Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Minh Châu Thật Giả

Chương 6: 10

Chương trước Chương sau

6

Khi ta tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng. Nắng sớm dâng cao, tia sáng ban mai nhàn nhạt xuyên qua khe cửa sổ chiếu vào, làm bừng sáng cả căn phòng.

Ta nam t.ử vừa đẩy cửa bước vào, bình thản lên tiếng: “Tiểu n quan, cứu giá đến muộn thế này, ngươi nói xem nên phạt thế nào đây?”

“Ồ! Cuối cùng cũng chịu tỉnh ?”

Lục Kinh Châu khẽ mỉm cười, chậm rãi ngồi xuống bên giường, một mặt kiên nhẫn bón t.h.u.ố.c cho ta, mặt khác nghiêm giọng giải thích: “Thật xin lỗi, trong thư nói ba ngày sẽ tới, vậy mà ta lại trễ mất năm ngày. Thực sự là tình hình thiên tai nghiêm trọng, kh thể trì hoãn được.”

lại như vậy?” Ta nghe chưa dứt lời đã cau mày: “Chẳng triều đình đã phát ngân sách cứu trợ thiên tai ?”

“Tất cả đều bị cướp giữa đường .” thở dài một tiếng, đau lòng nói: “Đám quan lại đó sợ chịu trách nhiệm nên phong tỏa tin tức, giấu kín kh báo. May mà bí mật tấu lên Thánh thượng, chuyện mới truyền tới tai Thiên tử.”

“Thánh thượng nổi giận lôi đình, đã phái Tứ hoàng t.ử mang lương thảo và bạc tới ều tra rõ ràng. Nhưng nước xa kh cứu được lửa gần, số lượng dân tị nạn tăng nh chóng mặt, tám tỉnh Nam Cảnh ngoại trừ tỉnh lỵ chúng ta đang ở đây, những nơi khác đâu đâu cũng th xác c.h.ế.t đói.”

Ta im lặng một lúc, lòng trào dâng nỗi xót xa. Ta giật l bát t.h.u.ố.c trong tay , uống cạn một hơi đứng dậy mặc y phục.

ngẩn , vội vàng hỏi: “Định làm gì đ? Vết thương của cô chưa lành mà.”

Ta liếc , động tác tay vẫn kh ngừng lại: “Cứu .”

sững lại, vừa giúp ta thay đồ vừa hỏi: “Cô kh sợ thân phận của bị bại lộ ?”

Đầu ngón tay ta khựng lại, tim chợt nhói đau một cái, nhưng nh đã được ta che giấu .

“Kh , giả vờ đoan trang lễ độ b lâu nay, cũng đến lúc cho mọi th bộ mặt thật của ta .”

7

Khi đến kho lương lớn nhất trong tỉnh, trước cửa đã tụ tập đ nghịt . Trong đó kh ít kẻ áo quần rách rưới, gần như kh đủ che thân, qua là biết dân tị nạn từ các tỉnh khác tới, đang bị đám gia nhân của kho lương xua đuổi.

Chúng ra tay mạnh bạo, chẳng hề quan tâm liệu ai bị thương hay kh. Một đứa trẻ gầy yếu bị chúng đẩy mạnh một cái, loạng choạng lùi lại, lao thẳng về phía ta.

Ta vội vàng đưa tay ra đỡ, nhưng đã một đôi tay khác ôm l đứa trẻ trước ta.

Đôi tay này gầy guộc, thon dài, đốt ngón tay rõ ràng. lên từ ống tay rộng của bộ cẩm y hoa bào là một khuôn mặt thể coi là tuyệt sắc.

Áo trắng, tóc đen, đôi đồng t.ử sâu thẳm, chân mày ẩn chứa sương tuyết, mỗi ánh mắt nụ cười đều toát lên vẻ phong lưu khí chất.

Th ta đến ngây , y khẽ mỉm cười: “Cô nương ta như vậy, lẽ nào trên mặt ta ểm gì kỳ lạ chăng?”

Ta vội vàng dời mắt, vội vàng lên tiếng: “Kh, chỉ là tr hơi quen mắt.”

