Mị Quân Tháp
Chương 234: Bắt Gặp Một Đôi Uyên Ương
A Sử Lăng phát hiện gần đây Thôi Trí Viễn chút khác lạ.
Nàng biết bận c vụ, ít khi ở trong phủ. Nàng cũng kh loại nữ tử đeo bám, bận việc , nàng thể làm việc của nàng, chẳng hạn như: ăn, uống, chơi, đùa.
Chỉ là nàng th gần đây Thôi Trí Viễn vẻ kh đúng lắm. Sau khi về phủ cũng kh về hậu viện, mà ở trong thư phòng. Nếu nàng hỏi phiền muộn gì kh, cũng chỉ nói lấp l.i.ế.m là kh .
Điều này khiến nàng nghi ngờ, bèn dẫn Trân Châu đến tiền viện.
Thư phòng của Thôi Trí Viễn cách hậu viện một đoạn. Vì hầu trong phủ ít, trên đường thỉnh thoảng mới vài ngang qua. Nàng đến sân thư phòng, sân này cũng kh c gác, bên tường rào là cây cối um tùm, tươi tốt.
Cả sân kh bất kỳ bài trí nào, chỉ cây x hoa cỏ, vẻ hơi lạnh lẽo. A Sử Lăng thu hồi ánh mắt, quay sang thư phòng, ánh đèn vàng nhạt xuyên qua cửa sổ lụa.
Nàng vén váy bước lên bậc thềm, vừa định gõ cửa, thì nghe th bên trong truyền ra một giọng nữ dịu dàng.
“Nô tỳ thắp thêm tim đèn, Đại nhân đừng đọc sách quá lâu, cẩn thận hại mắt.”
Sau đó nghe th tiếng “Ừm” của nam nhân, nói: “Pha cho ta một chén trà.”
Tỳ tử kia đáp lời, một lát sau, nghe nàng ta nói: “Đại nhân, mời dùng trà.”
Và là tiếng thét duyên dáng của nữ nhân, cùng với tiếng chén trà rơi xuống đất và tiếng sột soạt của y phục.
Đây là đang làm gì? Đây là đang làm gì! Kh cần nghĩ cũng đã biết. A Sử Lăng tức đến mức nghiến chặt răng, định đẩy cửa x vào chất vấn cho ra lẽ, nhưng lại bị Trân Châu đứng bên cạnh kéo lại.
Trân Châu im lặng lắc đầu, kéo A Sử Lăng ra khỏi sân.
“Ngươi kéo ta làm gì, để ta vào đó hỏi tội một phen. Thật kh ngờ, lại để ta đ.â.m đầu bắt gặp một đôi uyên ương vào đêm khuya thế này, trách nào kh chịu về viện. Hóa ra là thư phòng dịu dàng đáng yêu!”
A Sử Lăng vừa nói vừa đỏ hoe mắt.
Trân Châu thở dài một hơi, nói: “Chủ tử, cô nương như vậy làm mà được?”
A Sử Lăng kh hiểu ý.
Trân Châu lại nói: “Đại nhân hiện giờ là quan giai gì? Ngay cả trước mặt Đại gia chúng ta, cũng kh hề kém cạnh, lại là tâm phúc của Đại vương. một nô tỳ thì đáng là gì? Đừng nói là nô tỳ, dẫu cưới thêm một hai thê nữa về làm chị em với cô nương, thì cô nương thể nói gì được?”
“Dựa vào cái gì?!” A Sử Lăng vốn tính bá đạo, tính cách này được hình thành từ môi trường nàng lớn lên. Bất cứ thứ gì nàng trúng, nàng nhất định được. Đương nhiên, nàng kh dùng thủ đoạn xấu xa. Hầu hết mọi chuyện trên đời đều thể giải quyết bằng tiền, mà nàng thì lại vừa khéo tiền.
