Mị Quân Tháp
Chương 80: Người Đêm Ngày Tưởng Nhớ
th Thạch Nhi Lộc tới bên cạnh nàng, tươi cười kh biết nói gì với nàng, nàng cũng cười theo. chưa từng th nàng cười vui vẻ như vậy.
Thạch Nhi Lộc liền về phía nàng. Giang Niệm luống cuống liên tục xua tay, nhưng kh thể ngăn cản được tấm lòng muốn l lòng của nam nhân. Chốc lát mang trái cây đến cho nàng, chốc lát mang bánh sữa bơ đến cho nàng. Đợi thịt nướng xong, lại bưng thịt đến bên cạnh nàng.
cũng ra, Thạch Nhi Lộc đã động lòng chân thật, nếu kh động lòng, tiểu lang nhà Thạch Nhi hà cớ làm đến mức này.
An Nỗ Nhĩ bỗng nảy sinh một ảo giác, là đã quá già kh? So với Thạch Nhi Lộc, kh cái vẻ tươi trẻ, dù rõ ràng là quen nàng trước, Thạch Nhi Lộc chỉ mới quen nàng m ngày, đã thể khiến nàng cười tươi đến vậy.
cũng ra, nàng thật sự vui vẻ, ánh mắt nàng Thạch Nhi Lộc khác với ánh mắt . Ánh mắt đó chút qu co, như thể đang khác qua Thạch Nhi Lộc. An Nỗ Nhĩ cười khổ một tiếng, chắc c là đã nghĩ quá nhiều .
“A Niệm Đuổi theo ” Nam nhân gọi lớn từ xa.
An Nỗ Nhĩ theo tiếng gọi, th nữ tử cưỡi con ngựa nhỏ màu đỏ hoe, một tay cầm roi ngựa, một tay giữ cương, phóng như bay trên cánh đồng x biếc. Vòng eo thon của nàng tạo thành một đường cong uyển chuyển theo nhịp ngựa phi nước đại. Phía trước nàng là Thạch Nhi Lộc đang vung roi phóng ngựa, lưng nam nhân gồng sức, như một cây cung căng tràn. Một nam một nữ, trước sau, phóng nh tùy ý.
Giang Niệm đã lâu kh được thoải mái đến thế, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, thúc ngựa nhảy lên một sườn đồi, ghì cương quay đầu ngựa, đứng trên sườn đồi.
Một làn gió thổi đến, hương x phảng phất, thổi khiến nàng nheo mắt lại, mái tóc đen nhánh bay lượn trong gió.
An Nỗ Nhĩ và Thạch Nhi Lộc kh ai chịu nhường ai, đệ vẫn là đệ, nhưng nữ nhân… ai bản lĩnh thì đó được.
Tuy nhiên, cả hai họ đều kh biết rằng đối thủ thực sự của họ kh là đối phương, mà là một khác…
…
Trong những ngày tiếp theo, Thạch Nhi Lộc cứ hễ chuyện hay kh chuyện gì cũng chạy đến Tứ Quý Hiên, l cớ mua hương liệu để tìm Giang Niệm bắt chuyện.
Giang Niệm bận rộn thì ít để ý đến , cũng kh giận, cứ yên lặng đứng bên cạnh nàng. Nếu nàng rảnh rỗi, đáp lại vài câu, tâm trạng ngày hôm đó của sẽ đặc biệt tốt.
Thử nghĩ xem, một ảo ảnh mà đêm ngày tưởng nhớ, bỗng một ngày thực sự xuất hiện trước mặt , lại kh là cố ý tìm đến. Nếu là cố ý tìm đến, lại kh gây ngạc nhiên đến vậy. Sự gặp gỡ bất ngờ luôn khiến ta rung động, và Giang Niệm đã bất ngờ xuất hiện hai lần trong đời Thạch Nhi Lộc.
Lần gặp đầu tiên, nàng đã gieo một hạt giống trong cuộc đời . Lần gặp thứ hai, nàng đã phá đất mà t lên.
An Nỗ Nhĩ lúc này vô cùng hối hận, lẽ ra khi đó kh nên để nàng rời khỏi An trạch.
“An A ?”
Một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của An Nỗ Nhĩ. quay đầu , Giang Niệm đứng phía bên kia rèm châu, dường như ều muốn nói.
