Mị Quân Tháp
Chương 65: Bức thư nàng để lại
A Nguyệt gọi Châu Châu một tiếng, kh th hồi âm, quay đầu lại, chỉ th cô bé quay lưng lại, đang ngồi xổm dưới đất.
"Châu Châu? Chúng ta cần nh chóng quay về Vương đình."
Cô bé dường như vừa mới nghe th tiếng gọi, quay đầu chớp chớp mắt, đứng dậy bước đến bên A Nguyệt, gật đầu: "Về... về Vương đình..."
Hai kh dám chậm trễ, vội vã trở về Vương đình.
A Nguyệt vừa về Vương đình liền tìm Lan Trác, nộp phong thư.
Lan Trác xem thư, mặt ngoài kh lộ vẻ gì, nhưng trong lòng đã bắt đầu hoảng loạn, nhất thời kh quyết đoán được, vội vã đến Chính ện tìm Đan Tăng.
"Đại Cung Giám, ngài xem."
Đan Tăng nhận l thư, chỉ liếc mắt một cái, l mày lập tức nhíu chặt: "Nàng ta ra khỏi cung kh hề báo cho ngươi một tiếng nào ư?"
"Kh ạ." Lan Trác đáp.
Theo tình huống bình thường, Giang Niệm muốn ra khỏi cung báo cho Lan Trác trước, sau đó Lan Trác báo cáo lên Cung Vi cục, sau khi được phê duyệt, ghi vào sổ cung nhân, l được thẻ ra vào mới được ra ngoài.
Nếu Giang Niệm ra khỏi cung, Đan Tăng nhất định sẽ phái ẩn bảo vệ nàng an toàn. Ấy vậy mà bây giờ đã biến mất, mà chỉ vừa mới hay tin Giang Niệm xuất cung!
Đan Tăng nhắm mắt lại, khuôn mặt đen sạm như mây mù, hai nếp nhăn bên cánh mũi càng thêm sâu sắc.
" đâu."
Một thị nô lập tức tiến lên từ bên cạnh.
"Mời A Đa Đồ đại nhân." Lời nói mang theo một tia hàn khí.
Thị nô vâng lệnh .
"Cung Giám, chuyện này..." Lan Trác lo lắng nói, nhưng chỉ nói được nửa câu.
Đan Tăng thở dài một hơi: "Nếu nàng xảy ra chuyện, hai ta đều khó thoát khỏi tội chết."
Chẳng m chốc, A Đa Đồ đã đến. Tình hình khẩn cấp, Đan Tăng kh kịp sai dâng trà, trực tiếp trình bày rõ ràng với A Đa Đồ về việc Giang Niệm xuất cung và phong thư kia.
"Xin đại nhân lập tức phái gửi thư này đến Định Châu, kh thể chậm trễ."
A Đa Đồ th thư cũng biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, lập tức một mặt phái truy tìm tung tích Giang Niệm, một mặt phái gửi thư đến Định Châu.
Sau khi A Đa Đồ rời , Đan Tăng cho triệu A Nguyệt và những ở Cung Vi cục đến hỏi chuyện.
"Ngươi cùng nàng ta ư?"
"Dạ ." A Nguyệt chút sợ hãi uy thế của Đại Cung Giám.
"Nàng ta nói gì kh?"
A Nguyệt lắc đầu, sau đó lại nghĩ ngợi: "Tỳ tử từng hỏi nàng liệu kịp th báo với bên trên kh, vì tỳ tử ngày hôm sau xuất cung, sợ mọi thủ tục kh kịp, nàng bảo kh , đã báo cho Lan A mẫu ."
Lan Trác nghe xong, sang Đan Tăng, âm thầm lắc đầu, ý rằng Giang Niệm chưa từng tìm .
"Còn ều gì bất thường kh?" Đan Tăng hỏi.
"Kh , tỳ tử về nhà một chuyến, A Niệm ở lại quán nhỏ đợi, sau đó trời đổ một trận mưa lớn. Đợi mưa tạnh, tỳ tử lập tức quay lại quán tìm nàng , nhưng đã kh còn ở đó."
