Mị Quân Tháp
Chương 190: Em Vợ
Thôi Trí Viễn bị A Đa Đồ hỏi một câu kh đầu kh cuối “ nhớ nhà chăng?”, kh hiểu ý, muốn truy vấn thì A Đa Đồ đã vội vã bỏ . quay đầu lại, chỉ th A Đa Đồ bước lên thềm, hỏi Đan Tăng vài ều vào Nghị Chính Điện.
Rốt cuộc chuyện gì khiến vị Thủ lĩnh Thân vệ này lại vẻ mặt vội vã đến thế?
Trong Nghị Chính Điện...
Hồ Diên Cát nghe A Đa Đồ hồi báo, ném tấu chương trong tay xuống, day day khóe mày.
“ kh chịu lên đường?”
A Đa Đồ cúi đáp vâng.
“Còn nói gì nữa kh?” Hồ Diên Cát dựa ra sau, giọng kh rõ vui giận.
A Đa Đồ đứng đó kh lên tiếng, Hồ Diên Cát th chần chừ bèn nói: “ lời gì cứ nói, đã nói gì.”
A Đa Đồ đành chuyển lời: “ nói... kh cần phái mời , sẽ đợi ở Huy Thành, chỉ cần gặp được A Tỷ của .”
Hồ Diên Cát nghe xong, l mày càng nhíu chặt hơn, ngón tay bực bội gõ lên mặt bàn.
“Được , ngươi lui xuống .”
A Đa Đồ cúi đầu định lui ra, lại bị Hồ Diên Cát gọi lại: “Chuẩn bị một chút, Huy Thành, còn nữa... gọi Thôi Trí Viễn cùng , quen thuộc nơi đó.”
A Đa Đồ ngây , thầm nghĩ, Đại Vương muốn mượn lời của Thôi Trí Viễn chăng, dù em vợ này của Đại Vương dường như kh dễ đối phó.
Hồ Diên Cát trở về Tây Điện, kh th Giang Niệm, hỏi ra mới biết nàng đã Chế Hương Đường, bèn ngồi đợi trong ện một lát, đợi kh được bèn đứng dậy đến Chế Hương Đường.
Mọi ở Chế Hương Đường th Quân Vương đến, đều dừng c việc đang làm, quỳ xuống nghênh đón. Hồ Diên Cát đỡ Giang Niệm miễn lễ, ra hiệu cho những khác đứng dậy.
“Đại Vương lại đến đây?” Giang Niệm hỏi.
“Tìm nàng kh th, qua đây xem .” Hồ Diên Cát liếc bàn làm việc, lại nàng. Mái tóc đen như mây vấn cả lại sau gáy, từng lọn tơ mềm mại bu xuống trán, bộ trang phục nhẹ nhàng làm khuôn mặt nàng càng thêm trắng nõn, hồng hào.
Giang Niệm th , mặt hơi ửng đỏ, bảo thu dọn bàn làm việc, cùng rời khỏi Chế Hương Đường. Vì sáng sớm mưa nhỏ, mặt đất hơi ẩm ướt, kh khí ngưng tụ hơi nước, kh nóng bức mà mát mẻ dễ chịu.
“Đi Khổng Tước Uyển dạo một lát chăng?” Hồ Diên Cát hỏi.
“Hôm nay kh bận ?” Giang Niệm biết đang bận cải cách binh chế.
“Cũng gần xong .”
Giang Niệm nghe nói gần xong, tức là đã ổn thỏa, chỉ cần binh quyền được thu về thì mọi sự khác đều thể tiến hành thuận lợi.
Hai dạo chậm rãi trên con đường đá lát trong Khổng Tước Uyển, sau lưng là một đám cung nhân. Đập vào mắt là màu x tươi, lại chim quý trên thảm cỏ x ung dung rỉa l.
Hồ Diên Cát nghiêng mắt Giang Niệm, nghĩ một lát mở lời: “A Tỷ, ta một chuyện muốn nói với nàng.”