Chủ tiệm vừa tính sổ sách vừa nhịn kh được lén trộm. Trước đây chủ tiệm kh thường xuyên đến Tứ Quý Hiên, nay ba ngày thì hai ngày đến tiệm.
An Nỗ Nhĩ mỉm cười nói: “Vào .”
Giang Niệm vén rèm bước vào bên trong, liếc sổ sách trên mặt bàn, sau đó rút từ thắt lưng ra một cái túi thơm, hai tay dâng lên trước mặt An Nỗ Nhĩ: “Đây là tiền tháng này ta nhận được ở tiệm. Ta giữ lại một phần nhỏ, còn lại xin gửi . Nhờ giúp ta tìm cái sân đó, trước đây ta thiếu thốn, đã ứng tiền cho ta, giờ ta thể trả lại một phần nào đó.”
An Nỗ Nhĩ chằm chằm vào chiếc túi thơm hồi lâu. Khóe miệng tuy mang theo ý cười, nhưng nụ cười đó lại một ý vị khác lạ: “A Niệm đây là định th toán sòng phẳng với ta ?”
Giang Niệm kh nghĩ nhiều, cảm th nợ nần thì trả, là lẽ trời đất. đã giúp nàng, nàng kh thể cứ an hưởng một cách đương nhiên. An Nỗ Nhĩ kh thiếu số tiền nhỏ này, nhưng nàng lại kh thể cứ làm lơ như kh gì.
An Nỗ Nhĩ dịu giọng, đón l túi thơm, khẽ cười: “Được, vậy ta xin nhận.”
Giang Niệm toan quay rời , một câu nói của An Nỗ Nhĩ lại níu nàng lại: “A Niệm, nàng lòng Thạch Nhi Lộc kh?”
Giang Niệm khẽ giật , cũng chính cái giật này khiến lòng An Nỗ Nhĩ chùng xuống tận đáy. Mặc dù sau đó nàng phủ nhận, nhưng trong mắt , đó chẳng qua chỉ là sự che đậy đầy ngượng ngùng của một cô gái mà thôi.
Đợi Giang Niệm khỏi, An Nỗ Nhĩ tỉ mỉ xoa nắn chiếc túi thơm trong tay. Xưa kia vì kh đủ quyết đoán nên đã đánh mất yêu, lần này, sẽ kh tiếc bất cứ giá nào để giữ l.
……
Ngày đó, đêm đã khuya tĩnh lặng, Giang Niệm lại bị đánh thức. Vì trước đó trong viện từng kẻ trộm đột nhập, từ đó về sau nàng ngủ cảnh giác, chỉ cần chút động tĩnh là sẽ tỉnh giấc.
Quay đầu , trên cửa sổ in bóng một bóng đen mờ ảo. Xác nhận đó là bóng , tim nàng bắt đầu đập loạn xạ, run rẩy mò từ dưới gối ra một túi mê hương, sau đó rón rén trốn ra sau cánh cửa, nín thở chờ đợi.
Chốt cửa bị kẻ đó từ ngoài đẩy bung, tiếp theo cánh cửa chậm rãi mở ra. Kẻ trộm vừa thò vào phòng, Giang Niệm đã tính toán thời ểm chính xác, một tay bịt kín mũi miệng, một tay rắc bột mê hương về phía kẻ trộm.
Kh ngờ kẻ đó cũng che mặt, hoàn toàn kh hít mê hương, nhưng may mắn thay một phần bột bay vào mắt .
Kẻ đó vốn dĩ đã tật giật , đột nhiên mắt lại bị lòa, trong cơn hoảng loạn vội vàng x cửa tháo chạy.
Đêm hôm đó, Giang Niệm thật sự bị dọa sợ, nàng kh dám nghĩ nếu kh kịp thời tỉnh giấc thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Sau đó nàng kh ngủ lại được nữa, cứ thế khoác áo choàng ngồi thừ ra cho đến khi trời sáng.
“A Cô lại ngồi ngoài sân?” Thu Nguyệt thức dậy gõ cửa phòng Giang Niệm, kh th hồi âm, liền ra sân, th nàng kh trả lời, kỹ lại, kêu lên một tiếng: “Ôi chao, chuyện gì thế này, quầng mắt đã thâm hết .”
Nữ nhân ôm cây gậy gỗ trong lòng, đôi mắt tr như chẳng thể mở nổi.
