Mị Quân Tháp
Chương 337: Đại kết cục
Sự kinh hoàng tan biến, thay vào đó là kinh ngạc, kh ... Ánh mắt Giang Niệm chuyển sang cánh cửa đang xuyên ánh sáng. kh nên ở trong cánh cửa đó , tại ...
Thật ra khi cung tỳ kia xoa bóp cho Giang Niệm, Hồ Diên Cát đã nhận th đầu ngón tay nàng run rẩy nên đã ều nghi ngờ, vì nàng kh muốn tỉnh lại, cũng kh vạch trần.
Cơ thể Giang Niệm căng cứng vì căng thẳng dần dần thả lỏng: “ đang dần suy yếu, lại đang tuổi tráng kiện...”
Giống như một đóa hoa đã nở, đã qua thời kỳ rực rỡ nhất, sau đó mỗi năm lại kém hơn năm trước.
ta nói năm tháng khiến ta tĩnh lặng và trầm ổn, nhưng Giang Niệm trước mặt Hồ Diên Cát thế này, lại kh thể. Thời gian chỉ càng làm nặng thêm nỗi lo lắng của nàng. Nỗi lo lắng này nàng kh thể kiểm soát được, nó sinh ra từ những khe hở của thời gian, tăng dần theo năm tháng.
Sự khác biệt giữa nàng và ngày càng lớn. Sự khác biệt lớn này khiến nàng ngày càng kh còn là chính .
Hồ Diên Cát đặt cằm lên hõm vai nàng, một tay ôm ngang eo, để nàng tựa vào .
“Điều này là nàng sai .” Hồ Diên Cát khẽ nói.
Nàng nghĩ sẽ nói những lời an ủi th thường, như nàng nghĩ nhiều , hay ta vẫn yêu nàng như trước, hoặc nàng trong lòng ta mãi mãi trẻ trung, và những lời tương tự.
Nhưng lại nói, ều này là nàng sai .
“ thân sai ở chỗ nào?” Giang Niệm hỏi.
Hồ Diên Cát khẽ cười một tiếng, mang theo giọng ệu trêu chọc: “Xem ra nàng đã quên .”
“Quên gì cơ?”
“Nàng chẳng đã nói, sau này muốn trước, sợ hãi sau khi c.h.ế.t kh ta bên cạnh, sợ hãi thế gian kh ta, đúng là nàng nói kh?” Hồ Diên Cát nói.
Giang Niệm ngẩn , nàng quả thực đã nói câu đó. Đó là nhiều năm trước, nàng nhận được một bức thư từ Liệt Chân, Hồ Diên Cát sợ nàng tin lời ma quỷ của Liệt Chân, nên cứ một mực bày tỏ sự chung thủy trước mặt nàng, rằng bất kể là thân thể hay trái tim, đều chỉ thuộc về nàng.
Nói đến cuối cùng, nàng đã bảo đồng ý một chuyện, chính là dù thế nào, sau khi hai già , nàng kh muốn là duy nhất còn ở lại thế gian, hãy để nàng trước.
đã đồng ý, nói một tiếng "Được".
“Nàng đã nói như vậy, thế nào ta cũng sống lâu hơn một chút, đúng kh?”
Một câu nói tưởng chừng đùa giỡn của Hồ Diên Cát, nhưng Giang Niệm biết lời này kh đùa. đang nói với nàng, họ sẽ bầu bạn cùng nhau đến khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh.
Cây ngô đồng nửa c.h.ế.t sau sương giá, và , sẽ chịu đựng nỗi cô độc khi mất nàng.
th nàng kh cười, lại nói đùa thêm một câu: “Cũng kh cần quá lâu, chỉ cần sống lâu hơn nàng một khắc là đủ.”
Giang Niệm nghẹn ngào kh nói nên lời.
Khoảnh khắc này, nàng chợt nhận ra, thời gian trôi , nàng cứ đứng yên tại chỗ, là vì sự dung túng của . bảo vệ nàng quá tốt, dù tuổi tác đã lớn, tâm lý nàng lại ngày càng giống trẻ thơ, còn ngày càng chín c, vững vàng.
Khi ở Huy Thành, đã cầu xin nàng theo về Vương Đình, nàng nói, nàng kh muốn làm nô cơ, kh muốn kh thân phận.
là một yêu cầu sự mạnh mẽ và coi trọng thể diện đến thế, lại mang theo giọng ệu van xin, bảo nàng thử xem , cầu xin nàng cùng thử một lần...
nàng, nói nghiêm túc đến thế, muốn cùng nàng tiếp, dốc hết những gì .
“A tỷ... ở bên ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mi-quan-thap/chuong-337-dai-ket-cuc.html.]
Sau khi nói câu này, cuối cùng nàng đã gật đầu, ôm nàng lên, vui mừng như một đứa trẻ.
Suy nghĩ kéo về, Giang Niệm xoay lại, lẳng lặng nép vào lòng Hồ Diên Cát, chợt nhớ ra một chuyện, quay đầu cánh cửa đang xuyên ánh sáng.