Giang Niệm mỉm cười: “Chuyện gì mà thần bí vậy?”
“Tìm được Giang Kha .”
Hồ Diên Cát vừa dứt lời, cả Giang Niệm đờ đẫn, biểu cảm trên mặt đ cứng lại, từ từ sống động, chuyển từ kinh ngạc sang vui mừng, ánh mắt rạng rỡ, cuối cùng đỏ hoe cả khóe mắt, cẩn thận dè dặt hỏi: “Thật ?”
Hồ Diên Cát cười gật đầu.
“ đâu, ở nơi nào? Lại còn... hiện tại đệ khỏe kh?”
Hồ Diên Cát an ủi: “Yên tâm, khỏe, tay chân đều còn, là một vẹn toàn. Nàng xem nàng lo lắng đến thế này.”
Trong lời nói của nam nhân một chút vị chua chát.
Lúc này Giang Niệm chỉ một lòng nghĩ đến Giang Kha, truy vấn: “ đâu, ở nơi nào, kh mời về Vương đình?”
“Đã mời, nhưng kh đến, ở Huy Thành. Ta đã bảo An Nỗ Nhĩ và những khác thay ta giữ lại, khoản đãi chu đáo.”
Hồ Diên Cát kh hiểu Giang Kha ý gì, thái độ của khiến y cảm th bất an trong lòng, dù Giang Niệm chỉ mỗi Giang Kha là chí thân, y kh thể kh để tâm.
Quả nhiên, Giang Niệm vừa nghe th thế, chẳng màng đến đám cung nhân xung qu, kéo ống tay áo Hồ Diên Cát, , đôi mắt chứa chan lời muốn nói, cứ thế ngước , kh cần thêm lời lẽ nào.
Hồ Diên Cát thở dài, tay rộng lớn nắm l tay nàng đặt dưới ống tay áo, nói: “Chiều theo nàng.”
Mắt Giang Niệm cong thành vành trăng khuyết, cười nói: “Chiều theo ta?”
Hồ Diên Cát gật đầu cười: “Ngày mai khởi hành, thế nào?”
Giang Niệm cảm th hôm nay là lúc nàng vui vẻ nhất, nàng sắp được gặp A Đệ , trong lòng vừa cảm động vừa mừng rỡ.
Cảm động trước mọi việc Hồ Diên Cát làm cho nàng, mừng rỡ vì đã tìm th Giang Kha.
Vào c khuya, mưa lạnh bắt đầu rơi, rả rích đập vào lá chuối sau ện, đập vào chấn song cửa sổ, phát ra tiếng "píp páp", rơi vào hồ nước trên đài lộ thiên lại là một âm ệu th thoát khác.
Cửa sổ kh đóng kín, chỉ hé một khe hở. Gió đêm mưa lạnh lùa qua khe cửa, thổi tung màn sa trên vương tháp. Lờ mờ nghe th lời thủ thỉ của đôi nam nữ dưới màn, đôi khi lại vọng ra tiếng cười kh khách trong trẻo của nữ nhân.
Chẳng m chốc, tiếng cười trở nên e thẹn, kèm theo tiếng thở dốc kh đều, tiếng rên rỉ duyên dáng tràn ra, giọng nói mềm mại run rẩy.
Đêm đó, Hồ Diên Cát hành sự kh chỉ một lần, xoay chuyển Giang Niệm tới lui, quấn quýt trên giường dưới giường, bên án nhỏ, trước màn sa, đều lưu lại dấu vết hoan ái của hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mi-quan-thap/chuong-190-em-vo.html.]
Đến cuối cùng, tứ chi Giang Niệm mỏi nhừ, khẽ nhắm mắt, thân thể kiều diễm hồng hào nằm úp trên giường, mây hương rối bời, mặc kệ , hiếm khi kh từ chối sự quấn quýt của .