Đan Tăng hỏi thêm vài câu, nhưng kh moi được th tin quan trọng nào, bèn cho A Nguyệt lui xuống, gọi của Cung Vi cục vào thẩm vấn.
của Cung Vi cục nói: "Cung tỳ đó là Đại Cung Tỳ ở Chính ện, nàng ta nói đã báo với Lan Chưởng sự , Lan Chưởng sự kh rảnh nên bảo nàng ta tự đến. Nô tài kh nghĩ nhiều, liền cho nàng ta đăng ký vào sổ cung nhân và cấp thẻ bài."
Đan Tăng nheo mắt lại. của Cung Vi cục th Giang Niệm là Đại Cung Tỳ của Vương ện, kh dám đắc tội nên tạo ều kiện thuận lợi cho nàng ta, đó là nguyên nhân nàng ta tự ý ra khỏi cung.
Dịch bệnh ở Định Châu đã được dẹp yên. Hồ Diên Cát với thân phận quân vương đích thân đến khu vực dịch bệnh, khiến bách tính Định Châu vô cùng cảm kích và ca tụng.
Thậm chí còn mừng rỡ vì Định Châu đã thuộc về Y Việt. Nếu họ vẫn thuộc Đại Lương, liệu Lương Đế đích thân đến Định Châu để dẹp dịch kh? Chưa kể Lương Đế, ngay cả quan huyện tại chỗ cũng đã dẫn gia quyến, của cải rời thành lánh nạn.
Trẻ nhỏ còn truyền nhau hát những câu ca d.a.o trên đường phố.
Kim giáp thay trường bào,
Dịch quỷ chạy đêm mau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mi-quan-thap/chuong-65-buc-thu-nang-de-lai.html.]
Thiên tử nào mang thuốc,
Tử Vi Định Châu Kiều.
Lương Vương ngự long ỷ,
Việt Đế đạp tuyết than rải.
Cờ Lương nhuốm m.á.u hồng,
Cờ Việt qua vạn núi x.
Thuở ban đầu Định Châu bị c chiếm, Hồ Diên Cát đã giao cho Côn Thiện trấn giữ thành. Sau khi Định Châu phát dịch, Côn Thiện cho truyền tin về Vương đình, còn ở lại Định Châu.
Oái oăm thay, dịch bệnh hoành hành dữ dội, Côn Thiện vừa lo phân phát thuốc men cho dân chúng, vừa cách ly mắc bệnh, lại còn phân kéo xác c.h.ế.t ra ngoài thành để thiêu hủy...
Đến sau cùng, chính cũng kh chịu nổi mà ngã bệnh.
Cũng may nhờ đã chống đỡ được một thời gian đầu, dù kh dập tắt được dịch, nhưng cũng đã kiểm soát được phần nào. Hiện tại cơ thể đã dần hồi phục.
"Đại Vương đâu ?"
Côn Thiện bước vào sân viện của Hồ Diên Cát. Đứng trước cửa là một tiểu thị nô của Vương đình thường theo Hồ Diên Cát, tên là A Sửu
A Sửu khoảng mười lăm mười sáu tuổi, dáng kh cao, nhưng vì l lợi và l lẹ nên thường được Hồ Diên Cát mang theo bên hầu hạ.
A Sửu cười, chắp tay hành lễ với Côn Thiện, nói: "Đại Vương vừa mới nghỉ, tối qua ngọn nến trong phòng cháy sáng suốt cả đêm, trời sáng mới chịu ngủ." A Sửu lại hỏi: "Côn tướng quân việc gấp ?"
Côn Thiện lắc đầu: "Kh việc gì quan trọng. Nếu Vương đang nghỉ ngơi, ta kh qu rầy nữa."
Vừa nói xong, định quay rời , thì lúc này một thị vệ hối hả vào, th Côn Thiện liền hành lễ trước, quay sang A Sửu: " thư của Đại Vương, khẩn cấp, mau th báo!"