Ban đầu nàng để ý đến Thôi Trí Viễn, cảm giác yêu thích tự nhiên là , nhưng kh mãnh liệt. Trong sự yêu thích này, lẽ đồng cảm nhiều hơn, nàng cảm th là tốt, nàng muốn cứu .
Sau này Đóa gia bại lạc, Thôi Trí Viễn lần nữa được trọng dụng.
Nàng và cứ thế hồ đồ mà đến với nhau.
Nàng biết cảm giác yêu say đắm một là như thế nào, giống như nàng đối với A Đa Đồ lúc trước, bốc đồng, mất lý trí, còn cả sự cay đắng của khao khát kh thành. Những cảm giác kh thể nói thành lời này lại kh tồn tại ở Thôi Trí Viễn.
Giữa nàng và nhạt, bình lặng. bận c vụ bên ngoài về nhà, sau đó thư phòng nghiên cứu, cuối cùng về viện nghỉ ngơi.
Còn nàng, vì trên kh cha mẹ chồng để hầu hạ, cũng kh cần dậy sớm thỉnh an. Trong nhà nhân khẩu đơn giản, cũng kh cần nàng tính toán chuyện gia vụ. Nàng ngủ đến khi tỉnh tự nhiên, lúc tỉnh dậy Thôi Trí Viễn đã đến Vương đình. Nàng bèn từ tốn dùng bữa sáng, nhàn nhã dạo chơi trong vườn.
Hoặc là trong phủ chăm sóc hoa cỏ, hoặc là đùa giỡn cá trong ao. Hoặc là đến Vương đình hầu hạ Lương phi, hoặc là đến tửu lầu nghe ca, hoặc là dạo lầu châu báu. Nàng luôn dùng những cách này để g.i.ế.c thời gian.
Nam nhân vài nô tỳ kh là chuyện lạ, nam tử nhà cao cửa rộng nào mà chẳng như vậy, ngoại trừ phụ thân và trưởng của nàng.
Biết là biết, nhưng khi chuyện thực sự xảy ra với lại là chuyện khác.
Lúc này, nàng nhớ đến lời Giang Niệm đã từng nói. Lúc đó vì nàng muốn gả cho A Đa Đồ, Giang Niệm đã nói với nàng, cùng khác hầu hạ chung một phu quân, khó để thản nhiên. Lúc đó nàng đã trả lời thế nào, nàng nói nàng thể kh để tâm.
Thế nhưng sự thật lại kh như vậy. Một nha hoàn đã khiến nàng kh thể chịu đựng, huống hồ là những thê khác thể ngồi ngang hàng với nàng.
Trân Châu th dáng vẻ này của A Sử Lăng bèn khuyên giải: “Chỉ là một nha hoàn, cho dù được Đại nhân sủng ái cũng kh làm nên trò trống gì, cùng lắm được nâng lên làm nô tỳ. Chủ tử cần gì giận dỗi vì chuyện này.”
“Nhưng ta chính là giận, ta...” A Sử Lăng kh nói nên lời, trong lòng khó chịu. Nàng kh hiểu vì lại khó chịu đến vậy. Nàng cảm th Thôi Trí Viễn nên là của nàng, giống như những châu báu trang sức kia của nàng, trừ khi nàng cam lòng ban phát, còn kh khác kh thể phân chia.
“Ta làm đây, hôm nay chỉ là một nha hoàn, sau này biết đâu là con gái của nhà quan lại nào đó bị nhét vào. Những đó đã sớm muốn l lòng .”
Trân Châu đỡ A Sử Lăng về nội viện: “Nếu A cô đã hỏi nô tỳ như vậy, vậy nô tỳ một lời muốn nói, cô nương đừng giận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mi-quan-thap/chuong-234-bat-gap-mot-doi-uyen-uong.html.]
“Ngươi cứ nói, ta kh giận.”
“Kh nô tỳ nói, A cô từ khi gả cho Đại nhân, đã từng nửa phần ý tứ săn sóc dịu dàng của con gái nhà ta chưa?”