Y chưa kịp nói gì, Lục Kinh Châu đã nh miệng cướp lời: “Tất nhiên là quen , ba ngày trước ta kh kịp đến, chính vị Ninh đây, Ninh Bá Nho, đã cứu cái mạng nhỏ của cô đ!”

Ta sững , lập tức ôm quyền: “Đa tạ ơn cứu mạng của Ninh , ngày sau nếu ều gì sai phái, dù là lên núi đao xuống biển lửa, ta cũng kh từ.”

“Chuyện nhỏ thôi, kh cần khách sáo.” Y mỉm cười nhẹ nhàng, nói tiếp: “Nhưng quả thực một chuyện nhỏ muốn làm phiền cô nương.”

cứ nói đừng ngại.”

Y chỉ vào m bao lương thảo phía sau, nói: “Nhân lực hạn, mà việc an trí dân tị nạn lại vô cùng cấp bách, làm phiền của cô nương giúp một tay.”

Lục Kinh Châu liếc một cái: “Dân tị nạn đ như thế, b nhiêu đây đủ?”

Nói đoạn, vỗ vai ta: “Nhưng đừng lo. ở đây, mọi chuyện sẽ được giải quyết ngay thôi.”

8

Ta bước vào nội đường của kho lương. Gã gia nhân vừa th ta, vẻ mặt lập tức lộ ra sự giễu cợt: “Ta cứ tưởng là ai, hóa ra là Thư Hòa Quận chúa cao quý, ồ kh, là cựu Thư Hòa Quận chúa chứ.”

Đôi mắt tam giác đầy ác ý của gã cười đến mức híp lại: “ nào, bị đuổi khỏi phủ Ninh Vương, kh còn nơi nào để , nên cùng đám dân tị nạn đến đây xin cơm ăn à?”

Ta kh thèm chấp nhặt với gã, chỉ nghiêm giọng nói: “Gọi chưởng quỹ của các ngươi ra đây.”

“Hê! Còn đòi gọi chưởng quỹ nữa cơ đ! Vẫn tưởng còn cái oai của Quận chúa chắc?” Gã bĩu môi: “Chưởng quỹ kh rảnh. Quận chúa gì sai bảo, cứ nói với ta là được!”

Ta lạnh lùng thốt ra bốn chữ: “Mở kho phát lương.”

Gã phì cười thành tiếng: “Mở kho phát lương? Ngươi là cái thá gì? Mà đòi sai khiến ta? Ngươi sai khiến nổi kh? Ngươi biết bây giờ lương thực quý hơn vàng kh, tiền cũng chẳng mua được đâu. Cầm vàng bạc châu báu đến còn quỳ xuống lạy bà đây mới xin được một miếng đ, nghe rõ chưa? quỳ xuống...”

Lời còn chưa dứt, gã bỗng th ta bu ngón tay, một mặt dây chuyền hình mũi tên bằng l vũ đột ngột rơi xuống. Gã lập tức sững sờ, mắt trợn ngược lên.

Ta lại cất lời, giọng ệu đ thép: “Ta nói, mở, kho, phát, lương.”

Gã hít một ngụm khí lạnh, trợn mắt trân trân một hồi lâu, cuối cùng cũng phản ứng lại, sợ hãi quỳ sụp xuống, liều mạng dập đầu, tiếng đầu va chạm với sàn nhà vang lên lộc cộc. Gã kh ngừng miệng kêu tha mạng.

Cùng lúc đó, chưởng quỹ từ phía sau rèm bước ra, vừa vặn th tín vật hình mũi tên đang tỏa ánh quang, lập tức vội vã tiến lên, cung kính hành lễ: “Đ gia gì sai bảo?”

Ta chưởng quỹ, dõng dạc ra lệnh: “Mở kho phát lương, cứu tế bách tính.”

9

“Rốt cuộc cô nương này là ai?” Thư đồng của Ninh Bá Nho th ta thể ều động phần lớn kho lương trong thành, vung tiền như nước, cuối cùng cũng kh nhịn được mà hỏi.

Ta khẽ mỉm cười: “Tài hèn học mọn, là Ám chủ Nam Cảnh.”

Y nghe xong, gật gật đầu, khẽ lay quạt gi, nhưng trên mặt kh hề vẻ kinh ngạc.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lòng ta d lên sự nghi hoặc: “ vẻ như kh hề th bất ngờ nhỉ?”

