Minh Kính Chi Khúc
Chương 9: Quân Ly ca ca
Ngoài trời mây đen phủ kín dày đặc nứt ra một kẽ hở, ánh trăng lạnh lẽo len lỏi rọi sáng Huyết Chủng Đài, chiếu lên bóng dáng cô tịch của Dạ Quân Ly.
Trong tay đang nắm l một chiếc khoá Đồng Tâm màu sắc rực rỡ, phía trên một mặt khoá khắc hoạ một đôi uyên ương, mặt còn lại khắc dòng chữ nho nhỏ: Muôn đời đồng tâm cùng Quân.
Đây là chữ viết của Vân Thiển.
Khoá Đồng Tâm vốn dĩ một cặp, một chiếc khác đang ở trong tay Vân Thiển, dòng chữ xinh đẹp kia là do chính y khắc cho Dạ Quân Ly.
Vạn năm trước tình cảm mặn nồng, phu thê hoà hợp, hoá ra đều là giả dối.
Thế nhưng vừa , khi th trên mặt Vân Thiển phủ kín một tầng u ám, đôi mắt kia thiếu chút nữa kh mở lại được, Dạ Quân Ly suýt nữa đã sụp đổ...
ở ác ngục chịu khổ hình vạn năm, vô số lần tưởng như kh thể chống đỡ được nữa, nhưng chỉ cần nhớ đến những lời hứa hẹn với Vân Thiển, nghĩ đến Vân Thiển một thân một khổ sở, sẽ lại c.ắ.n răng tiếp tục kiên trì.
Nào ngờ sau khi ra khỏi ác ngục, Vân Thiển liền thay đổi, ân đoạn nghĩa tuyệt với .
Khi đó Dạ Quân Ly mới hoàn toàn tỉnh ngộ.
Nhưng chỉ cho rằng là do Vân Thiển ghét bỏ con đường ma đạo sau khi ra tù của , ghét bỏ thân phận thấp kém của , kh xứng với y, cho đến sau này vô tình biết được, Hoả Viêm Châu trong cơ thể là do Vân Thiển cướp mất, lúc này mới tỉnh ngộ, hoá ra từ đầu đến cuối đều là một âm mưu.
Dạ Quân Ly thu hồi khoá Đồng Tâm, lệ khí trên thu liễm bớt một ít, cả phong trần mỏi mệt trở lại Dạ Thương Cung.
Vân Thiển đang co ngủ gục trong góc tường, thoạt vô cùng mệt nhọc.
Kh biết y đang mơ th cái gì, đôi l mày nhíu chặt, miệng nỉ non m tiếng kh rõ lời.
Dạ Quân Ly ngồi xổm xuống trước mặt y, mặt kh cảm xúc chằm chằm gương mặt đang say ngủ của Vân Thiển, y thoạt thiên chân vô tà như vậy, ai mà ngờ được, đằng sau gương mặt thiên thần vô hại này là một tâm địa tàn độc.
"Quân Ly ca ca..." Vân Thiển bỗng nhiên thốt ra, cho dù đang ngủ, cũng thể cảm nhận được sự bi ai cùng thê lương lộ ra trong giọng nói kia.
Dạ Quân Ly cho rằng bản thân sinh ảo giác, hàng mi run rẩy, trong giọng nói trầm thấp mang theo sự hoảng loạn: "Ngươi, gọi ta là gì..."
"Quân Ly ca ca..." Vân Thiển thì thào lẩm bẩm, th âm nhẹ, tựa như xuyên qua khoảng thời gian lâu mới đến được tai của Dạ Quân Ly, nhưng lại rõ ràng từng chữ.
Vân Thiển nói mê một tiếng, liền khiến cho Ma giới Chí tôn luôn luôn trầm tĩnh vứt bỏ lớp giáp cứng rắn, thành luỹ tan rã...
Hô hấp của trở nên dồn dập, ánh mắt mở to kh dám tin, suýt chút nữa đã ôm l nọ mà khảm sâu vào lòng, hai cánh tay khắc chế kh ngừng run rẩy cùng trái tim đang kịch liệt nhảy nhót trong lồng ngực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/minh-kinh-chi-khuc/chuong-9-quan-ly-ca-ca.html.]
Cuối cùng vẫn là bỏ chạy mất dạng.
Từ nhỏ Vân Thiển vẫn luôn bám theo sau Dạ Quân Ly, trái một câu Quân Ly ca ca một câu Quân Ly ca ca, tận cho đến lúc bọn họ yêu nhau, xưng hô này cũng chưa từng thay đổi.
Dạ Quân Ly cũng thích được y gọi như vậy, thậm chí còn hưởng thụ, tiếng gọi kia mềm mại tràn đầy sự ỷ lại.
Trước đây chỉ cần y gọi như vậy, Dạ Quân Ly sẽ dốc hết tâm tư để hoàn thành yêu cầu của y mà kh thể cự tuyệt.
Giờ khắc này, càng kh thể kh thuyết phục chính , kh thể lại mắc mưu kia, kh cho phép.
......
Qua một lúc lâu, Kiến Tà tới bẩm báo: "Thánh quân, Hư Kh Trì đã khôi phục hiện trạng ban đầu."
"Vì như vậy?" Dạ Quân Ly lời ít ý nhiều, vẻ mặt nghiêm trọng.
Hư Kh Trì chưa từng xảy ra sự cố ngoài ý muốn như vậy, ngoại trừ kẻ động tay, kh nghĩ ra được nguyên nhân nào khác.
"Là bị thiết lập Phong Ma Ảo Thuật, nhưng kh tra ra được ngọn nguồn." Kiến Tà thấp thỏm lo sợ đáp, nếu truy ra Lục Thần Điện phản đồ, dù là ai cũng kh thoát khỏi liên can.
Mà thủ đoạn của Dạ Quân Ly, trên dưới Lục Thần Điện đều biết rõ.
Kiến Tà nói tiếp: "May mắn Hoả Viêm Châu che chở, bằng kh hậu quả thật kh dám tưởng tượng."
Phong Ma Ảo Thuật, một khi bị cuốn vào đó, linh hồn sẽ bị nhốt vào chốn nước sôi lửa bỏng, mãi mãi kh được luân hồi.
Dạ Quân Ly cũng kh truy cứu quá nhiều, phân phó Kiến Tà: "Lưu ý đám sắp tới ra vào Hư Kh Trì, trước mắt kh cần làm lớn chuyện."
"Đã rõ, Thánh quân!"
Yên tĩnh lại một chút, Dạ Quân Ly trở lại Dạ Thương Cung, khi vừa th Vân Thiển, sự gai góc âm hiểm trên hơn phân nửa đều tan biến.
bước nh đến ôm Vân Thiển lên giường, mỹ nhân bé nhỏ lẽ ngủ sâu, chỉ hơi nhíu nhíu mày mà kh tỉnh lại.
tiện đà thay bộ y phục ướt đẫm trên y, tầm mắt di chuyển dọc từ mắt cá chân hướng dần lên phía trên, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt đẹp đẽ, kh khỏi thất thần.
"Vì ngươi đối xử với ta...." Rõ ràng đã từng tốt đẹp như thế, rõ ràng bọn họ yêu nhau như vậy.
Vì hết thảy đều là giả dối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.