“Chuyện này... chẳng lẽ đêm qua lại trộm qu nhiễu?!” Thu Nguyệt vội vã cài lại xiêm y cho Giang Niệm, đang chuẩn bị đỡ nàng vào nhà thì cửa sân bị gõ.
Thu Nguyệt đành ra mở cửa.
Vừa mở cửa, ngoài cửa là Thạch Nhi Lộc, tay xách hai gói gi dầu, th Thu Nguyệt liền cười hỏi: “Chủ tử nhà ngươi đâu?”
Thu Nguyệt vội vàng mời vào, chu môi chỉ về một hướng.
Thạch Nhi Lộc theo, chỉ th nữ nhân tóc mai rối bời, thần sắc thất thần ngồi đó, trong lòng còn ôm một cây gậy dài.
“ chuyện gì thế?” Nam nhân bước nh hai bước tới trước, đặt gói gi dầu trong tay xuống, cau mày hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mi-quan-thap/chuong-80-nguoi-dem-ngay-tuong-nho.html.]
Giang Niệm dường như mới hoàn hồn, cố gắng gượng tinh thần: “Thạch Nhi c tử lại tới?”
“Phố Đ quán ểm tâm khá ngon, hôm nay ta đặc biệt dậy sớm, mua ểm tâm cho nàng đây.” Thạch Nhi Lộc nhấc gói gi dầu lên lắc nhẹ trước mặt Giang Niệm.
Hầu hết nam tử Y Việt nếu yêu thích một nữ tử thì sẽ bày tỏ một cách táo bạo và nồng nhiệt. Giang Niệm đương nhiên nhận th Thạch Nhi Lộc ý với , nàng từng thẳng t bày tỏ với , bảo đừng phí tâm tư vào nàng.
Tuy nhiên ều đó chẳng tác dụng gì, sự lạnh nhạt của nàng kh thể dập tắt ngọn lửa trong lòng , vẫn cứ tìm cách đến gần nàng. Đôi khi Giang Niệm lại nghĩ, ở ểm này, Thạch Nhi Lộc và kia còn thật sự giống, nhất là khi cười.
“ làm phiền c tử, ta cần tới tiệm làm việc.” Giang Niệm mời tùy ý ngồi, bảo Thu Nguyệt pha trà, còn vào nhà tắm rửa chải chuốt qua loa.
Giang Niệm sửa soạn xong bước ra khỏi phòng: “Ta đến tiệm đây, ngồi thêm lát nữa nhé?”
“Ta đâu kh chỗ ngồi, lại cứ chọn cái sân nhỏ này của nàng mà ngồi? Đặc biệt dậy sớm mua thức ăn cho nàng, mà nàng còn chẳng thèm .”
Giang Niệm th dáng vẻ như vậy, chút buồn cười, đành tìm cớ: “Ta vốn dĩ sáng sớm kh ăn gì.”
Nói đoạn, nàng nhận l chén trà nóng Thu Nguyệt dâng tới, uống hai ngụm.
Nam nhân th nàng định , vội vàng theo sau: “Ta tiễn nàng một đoạn.”
“Kh cần đâu, vài bước là tới.”
Thạch Nhi Lộc nhếch mép cười: “Vậy ta cùng nàng vài bước, hoặc nàng cùng ta vài bước.”
Giang Niệm cười lắc đầu, kh để ý đến nữa, ra khỏi cổng về phía chợ. Thạch Nhi Lộc cứ thế theo, kh xa kh gần, cũng chẳng nói lời nào, kh qu rầy nàng.
Tứ Quý Hiên cách Hẻm Quế Hoa kh xa, chẳng m chốc đã tới. Thạch Nhi Lộc tiễn nàng đến trước cửa tiệm, nàng bước vào, sau đó nh chân rời .
kh về phủ đệ nhà , mà quay lại Hẻm Quế Hoa.
“ chủ tử nhà ngươi sáng sớm tinh thần lại kém đến thế.”
Thu Nguyệt liền kể lại chuyện kẻ trộm đột nhập trong sân: “Kẻ trộm này đến kh chỉ một lần, thêm lần này là lần thứ hai . Ngày nào cũng khiến ta lo lắng thấp thỏm, sống kh yên ổn.”
Thạch Nhi Lộc gật đầu.
Phía bên kia, Tứ Quý Hiên…
“Trời ơi! Ngươi làm ăn kiểu gì thế, nguyên liệu gỗ đàn hương và trầm hương này ngươi đã từng dùng th tửu ngâm qua chưa?” Một giọng nói thô ráp vang vọng khắp tiệm hương liệu.