A Sử Lăng nghe vậy, nói: “ lại kh ý tứ săn sóc. Chẳng buổi tối ta vẫn ngủ cùng ? Lần đầu tiên đau đớn như vậy ta cũng đã nhịn , còn cần săn sóc đến mức nào nữa?”
Trân Châu nghẹn lời, A cô Lăng ở phương diện này hoàn toàn kh th suốt, đành phân tích rõ ràng: “Mỗi lần Đại nhân từ ngoài về phủ, bước vào phòng, A cô đã từng cởi y phục giúp chưa? Dù chỉ một lần thôi, đã từng chưa?”
A Sử Lăng lắc đầu: “Những việc này chẳng nô tỳ làm , đây cũng kh là việc mà một nữ chủ nhân như ta nên làm. Mẫu thân ta từng nói, nữ chủ nhân ở trong phủ thì giữ l cái phong thái của nữ chủ nhân.”
“Chủ nhân của ta ơi! Phu nhân nói là giữ phong thái của Chủ mẫu trước mặt hầu, ai bảo cô nương lại giữ cái phong thái đó trước mặt Đại nhân? Ngay cả Phu nhân chúng ta khi về phòng, cũng thay quần áo giúp Lão Đại nhân đó thôi.”
A Sử Lăng kh hề biết những chuyện này, việc phòng the của phụ mẫu, nàng làm dám để ý.
Kh đợi nàng suy nghĩ thêm, Trân Châu lại hỏi: “Còn nữa, nô tỳ lại hỏi, ban đêm nếu Đại nhân khát nước, A cô đã từng rót trà cho chưa?”
A Sử Lăng suy nghĩ một chút, nói: “Chưa từng. Nhưng m lần ta khát nước quá, đã dậy rót trà cho ta.” Nói đến đây, nàng lại bổ sung một câu, “Chẳng vì ta ngủ bên trong, ngủ bên ngoài tiện xuống giường hơn ? Chứ kh lẽ lại bắt ta trèo từ bên trong ra. Hơn nữa, trời tối đen, lỡ đâu ta bị vấp ngã thì .”
“Cô nương xem, đây chính là vấn đề. Tuy A cô thân phận tôn quý, nhưng đã gả cho Đại nhân, thì nàng chính là thê tử của , sự săn sóc và dịu dàng cần kh thể thiếu. Nếu kh được ều đó từ cô nương, tự nhiên sẽ chuyển tình cảm sang khác.”
Trân Châu lại nói: “Thời gian lâu dần, thì quả thực cô nương là cô nương, là . Cô nương là nữ chủ nhân, là nam chủ nhân, chỉ thế mà thôi.”
“Vậy ngươi nói xem, nên làm thế nào?”
Lúc này hai đã về đến nội viện.
“Điều này cần dựa vào sự quan sát tỉ mỉ hằng ngày của A cô. Ví dụ, Đại nhân khát nước, cô nương dâng một chén trà. phiền lòng, cô nương quan tâm vài câu. Còn nữa, chuyện vừa , cô nương đã kh làm tốt...”
A Sử Lăng truy hỏi: “Vừa ta đã sai ở đâu?”
“Đại nhân về phủ đến thư phòng, cô nương thăm , kh mang theo chút đồ ăn gì? Như chè ngọt hay bánh ngọt chẳng hạn. Những ều thực sự làm ấm lòng , đều dựa vào những chuyện nhỏ nhặt hằng ngày này.”
“Nhưng trong lúc khó khăn nhất, là ta đã giúp . Sóng gió lớn ta đã cùng vượt qua, những chuyện nhỏ nhặt này tính là gì?” Trong mắt nàng, chỉ lúc nguy nan mới th được lòng , những chuyện nhỏ bé này đều là phù phiếm.