“Đó là vì y là nơi khác đến.” Lục Kinh Châu tiếp lời: “Nên kh hiểu được sức nặng của bốn chữ Ám chủ Nam Cảnh.”

vừa nói vừa phổ biến kiến thức cho chủ tớ Ninh Bá Nho.

Nam Cảnh là nơi giao thoa của ba nước, địa hình hiểm trở, thế lực phức tạp.

Nhiều năm qua, tuy Ninh Vương là lãnh chúa trên d nghĩa, nắm trong tay tư binh quân đội, vinh quang vô hạn.

Nhưng thực tế, vị trí Minh chủ đó chỉ là cái vỏ rỗng tuếch, bên trong đã sớm mục nát, từ lâu đã bị Ám chủ khống chế từ sau lưng, nắm giữ mạch m.á.u kinh tế và mạng sống.

Thậm chí trong dân gian luôn lưu truyền lời đồn rằng: Nam Cảnh mất Ninh Vương thì chỉ ảnh hưởng đến một nhà, nhưng Ám chủ mà mệnh hệ gì, ắt sẽ chiến tr loạn lạc khắp nơi, bách tính Nam Cảnh sẽ hoàn toàn diệt vong.

Sự xâm chiếm này bắt đầu từ mười năm trước. Khi đó ta còn nhỏ, mới sáu tuổi, mang thân phận quận chúa, giữ lễ nghi đoan trang, hoàn toàn kh biết sự đan xen chằng chịt giữa các thế lực.

Phụ vương cũng luôn nói, nữ t.ử kh tài chính là đức, ta nên l phu làm trọng, hiền lương thục đức, phụng dưỡng chồng con.

Nhưng nơi sâu thẳm nhất trong lòng, ta kh muốn chỉ đơn thuần làm một Quận chúa hữu d vô thực, một vật may mắn của Nam Cảnh.

Ta muốn kế thừa tước vị xưng vương, trở thành nắm quyền thực sự của Nam Cảnh, mang lại phúc trạch cho bách tính tám tỉnh, cứu giúp chúng sinh.

Vì vậy, cưỡi ngựa b.ắ.n cung, văn ôn võ luyện, ta luôn dốc hết sức , chỗ nào cũng ưu tú hơn nam tử, chỉ sợ làm nhục d tiếng của phủ Ninh Vương.

Ngay cả Thánh thượng khi xem văn chương của ta cũng nói, nếu ta là nam nhi, thừa kế tước vị, nhất định sẽ kh thua kém phụ vương.

Nhưng phụ vương kh hề vì lời khen của Thánh thượng mà vui mừng, ngược lại còn xé nát tất cả sách vở bút mực của ta, ra lệnh cấm ta kh được gặp tiên sinh nữa, còn ép ta học Nữ huấn, Nữ tắc, thêu thùa may vá, học làm một hiền thê lương mẫu.

Ta kh phục. Để chứng minh thể, ta ngày đêm học văn luyện võ, đọc kinh minh sử, kh dám lơ là nửa phút.

Ta còn dựa trên thiên phú, dày c nghiên cứu thú ngữ, luyện tập hết lần này đến lần khác, cuối cùng thể dùng lời của loài vật phối hợp với quẻ đồ để dự báo thời tiết một cách chính xác.

Ta còn dùng ít tg nhiều, chỉ dùng cái giá một ngàn lượng đã giành lại được việc làm ăn kiếm ra tiền nhất của ba tỉnh.

Nhưng phụ vương lại giáo huấn ta một trận tơi bời, bảo ta đừng làm những việc vô ích đó nữa, thậm chí kh cho phép ta ra khỏi cửa.

Năm mười bốn tuổi, lần đầu tiên ta trèo tường thành c trốn ra ngoài, tình cờ đã cứu được một .

Ông chính là Ám chủ Nam Cảnh thời b giờ, tên là Lôi Đình.

Ông đã dạy ta nhiều ều, thể nói là dốc hết vốn liếng, kh hề giữ lại chút gì.

Ta cũng kh làm thất vọng. Năm mười lăm tuổi, ta đã quét sạch bảy tỉnh bên ngoài tỉnh lỵ, thậm chí giành lại được cả những địa bàn và c việc làm ăn mà đã từ bỏ những năm trước.