Lão Ba thợ chế hương lại nhặt một khối nguyên liệu đặt dưới mũi ngửi mạnh, hai chòm râu ria mép của lão tr như sắp bị lão hít vào khoang mũi.
Khi Giang Niệm mới tới là theo lão học cách ều chế hương liệu.
Sau này Giang Niệm dựa vào c thức trên Hương Phổ, cộng thêm thực tiễn, kh cần lão tr nom cũng thể tự đảm đương, lão Ba vẫn luôn c cánh trong lòng.
Trước đây Giang Niệm hỏi, lão kh kiên nhẫn nói, dù nói cũng vòng vo chẳng biết đâu mà lần. Giờ đây Giang Niệm kh hỏi lão nữa, lão càng thêm chán ghét Giang Niệm, kiểu gì cũng kh vừa mắt.
Hôm nay khó khăn lắm mới tìm được một lỗi sai của nàng, lão liền muốn la ầm lên cho mọi đều biết. Vừa khéo Đ gia cũng đang ở tiệm, để Đ gia biết nữ nhân này là kẻ vô dụng, hỗn tạp.
Giang Niệm vì đêm qua mất ngủ, tinh thần mơ màng, đầu óc choáng váng, khi ều chế cung đình hương đã quên ngâm gỗ đàn hương và trầm hương.
“Ta sẽ lập tức mang ngâm.” Giang Niệm nói.
Lão Ba kh chịu bỏ qua: “Nói thì dễ nghe, mang ngâm? Hôm nay là ta th, những ngày trước kh th, kh biết đã làm sai bao nhiêu lần ! Hèn chi ta nói khách m ngày nay vơi .”
Giang Niệm bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, đêm qua vốn đã kinh hãi, bên tai lại là giọng nói ồn ào của nam nhân, nhất thời nàng đứng kh vững, thân thể lắc lư, đúng lúc này một lực đạo từ phía sau đỡ l nàng.
“Đêm qua nàng ngủ kh ngon ? Sắc mặt tr vẻ kém.”
Lão Ba đứng một bên th Đ gia đến, lập tức xun xoe cười nịnh: “Đ gia đã tới, nữ nhân Lương Quốc này…”
An Nỗ Nhĩ giơ tay nhẹ nhàng vẫy một cái, ý bảo lão lui xuống.
Lão Ba nghẹn lời những lời đã chuẩn bị sẵn, nhưng lại kh thể kh quay rời .
“An A , ngày thường ta kh như vậy, thật sự là hôm nay thân thể chút kh khỏe.” Giang Niệm nói.
Nam nhân kh hề ý trách cứ nửa phần, lời nói tràn đầy sự quan tâm: “Ta tìm một vị đại phu đến khám cho nàng vậy.”
“Kh cần, kh bệnh gì, chỉ là đêm qua kh ngủ ngon.” Giang Niệm liên tục nói.
An Nỗ Nhĩ chăm chú sắc mặt nàng, mày nhíu lại: “Đêm qua trong sân lại trộm qu nhiễu ?”
Giang Niệm gật đầu.
Hôm đó An Nỗ Nhĩ từng nói, kẻ trộm này chắc c đã nắm rõ tình cảnh của nàng, biết trong sân nàng kh nam nhân tr nom, lần đầu kh thành c thì sẽ đến lần thứ hai. Quả nhiên, đêm qua ta thật sự đã tới. Cứ theo đà này, kẻ trộm đó nhất định sẽ còn quay lại.
“Ta một ý này, chỉ là kh biết nàng đồng ý kh.” An Nỗ Nhĩ nói.
“An A cứ nói vô tư.”
“Nàng hãy tạm thời dọn đến phủ đệ của ta ở, ta sẽ sắp xếp một hộ vệ đến ở trong sân nhỏ của nàng. Đợi bắt được kẻ trộm, lúc đó nếu nàng muốn dọn về thì thể yên tâm dọn về. Chỉ là kh biết ý nàng thế nào.”
Giang Niệm suy nghĩ một lát, chút lưỡng lự. Tục ngữ nói, chỉ kẻ trộm rình rập ngàn ngày, chứ đâu ngàn ngày phòng trộm. Nàng đang định đồng ý thì một tiếng cười khẩy khinh miệt vang lên từ ngoài cửa…
Chưa có bình luận nào cho chương này.