A Sửu mím môi, ta cũng là một kẻ ma l. Trước mặt Côn Thiện thì tươi cười hớn hở, nhưng trước mặt đám binh lính này lại là một bộ mặt khác.
"Đại Vương vừa mới tuần tra về, đã ngủ . Mọi việc cứ để sau, đợi Vương tỉnh lại hẵng báo cũng kh muộn."
Tên binh lính giận dữ mắng: "Đồ nô tài xấu xí! Bức thư này do Thân vệ Vương đình tám trăm dặm cấp báo mang tới, vì Quân Vương tuần thành chưa về nên đã bị chậm trễ m tháng , còn kh mau th báo!"
"Thân vệ Vương đình?!" Côn Thiện kinh ngạc hỏi.
Binh lính cung kính đáp: "Bẩm Tướng quân, đúng vậy ạ."
Thì ra hôm đó Thân vệ mang thư chạy thẳng đến Định Châu, nào ngờ đến nha thự Định Châu lại được báo Quân Vương kh ở trong thành, đã thị sát các thành trấn khác. Hơn nữa, họ kh thể nắm rõ vị trí chính xác, nếu đuổi theo một cách mù quáng, thể sẽ bỏ lỡ mà làm lỡ việc.
Thế là, bức thư bị đặt lại trong nha thự suốt m tháng trời.
Côn Thiện chỉ vào A Sửu nói: "Mau vào trong th báo."
Dù kh cần Côn Thiện nói, A Sửu cũng th báo, thư do Thân vệ Vương đình tám trăm dặm cấp báo, ai dám kh báo cáo?
A Sửu giật l bức thư từ tay binh lính, bước nh lên bậc thềm, gõ cửa phòng.
Một lúc sau, một giọng nói hơi thiếu kiên nhẫn vang lên từ bên trong, một từ được thốt ra từ cổ họng nam nhân: "Nói."
A Sửu cung kính thưa: "Chủ tử, thư của Vương đình."
Yên lặng một lát, giọng nam nhân lại truyền đến: "Vào ."
A Sửu đẩy cửa bước vào.
Côn Thiện kh rời , đứng lặng dưới bậc thềm. Kh lâu sau khi A Sửu bước vào, trong phòng tiếng động. Sau khoảnh khắc , cửa phòng mở ra.
Côn Thiện chăm chú vị Quân Vương trẻ tuổi của , một chiếc bào tròn cổ màu mực thúy, khuy cổ chưa cài, lật tung ra, để lộ lớp lót vân mây màu tuyết th. Một b.í.m tóc màu nâu nhạt lỏng lẻo bu trước ngực, vài lọn tóc xoăn rủ xuống trước trán.
Trên khuôn mặt tuấn kiên nghị kh biểu cảm dư thừa, nhưng Côn Thiện nhận ra sự khác thường của chuyện này. Mắt dịch xuống, rơi vào bàn tay Quân Vương, phong thư bị nắm chặt, nhàu nát kh thành hình.
Tính sơ qua, từ lúc Giang Niệm mất tích đến lúc Hồ Diên Cát nhận được thư, cộng thêm thời gian lại, khi Hồ Diên Cát trở về Vương đình, đã gần bốn tháng trôi qua.
Trên đường trở về, trong đầu y kh gì khác ngoài những dòng chữ trên phong thư. Nét chữ trên thư là của nàng, Hồ Diên Cát kh thể nhận nhầm.
Nàng viết gì mà: Điện hạ khoan nhân, ân như gò núi, dù kết cỏ ngậm vành cũng khó báo đáp được vạn phần. Tuy nhiên, chim tù nhớ rừng, xin nô tỳ tha tội kh từ mà biệt.
Ý nghĩa cả bức thư là nàng là Đại Lương, làm nô ở Y Việt là bất đắc dĩ, nay quyết tâm quay về Lương Quốc, xin y đừng tìm kiếm nàng...
Chưa có bình luận nào cho chương này.