Sau cơn mưa mây, Hồ Diên Cát từ từ rút ra khỏi Giang Niệm, trước n.g.ự.c sau lưng đều lấm tấm mồ hôi. Làn da màu mật ong dưới ánh nến lờ mờ ánh lên vệt nước vàng nhạt.
ngồi bên cạnh nàng, co một chân lên, cánh tay cùng bên đặt lên đầu gối đang co, tay còn lại vạch mái tóc ướt đẫm mồ hôi của nàng ra. Vẫn còn vài lọn tóc yêu kiều vương bên má nàng. Tấm lưng thon thả trắng mịn và cổ nàng hiện rõ những vệt hồng do lúc cao trào lưu lại.
Hồ Diên Cát cầm cái hộp nhỏ bên tay Giang Niệm, "tách" một tiếng mở ra, bên trong đã trống rỗng (trước khi hành sự nàng đã dùng), lật qua lật lại cái hộp trong tay quăng mạnh ra khỏi giường, phát ra tiếng động lớn.
“Tiếng gì vậy?” Giang Niệm mơ màng hỏi.
“Vô sự, nha đầu làm rơi đồ thôi.” Hồ Diên Cát đáp.
Giang Niệm "ừ" một tiếng ngủ tiếp.
Hôm sau, Giang Niệm tỉnh dậy sớm, chiếc giường bên cạnh lạnh lẽo trống kh, chỉ còn vài nếp nhăn do đã ngủ qua. Thu Nguyệt và những khác vào tẩm ện hầu hạ chải rửa thay y phục.
Huy Thành cách kinh đô kh xa, xe ngựa chỉ mất hai ba ngày là tới.
Thu Nguyệt l ra một bộ thường phục nhẹ nhàng th nhã, hầu Giang Niệm mặc vào, vẫn búi tóc đơn giản cho nàng, cài trâm khảm xà cừ.
Giang Niệm lớn lên xinh đẹp nổi bật, chỉ cần sửa soạn qua loa cũng đã tr tinh thần và tú lệ.
“Chủ tử, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi.” Thu Nguyệt nói.
Giang Niệm gật đầu, nghĩ rằng trước khi nên đến tiền sảnh báo với Hồ Diên Cát một tiếng, bèn bước ra khỏi Tây Điện, vừa định gọi cung nhân chuẩn bị kiệu thì th Hồ Diên Cát từ ngoài tới.
“Hành trang đều sắp xếp xong chưa?” Hồ Diên Cát hỏi.
“Xong hết , ta đang định , nói với một tiếng.”
“Nói với ta chuyện gì?”
“Trước khi chẳng nên nói với một tiếng , nào thể kh một tiếng động mà... ” Lời chưa dứt, ánh mắt nàng dừng lại, phát hiện cũng đang mặc trang phục thường ngày.
“Ta sẽ cùng nàng .” Hồ Diên Cát nói.
“Đại Vương chính sự rối rắm, kh nên phí sức vào chuyện nhỏ nhặt như vậy. Ta gặp Kha nhi, đưa đệ về Vương đình, chỉ một chuyến về, kh mất bao nhiêu thời gian.”
Hồ Diên Cát cười: “Kh chỉ nàng sốt ruột muốn gặp , ta cũng muốn gặp một chút. Nghĩ tới nghĩ lui, vừa khéo hiện tại đang rảnh rỗi, bèn cùng nàng một chuyến.”
kh dám để nàng rời xa quá lâu, ở bên nhau vẫn th yên tâm hơn.
Hai đang nói chuyện thì Mộc Nhã bước tới, cúi đầu hành lễ, cung kính nói: “Quý nữ nhà A Sử đang cầu kiến ngoài sân.”
“Lăng Cô?” Giang Niệm hỏi.
Mộc Nhã đáp vâng.
Thật là khéo, chuyện khéo lại va vào nhau.
