắc c kh lời hay ý đẹp nào đâu.”
“Các ngươi tạm lui xuống.” Đạt Lỗ nói.
M vị phó tướng tạm thời lui ra, biết tướng quân lời muốn nói với Giám quân, bèn khép cửa phòng lại.
Lòng Đạt Lỗ hiện giờ vẫn chưa chắc c, liệu tình hình đúng như nghĩ kh, Đóa A Xích gửi thư tín hỏa tốc về kinh đô, bản thân cũng lặng lẽ rời , ều này nghĩa là Đóa gia đã ruồng bỏ , kh thể nương tựa Đóa gia nữa.
Nói thật lòng, Đạt Lỗ bất mãn với sự xuất hiện của Đóa A Xích, Đóa A Xích hẳn cũng cảm nhận được. Bình thường các phó tướng tỏ thái độ chán ghét và bài xích Đóa A Xích, cũng chỉ làm ngơ, mặc cho sự bất mãn lan tràn, kh hề ều hòa ở giữa.
cho Lão Quỷ dịch trạm chặn thư tín, nhưng kh thể chặn được. Đóa A Xích lặng lẽ rời , ngay cả hộ vệ cũng kh mang theo, đợi ta trở về kinh đô, nhất định sẽ thêm mắm thêm muối những gì th ở Đ Cảnh tâu lên Đóa Nhĩ Hãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mi-quan-thap/chuong-154-kho-chieu-chuong.html.]
Cứ như vậy, và Đóa gia xem như đã hoàn toàn đoạn tuyệt, vậy thì tìm kiếm chỗ dựa khác thôi.
Đạt Lỗ về phía Thôi Trí Viễn, nói: “Thôi Giám quân, ngươi đến Đ Cảnh, Đại Vương đặc biệt căn dặn ều gì kh?”
Thôi Trí Viễn nở nụ cười trên mặt, nói: “Đại Vương kh dặn dò chuyện gì khác, việc trong quân đều nghe theo Đại tướng quân sắp xếp, chỉ duy một việc...”
“Việc gì?”
Thôi Trí Viễn nghiêm mặt nói: “Đại Vương phán: Chiến! tg cho bằng được!”
Đạt Lỗ một tay vỗ ngực, hành quân lễ với Thôi Giám quân: “Khẩn cầu Thôi Giám quân thay ta tấu lên Đại Vương, chiến dịch này quân ta đã nắm chắc phần tg, sớm tối sẽ truyền tin tg trận!”
Thôi Trí Viễn cất tiếng cười vang: “Xin chờ tin chiến tg của Tướng quân.”
Đêm đó, Đạt Lỗ phong thư trong tay, chính là phong Đóa A Xích hỏa tốc gửi về kinh đô, trong thư đương nhiên kh lời hay ý đẹp nào, nói rằng đã ý muốn thay đổi chủ nhân.
Nam nhân đặt phong thư lên ngọn nến, lưỡi lửa nh chóng l.i.ế.m sạch phong thư hóa thành tro tàn.
Bên kia, m tên “nô bộc” kia quay lại bẩm báo trước mặt Thôi Trí Viễn.
“Giám quân, kh nhân cơ hội này kết liễu luôn đó?” Một nói.
Thôi Trí Viễn xua tay nói: “Kh thể, dù Đóa A Xích cũng là trưởng tử của Đóa Nhĩ Hãn, nếu c.h.ế.t , chỉ sợ lão già kia sẽ giở trò cá c.h.ế.t lưới rách, kh cần thiết đẩy mọi chuyện đến bước này.”
“Dạ.”
“Hai tên hộ vệ đã xử lý xong chưa?”
M gật đầu: “Đã xử lý xong, kh ai hay biết.”
Thôi Trí Viễn gật đầu nói: “Trước hết cứ giam giữ đó một thời gian, khi nào th thích hợp thì thả.”
Các “nô bộc” đáp lời.
Sau đó, Đạt Lỗ quay về quân do, chiến sự vẫn tiếp diễn, Quân Lương đã chiếm được Sa Thành, chiến đấu chút khó khăn, nhưng tướng sĩ Di Việt quân chiến đấu dũng mãnh, Quân Lương đã dần hiện rõ thế bại.
Dự đoán kh lâu sau thể đẩy lùi địch.
Trước đây khi còn ở Giang gia, hễ trời hơi nóng lên, Giang Niệm liền ngủ trưa, tuy rằng ngủ một giấc cũng kh th tinh thần hơn là bao, hơn nữa ngủ trưa kh tốt, ngược lại còn th đầu óc lờ đờ, nhưng nàng kh thể chống lại cơn buồn ngủ.
Nay đến Di Việt, phần lớn thời gian trong năm đều nóng, ít khi lạnh.