Trân Châu đỡ A Sử Lăng ngồi xuống, rót cho nàng một chén trà: “Nếu A cô nghĩ như vậy, thì đã sai . Sóng gió lớn được m lần? nhiều gia đình cả đời đều trôi qua bình yên, làm gì cơ hội th được lòng chân thật? Được , ta nói lại, cô nương cùng Đại nhân vượt qua hoạn nạn, ghi nhớ sự tốt đẹp của cô nương, nhưng ? Cuộc sống là nước chảy dài lâu, chẳng đều dựa vào những giọt nhỏ tích lũy hằng ngày mà nuôi dưỡng ? Huống hồ, ân nghĩa này của cô nương kh thể lúc nào cũng treo trên miệng nói mãi, nói nhiều , ân nghĩa đó kh còn là ân nghĩa nữa.”
A Sử Lăng im lặng kh nói.
Trân Châu th nàng như vậy, cũng kh nói thêm gì nữa.
Trong thư phòng, nha hoàn hầu hạ bên cạnh Thôi Trí Viễn tên là Hoa Nô.
hầu trong Thôi phủ vốn kh nhiều, Hoa Nô này là dung mạo nổi bật trong số các nha hoàn, dựa vào dáng vẻ l lợi của mà trở thành thị tỳ thân cận của Thôi Trí Viễn.
Hoa Nô th Đại nhân gần đây sầu muộn, bèn dùng lời lẽ dịu dàng an ủi .
Th muốn trà, nàng bèn nh chóng bưng trà đến trước mặt . Trong phủ này chỉ một vị nữ chủ nhân, hơn nữa Phu nhân lại tính cách đơn thuần, Đại nhân lại tính khí ôn hòa, nàng bèn nảy sinh ý đồ khác.
Nếu thể khiến Đại nhân thu dụng nàng, dựa vào thủ đoạn của nàng, trong phủ này chắc c chỗ đứng của nàng. Hơn nữa Phu nhân lại là kh chịu được lời lẽ khiêu khích, muốn áp chế thế lực của nàng ta lại càng dễ dàng.
Nghĩ vậy trong lòng, khi đưa trà, nàng ta xoay , kèm theo một tiếng thét duyên dáng, cố ý ngã vào lòng Thôi Trí Viễn.
Chén trà trên tay “choang” một tiếng rơi xuống đất, nước trà văng ra, làm ướt vạt áo của Thôi Trí Viễn.
Thôi Trí Viễn “chậc” một tiếng, nhưng kh trách tội. Nha hoàn kia vội vàng đưa tay xoa xoa y phục của Thôi Trí Viễn, bề ngoài là xin lỗi nhận lỗi, nhưng tay lại kh an phận, cố ý vô tình luồn vào trong vạt áo của .
Tuy Thôi Trí Viễn tính tình tốt, nhưng lúc này đang bận lòng vì chuyện kiếm tiền, nha hoàn này lại cứ cọ xát bên cạnh , khiến hơi khó chịu.
“Thôi được , thôi được , ngươi lui xuống , ở đây kh cần ngươi nữa.”
Hoa Nô sững sờ, chậm rãi đứng dậy, kh cam lòng nói: “Nô tỳ thay Đại nhân đổi y phục mới ạ, chiếc áo ngoài này đã bị trà làm ướt .”
Thôi Trí Viễn kh nói gì, chỉ khoát tay bảo nàng ta lui xuống. Hoa Nô dù kh muốn nhưng cũng chỉ thể rón rén bước ra khỏi thư phòng.
Bên này, A Sử Lăng bước ra từ phòng tắm bên trong. Nàng kh như thường lệ, kh đợi Thôi Trí Viễn về phòng đã tự ngủ, mà ngồi trước bàn trang ểm, vô vị nghịch những viên trân châu của .
Trong lòng nàng nghĩ về những lời Trân Châu vừa nói, săn sóc, dịu dàng, nuôi dưỡng tình cảm bằng dòng nước nhỏ dài lâu.
Vậy thì nàng kh thể chỉ lo cho bản thân . Nàng sẽ ngồi đợi về phòng, sau đó giúp cởi y phục...
Chưa có bình luận nào cho chương này.