Giang Niệm vốn tưởng chỉ cùng nha đầu và hộ vệ đến Huy Thành, ai ngờ Hồ Diên Cát bảo cũng , kh chỉ Hồ Diên Cát, còn Thôi Trí Viễn. Thôi Trí Viễn nói nhớ quê, muốn về thăm nhà. Mà A Sử Lăng nghe nói A Đa Đồ cùng, cũng cầu xin được Huy Thành một chuyến.
Cứ thế, một đoàn hùng hồn kéo nhau đến Huy Thành.
……
Huy Thành...
An Nỗ Nhĩ ban đầu nhận được mật thư của Hồ Diên Cát, bảo thay y khoản đãi một bạn.
Khi th bạn mà Hồ Diên Cát nhắc đến, trong lòng hiểu rõ ba phần, e rằng kh chỉ đơn giản là bạn bè.
th niên đó tr tầm tuổi Hồ Diên Cát, tóc đen mắt đen, tướng mạo tuấn tú phi thường, thần thái hé lộ vài phần ngạo mạn của con nhà thế gia, đặc biệt là đôi mắt, quá giống nàng. Trong lòng ẩn chứa phỏng đoán.
Sau đó, mời này vào An phủ, khoản đãi chu đáo. Trong lúc tiếp xúc, biết th niên tên Giang Kha, là em ruột của Giang Niệm.
Trong khoảng thời gian này, Thạch Nhi Lộc biết em ruột của Giang Niệm đang ở An phủ, bèn kh ngừng đến phủ , nói là để bầu bạn, nhưng thực chất là ngầm xúi giục Giang Kha chuyển sang ở phủ Thạch Nhi, thật là tinh quái.
Chẳng bao lâu sau, An Nỗ Nhĩ lại nhận được thư từ kinh đô. Sau khi đọc nội dung trong thư, biết rằng sắp trò hay để xem .
Hồ Diên Cát cùng đoàn tiến vào Huy Thành. Quan Phủ lệnh địa phương cùng nhà An gia và Thạch Nhi gia đã chờ sẵn ngoài cổng thành.
Nguyên do là Phủ lệnh mới nhậm chức ở Huy Thành nhận được mật thư từ Vương đình, nói Quân Vương sẽ đến Huy Thành trong vài ngày tới, đây là vi hành, kh cần rêu rao.
Vị Phủ lệnh biết tin Quân Vương đến Huy Thành thì hoảng hốt, tìm đến các hào tộc địa phương là An gia và Thạch Nhi gia, bàn bạc sắp xếp một bữa tiệc rượu nghênh đón tại An phủ.
Đúng lúc mọi đang tr ngóng, từ xa một đội ngựa tới. Dẫn đầu là Phủ lệnh, cùng An gia và Thạch Nhi gia cúi nghênh tiếp. Vì là vi hành kh rêu rao, mọi chỉ hành tiểu lễ.
Hồ Diên Cát cưỡi trên lưng ngựa, nói một tiếng miễn lễ. Mọi lúc này mới đứng thẳng dậy, sau đó một đám đ huyên náo kéo nhau đến An phủ. Lúc này tiệc rượu đã được chuẩn bị xong xuôi.
Giang Niệm trong lòng lo lắng cho Giang Kha, thêm việc đường hai ba ngày khiến thân thể nàng gầy , đến An phủ, vì đường xa mệt mỏi nên mất khẩu vị, nàng kh tham dự tiệc rượu mà nghỉ ngơi trong Thượng Phòng của An phủ.
Lờ mờ nghe th tiếng chén rượu giao nhau từ tiền sảnh vọng đến, náo nhiệt, nhưng sự náo nhiệt này nàng khẩn thiết muốn nó kết thúc sớm.
“Chủ tử, hay là nô tỳ gọi tiểu A Lang một tiếng?” Thu Nguyệt nói.
Giang Niệm lắc đầu: “Kh vội, tiệc chưa tan, lúc này gọi xuống chút thất lễ.”
Đang nói chuyện thì tiếng gõ cửa phòng...
Chưa có bình luận nào cho chương này.