Miên Miên
Chương 1:
Phó Miên c.h.ế.t vào một buổi tối tháng Tư, khi thành phố vừa lên đèn.
là một bình thường. Hai mươi hai tuổi. Kh thân. Kh ai chờ đợi.
Lớn lên trong cô nhi viện ở vùng ven, Phó Miên chẳng gì đặc biệt. Kh xinh đẹp hơn , kh th minh nổi trội, cũng chẳng mang trong bệnh tật nào đủ để khiến khác động lòng.
“Em giống như... một viên đá nhỏ sót lại trong rổ.” từng nghe cô bảo mẫu già thở dài như thế. “Kh xấu, cũng chẳng ai buồn nhặt.”
Những năm sau đó, Phó Miên sống đơn giản như một con số lặng lẽ. Học hết lớp mười hai bằng học bổng quận, làm thêm ở quán cà phê, chuyển sang nhập liệu bán thời gian. Vài năm sau, tự đăng ký lớp kế toán buổi tối, l chứng chỉ, vào làm ở một văn phòng nhỏ.
Cuộc đời chẳng gì đáng kể. Một căn phòng trọ cũ. Một chiếc quạt máy sắp hỏng. Một tách trà mỗi tối. Đồng nghiệp đặt cho biệt d “ bé kế toán mặt trắng” - kh vì đẹp, mà vì khuôn mặt lúc nào cũng trắng bệch, trống rỗng như tờ gi.
từng tự hỏi:
“Sống như vậy… gì đáng nhớ kh?”
Đêm đó, Phó Miên tan làm lúc gần bảy giờ. Đường phố nhộn nhịp, xe hối hả. ghé vào cửa hàng tiện lợi quen thuộc, mua một hộp sữa nhỏ. Lúc đứng chờ đèn đỏ, ánh đèn xe từ bên trái bất ngờ quét thẳng vào mắt.
kh kịp tránh.
Cũng kh kịp thở mạnh một cái.
Kh tiếng hét. Kh hoảng loạn. Kh đau đớn.
Thế giới… vụt tắt.
Khi mở mắt ra, Phó Miên th đang ở một nơi trắng toát.
Kh màu trắng bình thường. Mà là thứ trắng thuần khiết đến đáng sợ - kh phân biệt được nền đất hay bầu trời, kh gió, kh âm th, kh cả trọng lực. lơ lửng giữa khoảng kh như một vệt khói nhạt.
“… c.h.ế.t à?”
Kh ai trả lời. Chỉ một đốm sáng nhỏ từ đâu bay lại. Nó lấp lánh như một ngôi mini, lặng lẽ xoay tròn trước mặt .
Ngay sau đó, một giọng nói vang lên trong đầu - kh âm sắc, kh biểu cảm:
“Chào mừng đến với hệ thống thu thập năng lượng học tập.”
Phó Miên giật .
“Gì cơ…?”
Âm th kh dừng lại:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Hành tinh chủ của chúng sử dụng năng lượng học tập để vận hành nền tảng sống. Những linh hồn vừa mất, nếu đạt ều kiện phù hợp, sẽ được lựa chọn ký kết trao đổi.”
ngơ ngác.
“Đợi đã… ý gì? c.h.ế.t thật ?”
Kh ai trả lời câu hỏi đó. Chỉ những lời nói vô hình tiếp tục vang lên:
“Bạn từng muốn học nhiều thứ, đúng kh?”
Câu hỏi khiến Phó Miên đứng sững.
“… biết?”
Kh ai từng hỏi ều đó. Cũng chẳng ai biết.
nhớ về những lần lén lút ngồi ngoài cửa phòng âm nhạc ở viện mồ côi, lắng nghe tiếng đàn. Nhớ dáng vẻ giáo viên thư pháp viết chữ “Tĩnh” trên bảng. Nhớ ánh mắt tò mò khi th ta pha trà bằng những động tác chậm rãi như gió.
Nhưng suốt đời … chưa bao giờ cơ hội.
“… từng muốn học,” Phó Miên thì thầm, giọng nghèn nghẹn. “Nhưng kh ều kiện. làm việc để sống. Còn mơ mộng… kh nằm trong khả năng của .”
Đốm sáng nhỏ lấp lánh, như đang lắng nghe.
“Nếu đồng ý tham gia hệ thống,” giọng nói tiếp tục, “bạn sẽ được học kh giới hạn. Khi hoàn thành ba môn học đến cấp cao nhất, bạn sẽ được tái sinh ở một hành tinh khác. Ở tuổi mười chín. Với thân thể mới, căn hộ riêng, chi phí sinh hoạt trong năm năm… và nhan sắc - quy đổi theo kết quả học tập.”
Phó Miên lặng .
“Nếu từ chối, ý thức sẽ tan biến vĩnh viễn.”
Kh sự đe dọa. Kh nài ép. Chỉ là một lựa chọn được đặt ra, đơn giản như thể ai cũng quyền lựa chọn.
cười khẽ. Một nụ cười mong m, pha chút cay đắng.
“Cũng đúng thôi… Cuộc đời chẳng gì cả. Chết cũng vậy. Chọn… cũng chẳng ai bận tâm.”
Đôi mắt cụp xuống, Phó Miên thì thầm:
“Nếu đây là lần đầu tiên được chọn vì chính … chọn.”
Đốm sáng khẽ rung động.
“Phó Miên - xác nhận tham gia.”
Âm th trong đầu dần nhạt . Đốm sáng phát ra một tia sáng mỏng m như tơ lụa, dẫn trôi xa dần khỏi màu trắng vô tận.
Chưa có bình luận nào cho chương này.