Nàng mang theo thói quen ngủ trưa này đến, mỗi khi dùng cơm xong, cơn buồn ngủ lại quen thuộc ập đến, tiêu hóa đôi chút, sau đó quay về tẩm ện nằm một lát. Lúc này, Hồ Diên Cát phần lớn đang xử lý chính sự ở Nghị Chính Điện tại tiền triều.
Các cung tỳ im lặng c gác ở hành lang ngoài tẩm ện.
Bên trong tẩm ện càng thêm tĩnh mịch, nhưng dù yên tĩnh đến đâu, nàng cũng kh ngủ được lâu. Giấc ngủ trưa là thứ khó chiều chuộng nhất, kh ngủ kh được, nhưng nếu ngủ, ngủ lâu thì khó chịu, ngủ ít thì cũng khó chịu.
Nàng kh tìm được cách nào thích hợp để hòa hợp với nó.
Giang Niệm ngủ mơ màng, nửa tỉnh nửa mê, cảm th gò má ều khác thường, đưa tay phẩy phẩy, từ từ mở mắt ra, trước mắt tối lờ mờ, chỉ th một cái bóng nhòe nhoẹt ngồi bên mép giường. Nàng nhắm mắt lại mở ra, lúc này mới rõ.
Thì ra là Hồ Diên Cát đang ngồi nghiêng bên mép giường, tay cầm chiếc quạt l c, vuốt ve mặt nàng. y lại về lúc này? Kh y nên ở tiền triều ? Nghĩ vậy, nàng bèn hỏi ra, nhưng lời nói ra mang theo vẻ ngây ngô chưa tỉnh ngủ hoàn toàn.
“Về đây làm gì?”
Nghe như lời nũng nịu của nữ nhân đối với tình lang.
Hồ Diên Cát cười khe khẽ: “Về xem nàng, kh được ?”
Giang Niệm chớp mắt, nghiêng , nắm l tay y kéo mặt áp vào, tựa vào cánh tay y, hít hà mùi hương dễ chịu trên tay áo y, lại nhắm mắt.
Nếu là bình thường, Hồ Diên Cát sẽ để mặc nàng ngủ, mặc nàng ngủ bao lâu tùy thích, chỉ cần y kh việc gì, y sẽ ở bên cạnh. Nhưng lúc này lại kh thể để nàng ngủ.
“Đừng ngủ nữa, ta chuyện quan trọng muốn nói với nàng.”
Giang Niệm lơ mơ mở mắt, lầm bầm: “Đại Vương cứ nói .”
“Nàng dậy trước đã, mặc y phục vào, ra đài lộ thiên.” Hồ Diên Cát nói xong, đứng dậy, bước ra ngoài tẩm ện.
Giang Niệm kẹp chăn giữa hai chân, lăn qua lăn lại trên giường, cuối cùng nằm sấp xuống, cọ xát một lúc, gọi Thu Nguyệt vào hầu hạ nàng thay y phục, sửa soạn đơn giản bước ra khỏi tẩm ện, đến đài lộ thiên.
Giữa nội ện và ngoại ện là đài lộ thiên kh mái che, một bên trái của đài lộ thiên một hồ nước hơi lõm xuống, dưới đáy hồ một mạch suối, bên dưới hồ đào kênh ngầm, vì vậy dòng suối trong vắt này kh bao giờ cạn khô, cũng kh bao giờ đọng lại, cứ thế chảy róc rách suốt ngày đêm.
Xung qu đài lộ thiên trồng đủ loại hoa cỏ, x biếc đầy sức sống, ở giữa lát gạch đá trơn nhẵn.
Hồ Diên Cát ngồi trên bậc thềm đài, bên cạnh là một cái bàn gỗ đàn hương, trên bàn đặt vài đĩa trái cây, còn một bình lưu ly màu x ngọc, thân bình bám đầy hơi nước, bên trong là thức uống làm từ nước trái cây màu tím nhạt.
Bên dưới bậc thềm trải một tấm da hổ nguyên tấm.
Giang Niệm sau khi ngủ trưa thích ngồi ở nơi râm mát của đài lộ thiên để g.i.ế.c thời gian, nhưng gạch nền lạnh lẽo, lại suối nước nên ẩm ướt, Hồ Diên Cát bèn dùng da hổ làm thành thảm, trải trên mặt đất, để nàng tiện ngồi nằm. Vốn dĩ hai tấm.
Giang Niệm bước tới, quỳ ngồi trên tấm da hổ, l một quả nho từ đĩa trái cây trên bàn gỗ đàn hương, đưa vào miệng.
“Đại Vương chuyện gì mà nhất thiết gọi dậy mới nói?”
Hồ Diên Cát cười, l một vật từ vạt áo ra, đưa tới...
Chưa có bình luận nào cho chương này.