Nàng thoát ra khỏi lòng Hồ Diên Cát, tiến lên hai bước, đưa tay đẩy cửa. Trong phòng sáng sủa, một cô gái trẻ ăn mặc lộng lẫy bị trói vào cột nhà, đôi mắt nàng ta mở to, tràn ngập kinh hoàng, miệng bị bịt lại.
Ngọc Hà ngước mắt lên, từ nơi sáng sủa th hai bóng cao thấp ở nơi tối. Sau đó hai bóng kia quay lưng rời .
Giả, giả dối, hóa ra tất cả đều là giả dối. Bích Hà (Tên nàng ta thể bị nhầm lẫn trong văn bản gốc. Dịch giả xin phép giữ nguyên theo văn bản gốc là Ngọc Hà/Bích Hà) nhớ lại ánh mắt của Quân Vương nàng ta vừa , hoàn toàn kh giống một con , mà giống như một con súc sinh.
Đâu còn vẻ ôn hòa trầm tĩnh nào, đâu là một quân chủ khiêm nhường, rõ ràng là Diêm La từ vực sâu. Mà Đại Phi chính là ấn Vạn Tự phong bế sự cuồng bạo của .
Nếu phong ấn đó biến mất, này hoặc sẽ c.h.ế.t theo, hoặc sẽ hoàn toàn mất kiểm soát. Nàng ta nhớ lại một câu đồng d.a.o mà những già trong cung hay truyền miệng: Muốn sống tốt ở Vương Đình, chỉ mong Đại Phi sống thọ đến già.
Còn nàng... sẽ kh sống qua đêm nay.
Hồ Diên Cát và Giang Niệm bước ra khỏi trắc ện, trước nàng một bậc thang, khom lưng, hạ thấp thân hình.
“Lại đây.”
Giang Niệm ngẩn ra, hiểu ra đang định làm gì.
Bao nhiêu năm nay, dù riêng tư Hồ Diên Cát thân mật với nàng đến đâu, trước mặt mọi cũng kh bao giờ làm ều vượt quá khuôn phép.
Bất kể là của tuổi trẻ khinh cuồng hay của hiện tại trầm ổn chín c, một ểm kh hề thay đổi, đó là luôn tuân thủ lễ nghi phép tắc, chưa từng sai sót. Bất kể là với bề trên, như sinh mẫu của , Cao Thái Hậu, hay với bề dưới, qua thái độ với ba đứa con, đều thể th. lẽ là do từ nhỏ đã được trưởng Hồ Diên Thành giáo huấn và ảnh hưởng.
Dĩ nhiên, lỗi lầm duy nhất của chính là nàng. đã vượt qua r giới vì nàng, đối với "ngoại lệ" này của nàng, dù biết là sai, cũng kh hề do dự hay đấu tr, nàng là đã dốc hết lòng, hết dạ cầu xin mà được.
Giang Niệm Hồ Diên Cát đang hạ thấp , lắp bắp hỏi: “Đại Vương đây là...”
Hồ Diên Cát nghiêng đầu: “Ta cõng nàng.”
Giang Niệm vội vàng xua tay, việc mà khi còn trẻ cũng chưa từng làm, nay đã là vợ chồng già, mặt nàng chút ngượng.
“ thân tự thể .”
Hồ Diên Cát cười nói: “Kh , ta cõng nàng xuống bậc thềm sẽ thả xuống.”
Giang Niệm chần chừ một lúc, chậm rãi tựa vào lưng . Đôi tay vững chãi vòng ra sau đỡ l nàng, nàng cứ thế nép trên tấm lưng rộng rãi, rắn chắc của .
vững vàng cõng nàng chầm chậm bước xuống bậc thềm. Lúc đến, nàng th cầu thang của trắc ện quá nhiều; lúc về, lại mong bậc thềm dài thêm chút nữa, đừng hết nh như vậy.
Bước xuống bậc thang cuối cùng, trên mặt đất bằng phẳng.
kh nói gì, vẫn cõng nàng, vòng tay ôm nàng siết lại. Nàng cũng kh lên tiếng, mặc cõng, về chính ện.
Trong ánh sáng dần rõ hơn, nàng th giữa mái tóc màu nâu vàng của , đã xuất hiện một chút màu bạc mới mọc, là những sợi tóc chỉ mới xuất hiện trong m ngày nàng hôn mê.
Từng lúc, nắm chặt ngón út của nàng, bảo nàng ở bên , kh được bỏ lại một , ngón út nối liền với tâm can, họ dùng tư thái nhẹ nhàng nhất để đối kháng với sự vô thường nặng nề nhất, họ đã làm được...
Sau này sử sách định luận, trong các vị quân chủ Di Việt, duy chỉ Vương Hồ Diên Cát, trọn đời kh hai lòng, đặc biệt ghi chép về sự chuyên sủng của Giang thị phi.
(ĐẠI KẾT CỤC)
Chưa có bình luận nào cho chương này.