Cả đời kh con cái nên đã truyền lại y bát cho ta.

Tất nhiên, tất cả những ều này đều được thao tác bí mật, dựa trên tín vật hình mũi tên l vũ, vì vậy chưa từng ai th dung mạo thật sự của ta.

Và mũi tên l vũ đó, chính là mũi tên mà Hứa Vân Uyên đã đỡ thay cho ta khi ngoại tộc định gây chiến ám sát ta vào đêm Nguyên tiêu năm xưa.

Sau này ta làm hai cái giống hệt nhau để làm tín vật đại diện cho Ám chủ, tặng cho Hứa Vân Uyên một cái coi như vật định tình.

Vốn định sau khi thành thân sẽ nói cho biết thân phận Ám chủ của . Khi đó kết hợp với thân phận Minh chủ mà thừa kế từ phụ vương, chúng ta thể phu thê hòa hợp, sánh vai cùng trị vì Nam Cảnh, khiến bách tính kh còn chịu cảnh nhiễu loạn, đêm thể ngủ ngon, cuộc sống sung túc.

Nào ngờ, chưa kịp thổ lộ thì đã đoạn tình dứt nghĩa, trở thành kẻ thù sống c.h.ế.t nhau.

10

Ninh Bá Nho nghe xong, khẽ mỉm cười: “Hóa ra cô nương lại là nhân vật lợi hại như vậy, tại hạ mắt mà kh th Thái Sơn, thất lễ .”

Ta thoáng nở nụ cười, y nói: “Ta lại th là ta tiếp đãi Ninh chưa chu toàn.”

Y ềm tĩnh thong dong, ánh mắt sáng rực: “ lại nói thế?”

“Khí chất và hành vi của Ninh kh giống với thường.” Ta khẽ gật đầu, cười rạng rỡ: “Xem ra sẽ ngày chúng ta hợp tác.”

Vốn chỉ là một câu nói đùa, kh ngờ lại ứng nghiệm.

Lời vừa dứt, thị nữ cũ của ta là Thải Lộ đột nhiên hớt hải chạy vào.

Từ nhỏ nàng đã lớn lên cùng ta, tình như tỷ . Dù Lâm Nguyệt Hà đã trở về, nàng vẫn chưa từng hai lòng với ta. Ngày thọ yến hôm đó, nàng duy nhất lo lắng và đứng ra vì ta.

Ta đỡ l nàng , hỏi: “ chuyện gì vậy? Đừng gấp, cứ thong thả nói.”

Nàng thở hổn hển m hơi mới khàn giọng nói: “Nguyệt Hà tiểu thư... Nguyệt Hà tiểu thư nghe nói ở đây, đã đích thân dẫn theo hàng trăm quan binh và những tay sai trong phủ tìm tới .”

Lục Kinh Châu đang đứng bên cạnh chỉ huy việc bốc dỡ lương thực, nghe vậy lửa giận bốc lên ngùn ngụt, tức tối nói: “Ta còn đang lo kh tìm th nàng ta, giờ lại tự dâng xác đến tận cửa, đúng là chán sống !”

Nói đoạn, vớ l cái chổi trong góc nhà định x ra ngoài tập hợp đệ.

Ta ngăn lại, lắc đầu: “Hiện giờ việc quan trọng nhất là cứu trợ và an trí dân tị nạn, kh được gây thêm rắc rối, nếu kh chịu thiệt chỉ bách tính thôi.”

“Nhưng mà...”

Ta ngắt lời : “Bây giờ lộ diện thân phận, họ chắc c kh dám đắc tội. Nhưng nếu lúc này họ biết ta là Ám chủ Nam Cảnh, e rằng lại gây ra nhiều lời đàm tiếu. Chỉ cần một câu 'ơn nuôi dưỡng nhiều năm' đè xuống, ta sẽ bị bó tay bó chân, kh tiện dùng cực hình.”

kh tán thành: “Vậy thì nỗi oan ức cô chịu...”

“Kh gấp một lúc này.”

Chẳng ta vẫn nói đ.á.n.h ch.ó ngó mặt chủ ? Sau này đóng cửa đ.á.n.h ch.ó mới là tàn nhẫn nhất.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...